• ACHECKERVIET.FUN là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay

Bạn thấy truyện này thế nào ?

  • Nội dung truyện hay, cốt truyện hấp dẫn

    Votes: 3 100.0%
  • Cảnh quan hệ kích thích

    Votes: 1 33.3%
  • Văn phong của tác giả mạch lạc, rõ ràng, gợi tình cuốn hút

    Votes: 1 33.3%
  • Đã đọc cảm nhận bình thường

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    3
Mới đầu con My còn gượng gạo, tìm cách xoay đầu tránh đi. Một lúc sau chính thằng Toàn mới là đứa bị choáng ngợp bởi nụ hôn chủ động và đầy xúc cảm của con em họ. Dù là Nhung cũng không cho thằng ku được một nụ hôn cháy bỏng đến như vậy.
Cứ như thể hai anh em họ thằng Toàn được sinh ra để dành cho nhau, khi các đầu mút thần kinh trên miệng hai đứa đều gần như ăn khớp và bị khích thích mãnh liệt cùng một lúc. Trong đời thằng Toàn chưa bao giờ được nếm một nụ hôn “ngon” như vậy. Nó há miệng đón nhận đôi môi đỏ lựng của con My áp mạnh lên môi mình, lưỡi tụi nó xoắn xuýt lại với nhau, hàm răng trắng tinh của con My tham lam cắn nhẹ, mút, kéo dãn cái môi dưới của thằng Toàn ra khiến ku cậu đê mê trên thiên đường luôn rồi. Nếu không có con My, thằng ku cũng không tưởng tượng được chỉ một nụ hôn lại có thể “sướng” tới mức độ này. Hai anh em họ tụi nó đắm chìm trong nụ hôn kéo dài quên cả thời gian và không gian...
Và khi hai đứa buông nhau ra, thằng toàn vẫn còn thở mạnh vào người con nhỏ. Nó đưa tay lên vuốt ve gương mặt hơi góc cạnh nhưng cũng rất xinh xắn của con My, thốt lên một câu
“Em hôn đã quá! Anh ghiền em luôn rồi”
Vừa nói nó vừa áp sát mặt lại gần con My, thè lưỡi liếm vào đôi môi đã đỏ rựng lên như trái cà chua của con nhỏ. Con My cũng hôn lại nó một cái nữa, rồi hỏi
“Anh thích thiệt hông?”
“Thằng Toàn trả lời con nhỏ bằng một nụ hôn thứ hai, lần này kéo dài hơn cả lần trước.
Vừa hôn, tay thằng Toàn vừa “hư hỏng” sờ mó khắp người em họ. Bóp bóp cặp mông căng mẩy của con bé.
Khi nụ hôn thứ 2 cũng chấm dứt, thằng Toàn xém chút không tin được ở tai mình khi nghe con nhỏ thều thào
“Em cho anh đó, hơ hơ...”
Hơi thở nóng và nhẹ như tơ của con bé thổi vào mũi thằng ku khiến nó mừng như điên. Thế là không bỏ phí thêm giây phút nào, thằng Toàn làm ngay cái việc mà nửa năm nay nó đã rất thành thạo: lột đồ con gái ra.
Chỉ cần vài giây, cái áo ướt mem của con nhỏ đã bay ra gốc cây kêu “toạch” một tiếng.
Khi cái quần cuối cùng cũng rời khỏi thân thể con My, thằng Toàn muốn ngừng thở khi thấy cái bướm giữa hai chân con nhỏ.
Từ nửa năm nay nó chỉ biết mỗi cái bướm của con Hân em nó. Đây là cái bướm thứ hai trong cuộc đời con trai của nó, lại mang một vẻ đẹp khác. Không phải trắng mịn đến mơ màng như của con Hân, mà có màu da vàng của dân châu Á đặc trưng. Hai môi trong còn chưa có. Hai môi ngoài căng phồng, lồi lõm, mở hé ra ngay chính giữa, và nhìn toàn thể lại có nét đặc trưng “săn chắc” như thân hình của con My vậy. Thằng Toàn có cảm giác hình như mỗi phân mỗi tấc trên cơ thể con My đều săn chắc thành một khối cơ bắp đậm đặc, kể cả bướm cũng không ngoại lệ. Nhìn cái khe đỏ rực màu thịt non hé ra ở giữa, và bên dưới là cái lỗ bướm sâu hun hút, lõm vào trong, nước miếng nước dãi thằng Toàn đã tràn đầy miệng cũng giống như nước bướm đã tuôn ướt cái lỗ quyến rũ này vậy.
Trong đầu thằng Toàn không khỏi bật lên một câu cảm thán
“Đúng kà mỗi bướm một vẻ!”
Và không đợi thêm giây thứ hai nào, thằng ku vục mặt vào giữa háng con My, bắt đầu bú chùn chụt. Những âm thanh “chụt chụt” lại vang vang trong góc vườn. Dưới tàng cây bưởi mát rượi, thằng Toàn quỳ gối, hai tay vịn háng con My bẹt ra, miệng dính chặt vào bướm con nhỏ, bú mạnh như bê con khát sữa. Vị nước lone của con em cũng khá nhạt, và không có mùi gì, nhưng không biết có phải do ảo tưởng hay không, thằng Toàn có thể nếm ra sự khác biệt với nước lone của con em nó. Chỉ có điều, thằng ku không biết phải mô tả như nào, chỉ biết rằng vị rất khác. Kể cả “mùi” háng của con My cũng khác hoàn toàn với con Hân, kiểu như một bên là hoa đồng gió nội, quanh năm đón nắng, hứng sương, xen lẫn chút hoang dã, mãnh liệt; còn bên kia là hoa trong nhà kính tốt tươi tuyệt đối, e ấp, tinh khiết. Bên nào thằng Toàn thấy cũng gây nghiện hết. Nhưng hiển nhiên lúc này đây, cái bướm này hoàn toàn mới lạ đối với nó, lại thắng ở khoản “nhất cự ly”, ở ngay trước miệng, nên thằng ku chẳng bận tâm so sánh bướm nữa, mà chăm chú há miệng, vét lưỡi, chu môi nút chùn chụt như muốn nút hết mọi “chất dịch” tiết ra từ điểm giao nhau giữa hai chân con My.
Chỉ một lúc sau, con My bỗng thò tay xuống vịn chặt lấy đầu thằng Toàn ghịt mạnh vào giữa háng, mu ưỡn lên, mông nhấc lên khỏi mặt đất, và bắt đầu rùng mình liên tục.
Thằng ku biết con nhỏ đang lên đỉnh, nó chu môi ra nút mạnh cái lỗ am đạo liên tục mấy cái, rồi cảm nhận từng cơn rùng mình nối tiếp nhau của con em họ truyền vào miệng mình khiến nó cũng nứng như điên lên rồi.
Ráng giữ như vậy một lúc, thằng Toàn thấy như đã chờ đợi tận 3 năm, vì mũi nó đang bị ghì sát vào cái mu không lông của con bé khiến cho mỗi hơi thở đều là một cuộc vật lộn khó khăn vô cùng. Trong đầu nó chợt bật lên một ý nghĩ
“Giờ phút này thậm chí mình muốn thở ra hít vào gì đều phải qua ... cái mu của con nhỏ hết!”
Những suy nghĩ tự tếu của nó còn chưa kéo dài được bao lâu thì đầu nó bỗng bị đẩy ra, rồi kéo lên trên khi con My gấp gáp nói
“Đưa vô trong em đi anh Toàn. Nhanh nhanh đi! Hơ hơ”
Hai tay con nhỏ thò xuống vẫy vẫy mời gọi, háng đã dạng rộng ra, miệng nói mà như rên rỉ, van nài, khiến thằng học sinh cấp 2 làm sao cưỡng lại được nữa.
Nó liền quỳ gối lên, khom người tuột phăng cái quần thun lửng bỏ qua một bên. Dù tinh trùng đã xông não nhưng thằng ku vẫn biết mình đang để điện thoại trong túi quần, không đến nỗi quăng bừa như đã làm với áo quần con nhỏ lúc nãy được.
Khi thằng Toàn lộ thân hình cuồn cuộn săn chắc của mình trước mặt con My, hai mắt lờ đờ của con nhỏ liền sáng rỡ, nhìn quét lên quét xuống một vòng cơ thể thằng anh họ như một dâm tặc đang nhìn mỹ nữ trần truồng tắm sông. Ánh mắt con nhỏ bỗng chăm chú tập trung vô cái vật hình trụ tròn, dài và có cái đầu khấc đỏ hồng thò ra từ trước mu thằng Toàn. Nó thò tay xuống vẫy vẫy
“Nhanh đi anh! Em muốn!”
Thằng Toàn chẳng lãng phí thêm một giây nào, nhào tới trước, cầm ku kê vô cái đường chẻ mở rộng ra đó, và cả hai đứa rất ăn ý cùng nhau rên lên một tiếng “Ahhhh” rõ to khi đầu ku chui vào bên trong lỗ bướm.
Một cảm giác ướt át, nóng rực và chật cứng thắt lại quanh con ku thằng Toàn. Cảm giác này hồi bóc tem em gái nó đã trải qua, dù bây giờ con nhỏ vẫn còn bót lắm, nhưng so với càm giác bót muốn đau rất đặc trưng này thì cách nhau rất xa.
Thằng Toàn không có thời gian bận tâm tìm hiểu xem con My mất trinh hồi nào, với ai, nó chỉ biết nhắm mát há miệng cảm nhận những xúc cảm không gì sánh được đang truyền vào từ con ku của nó. Quy đầu đã chìm sâu trong lỗ bướm, một nửa thân dương vật cũng đã ngập trong đó, và còn đang tiếp tục. Ma sát khi ku trượt vô trong âm đạo khiến thằng Toàn ngất ngây như con gà tây.
Và lần thứ hai, nó và con My cùng nhau rên lên một tiếng “Ahhh” nữa khi con ku nó đụng vô cái cục tròn tròn, cưng cứng ở cuối âm đạo.
Thằng Toàn đã từng google nên biết chỗ đó là cổ tử cung của con gái, nó biết mình đã chạm đến chỗ sâu nhất của con nhỏ rồi. Thế là không lãng phí thêm giây nào, thằng Toàn chống gối cong đít nắc.
Những tiếng “phạch phạch” vang vang giữa không gian tĩnh lặng, rất rõ ràng, cũng đầy gấp gáp. Hai thân thể nóng bỏng và săn chắc quấn chặt lấy nhau, hai cặp mông một trên một dưới liên tục áp sát, rồi lại ly khai. Từng cú nắc rất mạnh của thằng Toàn cắm ngập hết ku vô giữa bướm con nhỏ, đưa cái mu lông lá lún phún của nó vô sát rạt cái mu trụi lũi của con My.
Cả người con nhỏ bị rung giật theo những cú nắc của thằng Toàn, nhưng không phải bị động, mà do con nhỏ chủ động hất mu lên đón “sóng chấn động” đến từ cơ thể cuồn cuộn bắp thịt của anh họ, để rồi bật lên những tiếng rên rỉ nho nhỏ đầy khoái lạc. Con nhỏ năng động, tinh nghịch khi nãy, giờ đã thành một con mèo hoang động đực. Thân thể nó uốn lượn lên xuống như một con rắn không xương, lại liên tục ưỡn mu phối hợp với những động tác của thằng Toàn khiến cho hai đứa như một cặp diễn viên múa lâu năm, hoàn toàn ăn ý với nhau không chút lỗi nhịp nào. Hai đầu vú mới nhú trái chàm của nó cũng nhô lên, cứng ngắc.
Thằng Toàn hối hả chơi con nhỏ, những cú nắc của nó mạnh và “thẳng ku” nhất từ trước tới nay.
Cảm xúc mãnh liệt dâng lên bất ngờ, đánh úp mọi giác quan của thằng Toàn, kéo theo sau là một cơn rùng mình mạnh mẽ.
Từ chỏm xương cụt phía sau mông thằng Toàn, cực khoái truyền đến não bộ của nó cùng lúc với những dòng tinh dịch bắn mạnh ra từ qui đầu lên cổ tử cung con My, khiến con nhỏ cũng bật ra một tràng tiếng rên rỉ kéo dài.
Từ hồi về đây tới nay, thằng Toàn chưa “ra” lần nào. Cộng với thời gian mấy ngày liên tục bị “treo ku” lúc còn ở nhà, tinh dịch “tồn kho” cả tuần đến mức đặc sệt của thằng Toàn bắn ra như mưa lên cổ tử cung của con My, phủ một lớp nhớt dầy, trắng đục và nóng rực lên bộ phận sâu trong âm đạo của con nhỏ.
Con My vẫn đang trong cơn cực khoái do được “vét máng” lúc nãy, nó chợt cảm thấy cổ tử cung mình như có những tia rất mạnh, và nóng rực bắn vô lia lịa, dần dần quanh cái vùng sâu trong bướm của con nhỏ có cảm giác căng tức, như có chất lỏng nóng hổi được bơm ra tràn trề không còn chỗ chứa.
Và rồi khi con nhỏ chợt cảm giác tử cung co giật mấy cái, đột nhiên lượng chất lỏng nóng hổi gây căng tức trong âm đạo đó như có chỗ thoát đi, dần dần theo từng cú co bóp tử cung, mang sức nóng đó luồn sâu vào bên trong bộ phận không biết đó của con nhóc.
Ngay lập tức, enzime prostagladin trong tinh dịch khiến tử cung con nhỏ lại bắt đầu co thắt, ngày càng mãnh liệt giúp cho con bé đạt được cơn cực khoái thứ 2, làn này là cực khoái sâu bên trong bụng dưới của nó, chứ không phải ở bộ phận sinh dục ngoài như được bú liếm lúc nãy.
Cảm nhận cực khoái mỗi lần mỗi khác, chỉ cách nhau trong vòng 5 phút khiến con nhóc lại rùng mình lần nữa.
Sức nóng trong bụng dưới của nó lan tỏa ra khắp cả vùng chậu, tê rần xuống cả hai chân làm con My chỉ còn biết ôm siết lấy thân thể thằng Toàn và trằn mình lên trong đê mê.
Hai thân thể mới dậy thì gần như dừng mọi hoạt động bên ngoài, dành hết năng lượng cho những hoạt động bên trong hai bộ phận sinh dục đang dính chặt vào nhau. Con ku thằng Toàn phập phồng, cổ tử cung con My co thắt, bụng dưới hai đứa lõm vô, hơi thở lúc dừng hẳn lại, lúc gấp gáp ngắt quãng trong cơn khoái lạc.
Tụi nó cứ ôm chặt lấy nhau, thả trôi mọi giác quan, cùng nhau lênh đênh trên biển cực khoái.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng thằng Toàn mới lấy lại được hơi thở. Nó thở phì phì như trâu lội nước, phả vô mặt con My.
Thấy con nhỏ vẫn đang im lặng, mắt hơi lạc thần, nó cúi xuống nhìn con em họ cho rõ hơn, ngắm làn da mặt, da cổ con nhỏ đang đỏ hồng lên trong cực khoái. Chuyện lên đỉnh của nữ nó được thằng Khôi “huấn luyện” khá kỹ, nên lúc này nó chỉ nhìn chứ không làm gì, mu vẫn ép sát tới trước, người vẫn nằm đè lên con nhỏ, áp lực vẫn không giảm chút nào so với trước.
Cứ giữ nguyên tư thế như vậy thêm gần năm phút, cuối cùng con My mới thở phì phì, người như mềm ra, đôi mắt đã có thần một chút, vẻ tinh nghịch và cá tính lúc nãy giờ đổi thành say đắm và cảm động. Con nhỏ bỗng tràn ra vài giọt nước mắt khiến thằng Toàn ngạc nhiên. Nó đưa tay vuốt vuốt những giọt nước mắt trong vắt của con em họ, và hỏi.
“Em đau hả? Anh sorrry nha, hồi nãy anh làm mạnh quá.”
Con My đang tràn nước mắt bỗng phì cười văng cả nước miếng vô mặt thằng anh họ, nó đưa tay lên đấm vô lưng thằng Toàn và nói
“Em khóc vì sướng chứ đau cái gì. Muốn làm mạnh hơn còn sợ anh làm không nổi đó, hihi”
Tự ái đàn ông dồn dập, thằng Toàn nói ngay
“Ai nói không được? Lát nữa đừng có năng nỉ xin anh nhẹ bớt nha, hừ hừ”
“Nổi thiệt hông đó? Hí hí”
Vừa nói con My vừa trân mình.
Ngay lập tức thằng Toàn cảm thấy con ku mình bỗng bị siết chặt ngay sát gốc, chặt đến nỗi đau điếng. Nó nhăn mặt lên kêu “Á” một tiếng, cảm giác như bị một sợi dây cao su to thít lại quanh gốc ku vậy.
Thằng Toàn đổ mồ hôi như tắ, vội nói
“Đợi chút. Cho anh thêm chục phút nữa rồi em chết với anh. Giờ còn mới quá, chưa được, hihi”
Con My nhìn thằng Toàn với ánh mắt đầy tinh nghịch, nó thả lỏng cơ âm đạo ra, “buông tha” cho con ku thằng anh, rồi cười cười nói
“Anh cũng biết hẹn nữa hả? Hồi nãy ai nhào vô ôm người ta như bỏ đói lâu ngày vậy ta? Há há”
“Anh ‘đói' lâu ngày thiệt mà!”
Thằng Toàn phản đối yếu ớt. Tới lúc này nó mới hiểu được câu nói “mắt to hơn cái bụng”. Một cơn lửa dục đã bắt đầu bùng cháy trong người thằng Toàn, nhưng “cây hàng” vừa ra xong vẫn chưa hồi phục lại được. Nó đành phải đánh trống lảng
“Anh muốn ăn thử cái món bưởi của em ghê. Nghe em quảng cáo sáng giờ mà anh vẫn chưa được thử miếng nào.”
Con My liếc xéo thằng anh họ
“Chứ không phải lúc nãy anh đòi ăn cái khác sao? Em thấy anh đâu có muốn ăn bưởi, hí hí”
Thằng Toàn chối bay biến
“Tại em suy nghĩ ‘so deep' nên mới thấy vậy á. Rõ ràng nãy giờ anh có nói chữ nào khác ngoài bưởi đâu. Hè hè”
Con My nhìn vô mắt thằng anh, nét mặt ra vẻ “em biết hết rồi”, nhưng nó vẫn vui vẻ nói
“Vậy thì anh phải thả em ra thì em mới lột bưởi cho anh ăn được chứ.”
Thằng Toàn đưa hai tay vòng xuống dưới ôm cứng con My, mu ép tới trước, siết mạnh tay một cái như muốn đem mình hòa tan luôn vào cơ thể tuyệt đẹp của con nhóc 10 tuổi. Con My cũng đưa tay ôm chặt lấy tấm lưng vạm vỡ của thằng anh họ.
Tụi nó ôm nhau một lúc rồi thằng Toàn thả lỏng tay, nhưng vẫn ôm con nhỏ và nói
“Anh không muốn thả em ra đâu. Muốn bắt em luôn cho tới chết mới thôi”
Con My đắm đuối nhìn vô mắt thằng anh họ, xong nó nhoẻn miệng cười và nói
“Sến như con hến! Nhưng My thích!”
Nói xong nó ngóc đầu lên hôn môi thằng Toàn một cái, rồi nói
“Giờ anh muốn ăn bưởi hay ‘ăn' em? Hihi”
Thằng Toàn chống tay ngồi dậy, nhưng ku vẫn dính chặt bên trong âm đạo con nhỏ, nó nói
“Em ngồi trong lòng anh lột bưởi cũng được mà, hì hì”
Con My sáng mắt lên. Nó nhoẻn miệng cười nói nhỏ
“Thông minh! Lúc này em cũng không muốn anh rút ra đâu. Vậy thì... anh lượm bưởi đưa em đi, tay em ngắn hơn anh, hihi”
Thằng Toàn thích thú kéo con My ngồi dậy. Tụi nó sửa tư thế để con My ngồi trong lòng thằng Toàn, ku cắm ngập bên trong bướm. Thằng Toàn quay đầu tìm kiếm, thì may mắn có một nửa trái bưởi đã lột vỏ ngoài nằm ngay bên cạnh. Nó lượm lên đưa cho con My. Con nhỏ cầm lấy, ngồi tròng lòng thằng anh họ và bắt đầu lột bưởi.
Thằng Toàn thì vòng tay ra sau sờ vuốt lưng con em. Nó cảm thấy bụi đất còn dính đầy trên đó, liền lấy tay phủi phủi, lát sau lưng con nhỏ đã cơ bản hết dính bụi lẫn lá khô, thì miệng thằng Toàn cũng được con nhỏ đút cho múi bưởi đầu tiên.
Thằng ku há miệng ra, cắn lấy và nhai rau ráu. Vị ngọt gắt và mùi thơm đậm đà khiến nó ngạc nhiên, chưa kể độ giòn tan của múi bưởi khiến mỗi cú nhai của nó đều có các tép bưởi vỡ răng rắc giữa hai hàm răng. Chưa bao giờ nó ăn một múi bưởi giòn rụm như vầy, và cũng không có bưởi nào nó từng ăn ngọt như vầy, lại thơm nữa. Hèn chi con nhỏ một hai phải đi hái bưởi cho bằng được, dù là ngay mùng một. Nuốt xong miếng đầu tiên, thằng Toàn ngạc nhiên trầm trồ
“Wow, bưởi ngon cực! Sao người ta không trồng đại trà để bán ta?”
Con My vẫn lột tiếp các múi bưởi khác, đút vô miệng thằng anh họ, xong cũng bỏ vô miệng mình để ăn, và trả lời
“Em hổng biết. Bác Sáu nói chắc hông hợp thổ nhưỡng trong miền Tây, hay không đạt năng suất gì đó nên hổng thấy ai trồng. Bưởi này gốc ngoài Huế mà.”
Thằng Toàn gật gù, vừa ăn vừa nghe con nhỏ giải thích. Nó vừa xuất tinh xong, cơ thể đang có nhu cầu vitamin C rất cao, nên nó ăn rất ngon lành. Từng múi bưởi con nhỏ lột ra đều bị nó ăn gần hết, con nhỏ lâu lâu mới ăn một miếng. Ăn gần hết mớ bưởi, nhìn tên tay con nhỏ còn có chút xíu, thằng Toàn mới giật mình nhớ ra, nó kêu lên
“Chết cha! Hình như anh ăn gần hết của em rồi. Còn chút xíu kia... em ăn đi, cho anh đỡ cắn rứt lương tâm, hihi”
Ngồi trong lòng thằng Toàn, con My nhún nhún mông lên xuống, ngún nguẩy người, mỏ chu ra dễ thương chịu không nổi, rồi mới kêu lên phản đối
“Hông chịu đâu! Anh đền cho em đi!”
Thằng Toàn ngó quanh, tìm trái bưởi còn lại, chợt nó ngớ ra. Hình như lúc vật lộn với con nhỏ, hai đứa lăn qua lộn lại, chân con nhỏ đá lung tung, nó mường tượng có nghe một tiếng “tỏm” ở ngoài mương nước. Không biết chừng trái bưởi đó giờ lại đang trôi nổi dưới mương lần nữa rồi.
Thằng Toàn ngao ngán dang hai tay nói
“Hình như trái đó lọt mương rồi em ơi. Hay là lát nữa anh vớt lên cho em sau nha?”
Con My vẫn lắc đầu quầy quậy, mông nhún nhún, miệng chu chu ra nhõng nhẽo
“Hổng chịu đâu! Đền cho em liền bây giờ à. Em muốn ăn liền bây giờ à, ư ư...”
Vừa nói con nhỏ vừa tăng thêm mấy cái nhún nhún mông.
Thằng Toàn đang mụ hết đầu óc sau cơn cực khoái, nó thầm than trong bụng
“Hổng lẽ giờ mình móc họng ra trả?!”
Nhưng chợt nó để ý tới cảm giác ma sát tuyệt vời của dương vật trong âm đạo con nhỏ. Nó chú ý tới ngôn ngữ cơ thể của con My một chút, rồi muốn sặc, kêu lên
“Thì ra là em muốn ‘ăn' như vầy, hè hè. Muốn ăn thì anh cho ăn, lát ‘no' quá đừng có khóc nhè hay ‘ọc sữa' như mấy em bé nha, hí hí”
Con My đang làm bộ dáng nhõng nhẽo, nghe vậy thì chợt nhướn mày, quay qua nhìn thằng Toàn với nụ cười đầy nguy hiểm.
Thằng Toàn hoảng hốt, đưa hay tay che ngực, làm bộ như chym nhỏ nép mình yếu đuối nói
“Em tính làm gì anh? Đừng làm bậy nha. Trẻ em như anh vẫn còn được luật pháp bảo vệ đó!!”
Nụ cười trên gương mặt con My ngày càng nở rộng, nhe hàm răng trắng tinh ra cắn gió một cái rồi kêu
“Gừ! Nãy anh ăn rồi, giờ tới phiên em!”
Nói xong nó đưa tay đẩy mạnh vô ngực thằng Toàn khiến thằng ku chới với, chống tay ra sau ngả người xuống đất. Con My cười khúc khích
“Anh cứ nằm ngoan ở đó. Mọi chuyện có em lo! Hí hí”
Nói xong con nhỏ hơi ngửa người ra sau tạo thành một góc xiên xiên với cơ thể thằng Toàn, rồi bắt đầu nhún nhẩy cái mông lên xuống khiến cho con ku thằng Toàn thụt ra thụt vô bên trong âm đạo vẫn còn ướt đẫm tinh dịch.
Giỡn nhau nãy giờ cũng đủ khiến ku thằng Toàn cứng ngắc trở lại rồi. Lần đầu được thử kiểu bị động hoàn toàn, thằng ku nghĩ nó có thể cảm nhận được hết những cảm xúc của con gái khi bị chơi ở góc nhìn từ dưới lên. Cảm giác ngược ngược này khiến nó không biết phải diễn tả thế nào, nhưng cảm giác cấn ở mặt trên con ku thì lại rất thật. Khi con My ngửa người xiên xiên ra sau, bướm nó giống như đang “nạy” dương vật thằng Toàn xuống dưới, theo một góc ngược với tự nhiên; và quan trọng hơn hết, xương chậu con nhỏ, nói chi tiết hơn là phần xương mu con nhỏ khá cứng, lại cọ quẹt vô mặt trên đầy mạch máu của dương vật, khiến chỉ sau chục cú nhún nhẩy của con My, thằng ku đã đau nhăn mặt lên rồi.
Thằng Toàn đưa tay kéo hông con My ra trước, trong cố gắng điều chỉnh góc nghiêng cơ thể con nhỏ lại “cho thuận tự nhiên”, nhưng con nhỏ có vẻ không để ý lắm, nó giơ hai tay lên để hai bên gáy, mắt nhắm hờ, tập trung cảm nhận và nhún nhẩy, cọ, quẹt để con ku thúc vô những phần mà nó mong đợi nhất trong âm đạo, mang đến cho nó khoái cảm nhất.
Thằng Toàn cố gắng chỉnh sửa tư thế của con nhỏ mãi mà không xong, đành buông tay nằm im, thấu hiểu cảm giác “bị” chơi là thế nào. Lúc này nó bỗng hiểu câu nói của ba nói bữa trước
“Đôi khi phải đi chân vào giày của con gái mới hiểu được phụ nữ nghĩ gì”
Bây giờ nó hiểu ghê gớm, cả câu nói của ba, lẫn phụ nữ!
Thằng ku nằm đó, trân mình chịu đựng những cú nhún nhẩy, kèm theo những cú “cạ” đến rợn ku của cái xương mu con My lên mặt trên dương vật. Có lẽ vì đang chịu đựng nên nó không có cảm giác sắp xuất tinh, mặc dù đã qua hơn 5 phút gì đó rồi. Nhưng con My thì có
Nó thấy con nhỏ đang nhắm mắt nhún nhẩy trên người mình với một nhịp điệu đều đều, thì đột nhiên làm nhanh lên, hấp tấp đến sút con ku ra ngoài mấy lần, khiến thằng Toàn còn chưa kịp thở phào thì con ku đã bị con nhỏ “bắt” được, nhanh chóng nhét vô cái lỗ bướm đang hé rộng của nó.
Và rồi con nhỏ dần dần có biểu hiện run rẩy mất kiểm soát, nhịp nhún nhẩy cũng lung tung cả lên, có lẽ nó sắp lên đỉnh rồi.
Thằng Toàn thấy đây là cơ hội, nên nó ngồi bật dậy, túm lấy cơ thể con My vật ra đất, xong nằm đè lên trên, dạng háng con nhỏ ra, rồi chống hai đầu gối xuống đất nắc ku tới tấp vô bướm con nhỏ.
Cái trò đổi vai lúc nãy nó thấy đã đủ rồi, nên nó vùng lên lấy lại quyền chủ động của phái mạnh.
Con My cũng không phản đối gì, trái lại còn giơ tay chân lên ôm chặt người thằng Toàn, miệng rên khe khẽ
“Nhanh lên! Nhanh nữa đi anh! Ư... Ư... A.... sướng quá... A...”
Và rồi những tiếng rên rỉ đứt quãng của con nhỏ dần dần nối liền thành một chuỗi khi thằng Toàn cũng thấy tinh khí đã tích tụ đầy trong bụng dưới. Nó tăng tốc nắc ku, và vài giây sau đó trân mình lại, siết chặt lấy con My, rùng rùng xuất tinh.
Chỉ trong vòng mười lăm hai mươi phút, hai anh em họ lại cùng nhau lên đỉnh lần thứ 2, và đối với con My là lần thứ 3. Hai cơ thể đang phát dục của tụi nó co giật, các cơ quan sinh dục trong thì co thắt, não bộ chìm ngập trong cực khoái nguyên thủy nhất của nhân loại.
Qua hơn chục giây sau, thằng Toàn thở ra một hơi dài, há miệng hút không khí như sắp chết ngạt.
Vài phút sau đó, con My cũng thả lỏng vòng tay ôm ra, cũng há miệng thở mạnh không thua gì thằng anh họ, người mềm như bún, thân thể cả hai đều ướt đẫm mồ hôi.
Những lúc như thế này, tụi nhóc không muốn làm gì hơn là án binh bất động, chỉ để thở, và thở nhiều hơn.
Khi thằng Toàn bắt đầu cảm giác sự nhớp nháp của mồ hôi, của bùn đất dính đầy người hai đứa, thì con My mởi lời
“Mình về đi anh! Em muốn tắm quá!”
Thằng Toàn gật đầu. Nó đồng ý ngay lập tức.
Thế là nó chống tay ngồi dậy, nhổm mông rút ku ra khỏi người con em họ. Con ku đã hơi mềm, ướt sũng nhớt, chảy lòng thòng xuống đất. Con My cũng ngồi dậy, cúi xuống nhìn cái bướm lúc này đang mờ đi vì tinh khí. Nó cười khúc khích nói
“Anh Toàn ra nhiều ghê. Hồi nãy em ‘cảm giác' được lúc anh bắn ra luôn, mạnh dễ sợ, hihi”
Nghe con em khen, thằng Toàn sướng lắm. Nó cười hí hí, ưỡn ngực nói
“Anh mà lại, hì hì. Lúc nãy em sướng nhiều hông?”
Con My đỏ mặt, e lệ gật đầu khiến thằng Toàn ngạc nhiên, thầm nhủ
“Có lẽ mình đã chạm trúng ‘điểm nóng' của cô nàng rồi. Giờ còn e lệ nữa chứ!”
Nghĩ vậy, nó hôn lên đôi môi con nhỏ một cái, rồi nói
“Yêu em quá đi!”
Con My nghe vậy thì giật mình, vẻ e ấp, yếu đuối bỗng vụt tắt, gương mặt nó trở lại đầy tinh ranh như bình thường, như người ta thay mặt nạ trong chớp mắt vậy.
“Con trai mấy anh hình như học thuộc lòng từ một sách ra hay sao mà ai cũng nói câu đó hết á, hihi”
Thằng Toàn ngạc nhiên, nói
“Anh nói thiệt mà!”
Con nhỏ nhìn sâu vào mắt thằng anh họ như tìm kiếm gì đó, xong nó nhoẻn miệng cười nói
“Mình về đi anh!”
Thằng Toàn không rõ con nhỏ có tin hay không, nhưng nó cũng muốn đi tắm lắm rồi, trên người nó đầy bùn đất, nhớp nháp không chịu nổi.
Nó liền đứng dậy, lượm quần lên mặc vô. Kiểm tra điện thoại, bao lì thì vẫn còn đầy đủ. Nó nhìn con My mặc quần áo ướt vô mới thấy tội con nhỏ. Ít ra quần mình vẫn khô. Xong hai đứa dắt tay nhau đi về.
Mới đi mấy bước, con My đã vỗ trán
“Trái bưởi! Anh lượm dùm em mang về đi. Chứ hái cực như vậy bỏ uổng!”
Thằng Toàn gật đầu. Nó cũng không muốn thấy con nhỏ lại một lần nữa đầm mình dưới mương, nên buông tay con My, đi ra rìa mương nước, tìm quanh quất.
Cũng may, trái bưởi sau khi bềnh bồng một hồi, lại cặp vô mé bờ bên này. Mép nước cũng không sâu, nên thằng Toàn chỉ cúi xuống là đã lượm lên được rồi.
Tay cầm bưởi tâng tâng như tâng bóng, tay dắt con My, thằng Toàn cùng với con nhỏ lững thững đi ra khỏi vườn.
Lần này không có nhảy vượt mương như trước nữa, mà tụi nó đàng hoàng chọn chỗ có cầu để đi. Mặc dù những cái cây gỗ đó khá khó đi với thằng Toàn, vẫn còn hơn là phải nhảy qua một cơ số mương như trước. Giờ mà bắt nó phóng qua mương thì cũng được, nhưng chắc chỉ sau vài mương thì nó đành chịu thua mà lội qua thôi, không nhảy thêm được nữa.
Anh em tụi nó mất thời gian khá lâu mới đi về tới nhà bác Sáu.
Thằng Toàn ngạc nhiên khi thấy con My đi về hướng căn nhà lá đó. Nó hỏi
“Ủa? Em vô đó chi?”
“Anh về trước đi. Em vô chào bác Sáu đã. Má dạy mình vô vườn người ta phải xin phép, thì lúc ra cũng chào một tiếng mới đúng.”
Thằng Toàn gật đầu, nó nhìn thân nình đầy bùn đất của mình rồi ngao ngán
“Anh có phải vô không?”
“Thôi, anh về trước tắm rửa đi. Em về sau!”
Thằng Toàn gật đầu, buông tay con em họ ra, xong ôm trái bưởi đi theo đường mòn cũ về nhà cậu mà không biết có cả một mớ giày dép đang để trước thềm căn nhà lá sau lưng. Nếu có nó ở đây, có lẽ nó sẽ không nhận ra được hết giày dép của ai, nhưng trong đó có một đôi giày Tây mà thằng Toàn không thể không nhận ra, đó là đôi giày chính tay nó chọn cho ba để mang “theo trend bây giờ, chứ ba đừng mang mấy đôi giày già chát xấu hoắc kia nữa!”. Lần đó giày cũ của ba bị hư, nên ba dắt hai anh em nó đi trung tâm thương mại để lựa giày dùm. Nếu nó tiến thêm mây mấy bước nữa vô trong nhà, có lẽ nó sẽ nhận ra được toàn người quen khác, từ cậu cho tới anh Phương, và ba nó nữa, đang thì thầm chuyện gì đó xong cười hô hố với nhau đầy khoái trá.
Thằng Toàn chẳng biết gì hết, nên nó cứ đủng đỉnh đi về.
Băng qua vườn xoài của cậu về tới nhà, thằng Toàn bước đến sàn nước ở ngoài, bỏ trái bưởi trên nắp lu nước mưa, rồi khom người múc nước dội sơ lên thân trên cho bớt bùn đất, sau đó mới đi vô nhà tắm để tắm lại. Tắm xong nó lau khô người, thay đồ sạch rồi đi ra ngoài.
Vẫn chưa thấy con My về. Chắc con nhỏ không chịu dơ nổi nên xin tắm nhờ ở nhà bác Sáu luôn rồi. Nãy nhìn hàng lu nước mưa bên đó mà nó cũng ghiền, nhưng ngại không dám xin tắm nhờ, vì nó có quen với bác Sáu đâu. Nói ra nhiều người bảo không khoa học, nhưng ai từng tắm nước mưa rồi thì sẽ biết cảm giác “đã” hơn nhiều so với tắm nước thủy cục, vì không hề có mùi chất clor hôi hôi khó chịu.
Nhìn một vòng, nó thấy nhà chỉ có mợ đang nấu nướng gì đó cho bữa trưa, ba với cậu, kể cả anh Phương cũng không thấy đâu, chắc đi chúc tết một vòng hàng xóm rồi. Đám nhóc kia cũng chưa đứa nào về, nên căn nhà to đùng mà vắng lặng lạ thường, gần như vườn không nhà trống luôn rồi.
Mợ lại nói nó khỏi cần giúp, mợ nấu cũng gần xong rồi, nên thằng ku lẩn quẩn một hồi, không có việc gì làm, nó đi tới cái võng mắc giữa hai gốc vú sữa mát rượi, leo lên nằm một giấc.
Lúc nó thức dậy đã là quá trưa.
 
PHẦN 38

Giác quan đầu tiên gây chú ý cho thằng Toàn là mùi thức ăn thơm phức khiến thằng ku còn chưa tỉnh ngủ đã phải hếch mũi lên hít hà.
Nó vừa bỏ chân xuống đất thì nghe tiếng con Hân kêu
“Anh Hai vô ăn cơm!”
“OK! Vô liền!”
Nói xong nó đứng dậy đi vô nhà, và thấy con em mình đang cùng với cặp sinh đôi dọn chén đũa ra bàn. Ba với cậu cũng đã về rồi, không thấy anh Phương đâu.
Thằng Đen hình như biết canh giờ cơm, vì thằng ku cũng vừa chạy xộc vô nhà, miệng kêu to
“Còn cơm không má?”
Mợ nói
“Còn, nhưng mà lát chiều mới có.”
Thằng Đen nhăn mặt khổ sở
“Con về kịp bữa ăn mà, má cứ nói vậy!”
Con Hân với hai đứa sinh đôi cười khúc khích nhìn thằng Đen nhào vô phụ dọn thức ăn ra. Mợ thì quay lại xua tay
“Rửa tay chưa mà bốc vô chén đũa vậy con? Đi rửa tay ngay!”
Thằng Đen gãi gãi đầu, xong cũng chạy tới bồn rửa bật nước rửa tay.
Thằng Toàn lúc này mới thấy con My đi từ nhà tắm ra, tóc còn ướt mem, nhưng cũng đã thay đồ mới trở lại, không mặc bộ quần áo dơ hầy cũ kỹ hồi nãy nữa.
Thằng Toàn nháy nháy mắt với con em họ, thấy con nhỏ cười nháy mắt lại nhưng với bộ dạng mệt mỏi, rồi cũng xúm vô đám con nít trong bếp để phụ mợ.
Vì là “anh lớn”, với lại trong bếp cũng không thể để cả một đám người xúm vô đụng nhau rất khó làm, thằng Toàn được đặc cách “mời” ra đằng trước ngồi đợi.
Chừng năm phút sau anh Phương mới về, cũng là lúc thức ăn chén dĩa được dọn hết lên bàn. Thế là cả nhà lại quây quần bên mâm cơm ngày tết.
Thằng Toàn thích cái không khí này lắm, tết mà không có anh em cậu mợ đông vui như vầy thì buồn phải biết. Mặc dù ngày thường gia đình nó chỉ có 3 người sống với nhau, nhưng đông như vầy mới đúng là tết chứ.
Mâm cơm có những món quen thuộc của miền Tây như thịt kho hột vịt, dưa giá hẹ, bánh tét, tôm càng xanh kho tàu, và món nia khoái nhất là đầu tôm càng xanh sốt sa-tế, kèm với củ kiệu, dưa hành, tỏi chua, dưa món... nhìn thôi đã no mắt.
Mùi củ kiệu, mùi dưa giá, mùi thịt kho hột vịt, mùi dưa hấu.... trộn lẫn với mùi hoa mai đang nở rộ quanh nhà tạo thành một “mùi Tết” cực kỳ đặc trưng mà có lẽ sau này lớn lên, có đi đâu chăng nữa, thằng Toàn cũng không thể nào quên.
Ăn uống xong, dọn dẹp sạch sẽ, thằng Toàn thấy anh Phương kéo vòi nước xịt lên bụi mai chiếu thủy to ở trước nhà. Nó tò mò hỏi
“Trưa nắng tưới không sợ chết cây hả anh Phương?”
“Không sao, cây này mạnh lắm. Anh tưới để cho nó thơm á. Mai chiếu thủy phải tưới nước lên thì bông mới tỏa mùi thơm.”
Thằng Toàn không cần thử hít hít mũi, mà dưới vòi nước của anh Phương, một mùi thơm rất dễ chịu đã lan toả khắp sân. Những cái bông màu trắng rũ xuống dưới đúng nghĩa “chiếu thủy”. Lúc nãy ngủ võng nó chỉ ngửi thấy mùi mai vàng, nhưng giờ anh Phương tưới mai chiếu thủy nó đã thấy mùi thơm ngát rồi. Nó nhìn qua bụi mai vàng vẫn khô queo và hỏi
“Còn mai vàng thì sao anh? Tưới vô có thơm hơn không?”
“Mai vàng á? Tưới lên bông xong thì không còn mai vàng nữa, haha”
Thằng Toàn cũng phì cười, thấy mình hỏi nhảm thiệt. Cánh mai vàng yếu ớt, con ong bầu đụng vô là rụng lả tả, làm sao chịu nổi vòi nước tưới trực tiếp lên hoa. Nó thấy anh Phương chỉ xịt dưới gốc cây thôi, “để cho cầm bông, chứ thiếu nước nó rụng luôn cả nụ”, như anh Phương nói.
Ăn uống no say, lại thấy buồn ngủ, thế là thằng Toàn lại nhập bọn với đám em họ nằm ngủ trưa trên bộ ván gõ. Cái võng dưới tán hai cây vú sữa là “của” anh Phương, hồi nãy chưa tới giấc còn ngủ ké được, giờ mà lên đó chưa kịp ngủ chắc chắn đã bị đuổi xuống rồi.
Tụi nó ngủ tới hơn ba rưỡi chiều mới dậy. Thằng Đen rủ con My và cặp sinh đôi đi câu cá rô trong một cái đìa nhà hàng xóm, nhưng thằng Toàn chán ngán mấy vụ cá tôm kia rồi, nên nó không muốn đi.
Con My có mợ gọi dậy, nó cũng ngồi dậy cùng với đám nhóc, lát sau không ai để ý, nó lại nằm xuống ngủ tiếp ngon lành. Mợ tính gọi nữa mà cậu cản lại, nói ngày tết để tụi nó ngủ thoải mái đi.
Thằng Toàn thấy buồn buồn, móc điện thoại ra online, hỏi thăm đám bạn coi tụi nó “thu nhập” được bao nhiêu rồi. Nó cũng gởi hình mấy cây mai vàng chụp lúc sáng cho con Nhung. Hai đứa chat cả tiếng đồng hồ, mà trong đầu nó hình ảnh con Nhung cứ mãi lẫn lộn với con My, mờ nhòe dần, khiến nhiều lúc nó viết tin nhắn xong phải xóa đi vì đọc lại thấy bựa cứ y như hồi sáng nó giỡn hớt với con My vậy.
***
Ba ngày tết cứ thế trôi qua vèo vèo, tủ đồ ăn nhà cậu chẳng giảm được bao nhiêu, vì ngoài tủ lạnh chính còn có cái tủ đông rất to giống như mấy chỗ bán kem hay có.
Trong 3 ngày qua, nó chơi con My đều đều, ngày hai phát buổi sáng như hôm mùng Một. Vì dành buổi trưa để ngủ trưa, chiều mát lại chạy chơi với đám thằng Đen, con Hân, con My và cặp sinh đôi, nên cứ ăn sáng xong là tụi nó lại dắt nhau ra góc vườn xa lắc và kín đáo của bác Sáu để chơi. Mãi tới khi thằng ku bị vắt sạch không còn một giọt mới được con em “thả” ra. Mà định nghĩa “vắt sạch” của con My thì rất khác người vì con nhỏ nói “ra một lần vẫn còn, chừng nào hai lần liên tiếp thì mới hết”.
Nên lần nào thằng Toàn xong hiệp 1, con nhỏ cũng không cho rút ra, mà giữ ku lại bên trong chừng mười phút rồi tìm cách “kích thích tại chỗ” bằng bướm cho thằng Toàn cương lại. Con nhóc co thắt cửa mình như một vòng cao su, vuốt từ gốc tới ngọn, rồi lại từ ngọn xuống sát gốc khiến cho con ku thằng Toàn ngỏng lên cứng ngắc, rồi thằng nhóc lại nhào lên đè con My ra chinh chiến lần nữa, “ăn” con em họ cho bằng thích.
Tài thắt cửa mình của con nhỏ, mà thằng ku đọc từ “thắt bướm” trại ra thành “thắt bím” thần sầu tới nỗi khiến thằng nhóc quên cả lối về. Nên ngày nào cũng lén sang vườn bác Sáu “hái bưởi” một lần, nhưng tụi nó đều chơi 2 nháy mới chịu về, hiệu suất khá cao, lại tận dụng được “đường xá xa xôi”.
Chỉ mất 3 ngày, thằng con trai 14 tuổi đã bị đứa con gái lớp 5 chinh phục hoàn toàn.
Thực sự là như vậy. Mấy bữa tết này thằng Toàn gần như quên con Hân lẫn con Nhung luôn rồi. Thân thể tràn đầy năng lượng và cách nói chuyện tinh nghịch của con My đã thành công thu hút toàn bộ sự quan tâm của thằng anh họ. Thằng Toàn thấy chỉ cần có con My, nó không cần thêm bất cứa đứa con gái nào khác nữa, mặc dù lúc ở riêng bên con nhỏ, thằng ku đều bị con nhỏ xoay như chong chóng, không thể đoán trước được, nhưng như vậy lại càng thú vị, càng khiến thằng ku “lún” sâu vào con nhỏ hơn, về mặt thể xác lẫn tinh thần.
Con My chỉ mới 10 tuổi mà đã bộc lộ nét quyến rũ chết người, tận từ trong xương mà ra, năng động như một con sóc, đáng yêu như một con chó con, tò mò và độc lập như một con mèo, tung tăng không chịu ràng buộc hay thuộc về ai, khiến bất cứ đứa con trai nào cũng có mơ tưởng “tóm” lấy rồi buộc một sợi dây quanh chân con bé, tay thì nắm chặt đầu dây còn lại; hoặc thực tế hơn một chút, cấy một ... cái thai vô bụng con nhỏ, lúc đó may ra mới tạm yên tâm vì đã thiết lập được “mối dây ràng buộc” với con nhỏ. Còn để bình thường, con nhỏ luôn cho đàn ông cảm giác nó có thể vụt mất trong bất cứ lúc nào, không thể “tin cậy”, không thể nắm bắt, nhưng cũng chính vì thế nên con nhỏ càng thêm quyến rũ chết người, không giống đứa con gái nào khác, kể cả lớn tuổi hơn.
Thằng Toàn từng đọc truyện thấy mô tả người đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”, nó không rõ người như vậy có thực không, kể cả hoa hậu thế giới hay model của Victoria Secret nó thấy đẹp đâu có tới mức đó. Nhưng đẹp “nghiêng thùng đổ nước” thì con My làm tốt. Chỉ cần con nhỏ đi trước dẫn đường, cặp mông căng vểnh lên phía sau của nó cũng dư sức “dắt mũi” thằng Toàn mà không cần một sợi dây nào.
Thằng ku hay gọi đùa là “cặp mông trái đào”, lần lào lột quần con nhỏ xong nó cũng phải bóp nặn, liếm láp, thậm chí cắn nhẹ lên “trái đào” đó rất nhiều lần trước khi mê say “hút mật” tươm ra từ chính giữa.
Con My thì gọi đây là trò bê con bú mẹ, mấy lúc đó con nhỏ thường thò tay vuốt mái tóc đinh của thằng Toàn, vuốt vuốt hai bên tai, rồi gương mặt tương đối đẹp trai của thằng anh họ, khiến thằng Toàn cảm thấy một sự liên kết về tinh thần lẫn thể xác từ chỗ cái lone ướt mem của con nhỏ ra tới trong miệng mình. Hai môi thằng Toàn áp vào hai môi âm hộ, cái lưỡi thằng nhóc lại thè ra liếm dọc theo đường chẻ, thỉnh thoảng còn cạ nhẹ răng cửa vô hột le nhô ra phía trên của âm hộ con nhỏ. Lâu lâu nó cũng không quên đẩy con nhỏ bò bằng 4 chân, rồi từ phía sau cắn nhẹ vô cặp mông căng mọng của con nhỏ, hoặc đơn giản là vùi cái mũi mình vào kẽ đít sâu hoắm của con bé rồi liếm bướm nó từ phía sau.
Có một điều mà nó rất thích ở con em họ này, đó là chưa rõ con nhỏ có súc rửa hậu môn mỗi sáng như bữa trước nó nghe thằng Khôi kể hay không, nhưng đặc biệt lỗ đít con nhóc không hề có mùi hôi, hoặc nói rõ hơn là không có tí xíu mùi nào cả, ngoài mùi da thịt cực kỳ quyến rũ. Chứ nếu là con Hân thì dù vừa tắm rửa xong lỗ đít vẫn không thể hết mùi đặc trưng đó.
Nên với con My, chẳng những thằng Toàn được lên chín tầng mây, nó lại được tận hưởng gần như tuyệt đối cơ thể con nhỏ mà không phải “né” ra chỗ nào như với con Hân. Chỉ có điều khả năng thì cho phép, nó vẫn không muốn chơi anal vì cái bướm cực kỳ bót của con My cũng khiến nó sướng đến chết đi sống lại, không cần nghĩ đến những lỗ khác nữa.
Nói theo hướng ngắn gọn, con My có một combo hoàn hảo từ tính cách cho tới body, là một con nhỏ “sát trai” nhất mà thằng Toàn từng biết.
Thằng ku nhiều lần tự hỏi không biết con nhỏ đã khiến cho bao nhiêu thằng con trai phải ... quỳ gối giữa hai chân nó như mình đang làm, nhưng tất nhiên nó không hỏi trực tiếp con nhỏ, vì như vậy thì quá bất lịch sự. Có điều, sau những cuộc yêu say đắm trong góc vườn, những thời gian còn lại con nhỏ thường hay vắng nhà mà không rõ đi đâu, khiến thằng con trai mới lớn luôn có cảm giác nao nao, không thể nắm bắt được về đứa em họ của mình.
Càng không yên tâm, nó càng muốn lao vô “thả neo” hay “đóng cọc” con nhỏ để giữ con My cho riêng mình, mà không được.
Cái vòng lặp lẩn quẩn nhưng nóng bỏng đó hầu như choáng hết tâm trí thằng Toàn trong mấy bữa tết, làm nó nôn nao như một con thú đực trong mùa giao phối.
Chỉ vỏn vẹn trong 3 ngày tết, bông hoa đồng gió nội này đã lặng im chiếm một góc khá to trong lòng thằng con trai Sài Gòn, nếu như không muốn nói là chiếm trọn, để lại cho thằng ku ấn tượng không thể quên về xóm nhỏ vùng biên.
***
Hôm nay là mùng Bốn, bữa cuối cùng anh em thằng Toàn ở dưới quê, vì sáng mai cả nhà nó sẽ đón xe lên Sài Gòn để ba đi làm vào mùng 6.
Bữa ăn sáng diễn ra hơi trễ vì phải đợi cậu mợ cúng đưa ông bà rồi mới được ăn. Nên khi cả nhà “nhập tiệc” được một lúc, 4 con gà trống choai luộc để cúng chẳng mấy chốc bay biến sạch sẽ theo mấy dĩa gỏi bắp cải. Nồi cháo huyết và lòng gà cũng cạn đáy như mấy dĩa đồ ăn khác.
Là người đứng bếp, mợ thấy đồ ăn mình nấu “đắt hàng” như vậy thì vui lắm. Bữa ăn vừa xong mợ cũng huy động đám nhỏ dọn mâm ngũ quả xuống, lấy trái cây gọt ra cho mọi người “ăn lấy thảo”.
Sau khi mọi thứ xong xuôi, thằng Đen rủ thằng Toàn đi đào đất sét về nặn đồ chơi. Vụ này mỗi năm chỉ có thể làm được vào mùa khô thôi, nên thằng Toàn cũng háo hức lắm.
Bình thường giờ này tụi nhỏ túa ra đi chơi, thằng Toàn sẽ cùng con My lén lút chạy sang vườn nhà bác Sáu. Nhưng hôm nay thằng Đen rủ trực tiếp thằng Toàn, lại đúng ý thích nữa nên thằng ku đồng ý ngay lập tức, cũng nghĩ là con My sẽ theo mình thôi, vì 3 bữa nay con nhỏ có vẻ “chịu đèn” rồi. Nó còn định bụng lát nữa về “thịt” em My sau cũng được. Đổi thời điểm biết đâu sẽ khiến ẻm phấn khích hơn bình thường.
Ai ngờ con My bất ngờ từ chối, chê nắng quá không đi. Thế là chỉ có anh em thằng Toàn, thằng Đen và cặp sinh đôi xách cuốc xách xô đi ra đồng.
Thằng Toàn quyến luyến không muốn rời con My ra, nhưng lỡ đồng ý với tụi kia rồi, bây giờ đâu có nói lại được. Nó đành lén lút quay lại nháy mắt với con nhỏ, để nhận lại cái chu môi hất mặt giận dỗi nhưng cũng rất dễ thương của con bé. Thằng ku hết cách, đám nhóc đã ra khỏi cổng, nó đành làm mặt cười khổ sở nói nhỏ với con My
“Lát nữa anh về”
Rồi xoay người vội vàng chạy theo tụi kia.
Năm đứa nhỏ đi vòng vèo một hồi thì ra tới một góc đồng hoang, mùa này nước rút nên đất khô nứt nẻ, cỏ năng bên trên cũng khô cháy.
Ở một góc có một cái hố ai đào sẵn khá sâu. Từ giữa xuống tới đáy hố có đất sét vàng như nghệ, tương phản hoàn toàn với bùn đất xám xám ở chung quanh. Thằng Toàn hỏi
“Ủa, có ai đào sẵn rồi hả?”
“Con nít nguyên cả xóm này chứ ai, hihi”
Thằng Toàn gật gù
“Thì ra đây là ‘mỏ' đất sét của tụi nhỏ xóm này.”
Thằng Đen hăm hở cầm cuốc, dạng chân cuốc mấy phát vô rìa cái hố, cuốc bỏ lớp đất mặt màu đen bên trên, để xuống tới lớp đất sét vàng bên dưới. Trời nắng chang chang, thằng ku lại ở trần phơi lưng, chỉ sau chục nhát cuốc thì cái lưng đen bóng của nó đã tươm ướt mồ hôi. Thằng Toàn nhìn nó hì hục mà thắc mắc
“Dưới đáy hố còn đầy đất sét sao không xúc cái đó cho tiện? Cuốc chi rộng ra cực vậy?”
Vẫn không ngừng tay cuốc, thằng Đen nói
“Em quên mang theo đồ xắn, chứ mà tận dụng khoảng trống đó được thì lẹ rồi. Cuốc sâu thì vướng tay lắm, không cuốc lên được”
Thằng Toàn gật gù rồi tiếp tục đứng nhìn. Lát sau nó nói
“Đưa anh cuốc thử coi. Thấy mày chảy mồ hôi tùm lum gớm quá”
“Đây!”
Thằng Đen thở phì phò, nó đưa cái cuốc ngay cho thằng Toàn rồi đứng qua bên cạnh.
Ngoài đồng nắng chang chang không một bóng cây, mùa mưa còn đỡ chứ mùa nắng nóng y như đứng trên cái chảo rang.
Thằng Toàn cầm lấy cái cuốc rồi cuốc tiếp ở chỗ thằng Đen đang cuốc dang dở, nhưng nhìn thì dễ, làm mới khó. Mới hơn chục cuốc nó đã quăng luôn công cụ, đứng thở phì phò khiến cho đám nhỏ cười khanh khách.
Thằng Đen cười xong lượm cuốc làm tiếp. Thằng nhóc rất lì đòn, đúng chuẩn lực điền, mới 13 tuổi đã cuốc nhát nào ra nhát đó, làm hoài không biết mệt.
Cuối cùng tụi nó cũng chạm tới lớp đất sét bên dưới. Những cuốc đầu tiên mang được mớ đất vàng ươm đó lên trong tiếng reo hò của 3 đứa con gái lẫn thằng Toàn. Nó cầm cái xô đưa qua cho thằng em đổ đất vô trong. Nhìn từng cục đất vàng đậm như mỡ gà, sạch tinh tươm không lẫn cái gì khác, tốt hơn xa lớp đất bùn đen thui dơ hầy trên mặt, nó hiểu tại sao con nít ở đây năm nào cũng tốn sức lấy nguyên liệu này về làm đồ chơi. Nó thắc mắc
“Đất đẹp như vầy chắc trồng cây tốt lắm ha. Sao không ai cuốc về trồng cây vậy ta?”
Con Hân cũng có cùng ý kiến
“Ờ ha, em cũng nghĩ vậy đó. Đất này mà bỏ vô chậu trồng cây chắc đẹp lắm.”
Thằng Đen đang cuốc mà phì cười. Hai con nhỏ sinh đôi cũng cười khúc khích, tụi nó thay nhau nói
“Đất này mà trồng cây thì nó chết, đâu có thoáng khí với có dinh dưỡng gì đâu. Đất đen trồng mới tốt, hí hí”
“Anh chị không nghe nói ‘đất tốt đen mun' hay sao? Nó tốt ở chữ ‘đen mun' đó. Vàng tươi kiểu này chai đất lắm, hí hí”
Thằng Toàn lẫn con Hân đều vỡ lẽ, thì ra là vậy. Đất đẹp lại sạch như vầy chỉ để nặn đồ chơi thôi, trồng cây lại dở. Đúng là mỗi thứ một công dụng, không có cái gì tốt hơn tuyệt đối so với cái khác.
Lát sau cái xô đã nặng trịch thì thằng Đen mới dừng cuốc. Nó nói
“Xong. Nhiêu đây dư xài cả năm rồi. Anh có đi với em không?”
Thằng Toàn không muốn đi, nó nôn nóng muốn về kiếm con My chơi “trò người lớn” nhưng cũng hỏi cho có
“Nặn đất ở nhà nào?”
“Nhà thằng Tí mặt thẹo đó”
“Ui, vậy thôi anh về.”
Chơi ở đâu khác nó còn phải viện lý do lý trấu, vừa nghe tên thằng đầu têu của cái đám lông bông chửi thề kia là thằng Toàn không ngửi nổi. Nó từ chối thẳng thừng không cần suy nghĩ.
Thằng Đen biết anh họ mình không thích đám bạn đó nên cũng không chèo kéo. Chỉ hỏi
“Anh có lấy đất về nặn chơi gì không?”
Thằng Toàn nhìn xô đất vàng ươm và thơm thơm, cũng thích lắm, nhưng về nhà nó bận chơi “nhào nặn” cặp mông trái đào của con My rồi, làm gì rảnh mà nặn đất sét nữa, nên dứt khoát lắc đầu nói
“Thôi khỏi. Anh đào vầy cũng vui rồi.”
Nhưng 3 con nhóc thì nhao nhao
“Em, em nữa. Lấy cái đó nặn đồ chơi bán hàng đi”
“Ờ, được đó, lát nặn nồi, rồi chén dĩa chơi bán quán ăn vui lắm đó, hí hí”
Thằng Đen gật đầu. Móc trong túi quần ra mấy túi nylon, bốc mấy cục đất đẹp nhất bỏ vô, xong chia ra đưa cho mấy đứa nhỏ xách cho nhẹ. Con Hân cũng cầm 1 túi, rồi nó tíu tít cùng hai nhỏ em họ đi rẽ sang một hướng, tới nhà đám bạn cùng chơi bán đồ hàng với tụi nó. Thằng Đen cầm cái xô đựng đất, nó đưa cây cuốc cho thằng Toàn và nói
“Anh cầm dùm em về nha. Em đi lát trưa về sau.”
“Ô kê gà đen!”
Thằng Toàn vác cuốc lên vai, vừa đi vừa nghĩ mình cũng giống nông dân lắm chứ bộ. Nhưng nó không nghĩ được nhiều vì trong đầu nó lại hiện lên thân hình nóng bỏng của con My, nhất là cặp mông gây nghiện của con nhỏ cứ khiến nó nhìn là muốn úp mặt vô giữa mà bú liếm. Nghĩ tới đây con ku thằng nhóc lại dựng đứng ở trước quần khiến nó đi mà cứ phải thò tay vô sửa lại tư thế cho “thằng em”.
Cũng may đoạn đường bờ ruộng này chỉ còn mình nó, đám nhóc đã tách theo hai hướng khác nhau túa ra đi hết rồi.
Về tới khoảng sân mát rượi dưới bóng hai cây vú sữa, thằng Toàn dựng cuốc vô dưới một gốc cây, múc nước rửa tay chân ngoài sàn nước, rồi im lặng đi vô nhà, định bụng gây bất ngờ cho con My.
Nhưng vô tới nhà mà chỉ thấy mợ lui cui làm đồ ăn. Thằng Toàn ngạc nhiên ngó một vòng các buồng ngủ mà không thấy ai trong đó, cửa các buồng thì mở toang, nhìn phát thấy hết mà không cần vô trong. Nhà tắm cũng trống trơn, cửa mở toang hoác. Ba, anh Phương lẫn cậu cũng đều không thấy.
Đây là lần thứ tư mấy người đó cùng lúc không có nhà rồi. Hồi mùng một mùng hai, thậm chí cùng lắm mùng 3 thì nó còn cho là mấy người đó đi chúc tết. Mà cái xóm này gom lại được bao nhiêu nóc nhà? Diện tích rất rộng, nhưng số hộ gia đình thì cực kỳ thưa thớt, nó có thể đọc thuộc lòng hết mọi nhà trong xóm được luôn, thì làm gì ba với mấy người kia đi chúc tết hoài chưa hết. Còn đi nhậu thì chắc chắn không, vì lần nào về ăn trưa, ăn tối nó đều không nghe mùi bia rượu gì từ cả 3 người lớn hết. Trừ anh Phương hay nhậu đêm, thậm chí ngủ lại nhà bạn sáng mới mò về thì có. Còn ba với cậu tuyệt đối không giọt rượu nào.
Mợ thấy nó đi vô thì hỏi
“Ủa? Con không đi đào đất sét với tụi nó hả? Sao có mình con về vậy?”
“Dạ, đào xong rồi mợ. Được một xô luôn, đất vàng tươi đã lắm. Nhưng tụi nó xách đi nặn đồ chơi rồi, con vác cuốc về, hihi”
“Chắc thằng Đen lại tới chơi với đám Tí ‘mặt thẹo' đúng không? Còn 3 con nhỏ thì chắc lại chơi bán đồ hàng rồi. ”
Mợ nói mà giọng cứ bình thường như chính mợ đi cùng tụi nó vậy, khiến thằng Toàn trố mắt lên hỏi
“Dạ, sao mợ biết hay vậy?”
“Có gì hay đâu. Mợ biết hết. Bình thường thôi mà! Con hổng thích tụi kia chửi bậy nên về nhà chứ gì.”
“Dạ, đúng luôn. Con thích bạn chơi bình thường thôi, chửi quá nghe ớn, hì hì”
“Ờ, thôi, về nhà chơi, đừng chơi với đám đó, ăn nói tục tĩu lắm. Mợ la hoài mà thằng Đen cứ nhào đầu vô. Nhưng chơi thì chơi, về mà học thói chửi bậy là mợ cho ăn đòn liền.”
Thằng Toàn “dạ dạ”, tính hỏi mợ con My đâu, nhưng nó không hỏi, định bụng chơi trò thám tử Conan đi tìm con nhỏ. Xóm này chẳng có mấy nóc nhà, đi một vòng cũng tìm ra được thôi, nhưng nó thích cái ý tưởng nhập vai thám tử đó. Để coi con nhỏ tụ vô đám con nít nào, hay là lại đi lòng vòng hàng xóm chúc người lớn “sống lâu trăm tuổi” để được lì xì. Nghĩ tới đó, thằng Toàn lại thấy mắc cười. Nhớ tới bữa mùng Một nghe nó chúc bác Sáu tếu gì đâu.
Thế là thằng ku mở tủ lạnh lấy bình nước râu bắp ra, rót một ly đầy rồi uống. Mùi nước thơm dễ chịu và mát mẻ thấm hết ruột gan, xua tan mệt nhọc do giang nắng cuốc đất nãy giờ. Nó nói
“Con đi chơi nha mợ!”
“Ờ. Trưa nhớ về ăn cơm. Về trễ thì chỉ có đi rửa chén thôi, haha”
“Dạ, con biết rồi!”
Nói xong nó co giò chạy ra khỏi nhà.
Từ ngày về đây, khi ra ngoài nó toàn đi chân đất, đôi giày thể thao đã chất vô kệ giày luôn rồi. Cảm giác rất “tiện lợi” vì không phải mang giày, mang vớ khiến nó bắt đầu thích cuộc sống dưới quê này rồi. Bàn chân lỡ cấn bùn khô, cỏ cứng, hay sỏi cũng không thấy đau nữa, không phải nhón nhón chân như hồi mới xuống đây. Tiếc là hôm nay cũng là bữa cuối dưới đây rồi. Những ngày đầu sắp tới khi lên Sài Gòn có lẽ là những ngày khó thích nghi nhất. Anh em nó sắp phải nhốt mình giữa bốn bức tường, làm bạn với wifi, game online, TV, thay vì chạy giỡn thoải mái giữa thiên nhiên, chơi những trò chơi “thực” như xúc cá, tắm mương, hái trái cây, hay nặn đất sét như vầy. Cảm giác từ chỗ tự do đi về nơi tù túng thật không dễ chịu chút nào.
Nghĩ tới đó, thằng Toàn càng muốn “truy tìm” con My sớm hơn. Sáng mai về Xài Gòn rồi, hôm nay nó định bụng đè con nhỏ ra chơi từ sáng đến tối luôn, tới khi nào đi không nổi nữa mới thôi.
Thằng Toàn hăm hở ra khỏi nhà, kích hoạt “chế độ” thám tử của mình, rồi nhìn xuống đất tìm dấu chân, vết giày của con nhỏ để lại, như các thám tử đang phá án. Nó chợt nhớ ra bây giờ là mùa khô, tụi nhóc lại đi chân đất thì lưu dấu vết gì trên mặt đất khô cứng cho được. Mà coi truyện thấy suy luận hấp dẫn vậy, chứ thực tế cho dù là giữa mùa mưa, đất mềm, nó cũng có phân biệt được dấu chân của ai với ai đâu! Manh mối này coi như tạch.
Thế nhưng với sự kiên định của một “thám tử”, nó nhanh chóng suy luận theo hướng thứ hai: những người quen của con nhỏ. Thường ngày con nhỏ hay chơi với ai thì cứ truy theo các manh mối đó chắc là được. Nhà này có 6 đứa “con nít”, anh Phương hơn nó 2 tuổi đã tính là “người lớn” rồi. Mà sáng nay chỉ có mình con nhỏ ở nhà, 5 đứa tụi nó đi đào đất sét chứ đâu, sau đó tách ra. Còn bạn bè trong xóm của con nhỏ thì thằng Toàn đâu có quen ai, giờ làm sao truy được con nhỏ đang chơi ở mô. Manh mối này ... cũng không dùng được.
Vẫn tràn đầy quyết tâm của một thám tử, nó chuyển hướng sang các dấu vết điện tử của con nhỏ, ví dụ thẻ xe bus, thẻ tín dụng, camera an ninh tại ga tàu điện ngầm, hay taxi công nghệ gì đó như đọc trong truyện. Thế nhưng ... ở vùng quê rặc như chỗ này lấy đâu ra mấy cái đó! Mà nếu có thì nó cũng không phải siêu hacker có thể hack những thôn tin bảo mật kia trong 30 giây, dễ dàng như trên phim. Nó đành dẹp luôn “manh mối” này vì quá... nhảm!
Thằng ku vuốt mồ hôi trán. Hôm nay khai trương bất lợi rồi, chắc là do không coi ngày nên mới bữa đầu “dọn hàng” làm thám tử mà truy theo “hướng” nào cũng vô ngõ cụt. Thôi, trái tim kiên định của nó giận rồi, lột nón quả dưa, quăng kính lúp giải nghệ luôn, trở lại làm học sinh cho lành, éo làm thám tử nữa!
Nghĩ tới cặp mông “chết người” của con nhỏ không biết lang thang nơi nào, “chân giữa” thằng nhóc tự động chỉa thẳng ra trước quần như kim la bàn. Hai chân hai bên của thằng ku tự nhiên bước theo quán tính mà nó cũng không để ý là đi đâu, trong đầu cứ nghĩ vẩn vơ về thân thể con nhỏ.
Lang thang không mục tiêu được một lúc, tới hồi nó định thần lại, nhìn quanh thì thấy mình lại đứng trong khu vườn của bác Sáu. Bầy chó vốn quen thuộc với sự “đột nhập” của nó với con My mỗi ngày, đang lười biếng đứng từ xa lơ đễnh vẫy đuôi, thậm chí không thèm chạy lại sủa hay vui mừng để thể hiện sự chào đón nồng nhiệt gì cả. Trong khi 3 lần cùng con My qua đây, đám chó đều ùa tới hít hửi con nhỏ nhiệt tình, đuổi mãi mới đi.
Thằng Toàn lầm bầm
“Khinh tao không có bướm đúng không? Ờ... À... Tao không có bướm thiệt. Nhưng tao có...lỗ đít đó. Tụi bây ... không hít thì mai mốt sẽ hối nhận nha con! Mai tao dìa Sài Gòn rồi. Muốn cũng không được nữa đâu!”
Đám chó vẫn tỉnh bơ nhìn nhìn nó thêm mấy cái rồi lần lượt quay đi, có con còn giơ chân lên tè vô gốc cây như đang nói cho thằng ku
“Ông đếch thèm! Cứ để dành mà hít đi!”
Thằng Toàn bực bội, không để ý đến đám cờ hó đó nữa. Nó băng băng đi thẳng về “góc vườn tình yêu” của nó với con My trong mấy bữa nay. Do không đánh một vòng ngang nhà bác Sáu nữa nên nó rút ngắn được một khoảng cách kha khá. Tuy nhiên những đoạn phải băng qua mương nước thì nó lựa chỗ có bắc cầu gỗ để đi qua. Bây giờ không có mục tiêu, nó chả thấy có việc gì gấp để phải nhảy mương cho mệt.
Đi quanh đi quẹo một hồi, cuối cùng nó cũng tới góc vườn kỷ niệm đó.
Cây bưởi “Thanh Trà” đã hết trái. Suốt 3 ngày qua, tụi nó đã lần lượt hái đến trái bưởi cuối cùng, chia nhau ăn lấy sức trong khi nghỉ giữa hai hiệp. Quanh gốc cây vẫn còn vương vãi rất nhiều vỏ bưởi, chứng tích cho những lần “viếng thăm” của tụi nó. Thế nhưng nhân vật chính thì lại đâu mất. “Cảnh cũ còn đây mà người xưa đâu rồi”, thằng Toàn chợt thấm thía câu thơ hay lời bài hát sến sẩm đó.
Chỉ mới vắng con nhỏ có một lúc mà nó thấy khoảng trống trong lòng do con nhỏ tạo ra đã lớn không chịu nổi. Nó đi tới giơ tay ra sờ thân cây bưởi, rồi bật cười khi nhớ tới cảnh con nhỏ té ạch xuống đất trong ngày đầu dắt nó tới đây.
Nhìn khoảng đất trống tương đối sạch dưới gốc bưởi, nơi mà hai đứa nó đã trải qua bao cuộc triền miên nóng bỏng suốt 3 ngày qua, sống mũi thằng ku chợt cay cay.
Thằng Toàn chợt bật cười, lắc đầu thật mạnh, vùng thoát khỏi những cảm xúc bộc phát vừa đánh úp nó, thầm nghĩ
“Đúng điên! Không lo đi tìm ẻm mà đứng đây rầu rĩ nhão nhét làm gì?! Đầu óc bệnh nặng rồi chắc?!”
Thế là thằng ku lại vượt lên trên những cảm xúc không ổn định của tuổi mới lớn, bắt đầu óc mình quay lại suy nghĩ xem nên tìm con nhỏ chỗ nào. Hoặc... không tìm gì cả, về nhà ngủ, đợi ăn trưa thế nào nó cũng mò về thôi. Ngủ trưa xong buổi chiều tụi nó vẫn lẻn ra đây được mà, lo gì.
Nghĩ đến vẫn còn cả một buổi chiều rất dài, thằng Toàn giơ chân đá miếng vỏ bưởi văng “tủm” xuống mương, rồi tươi tỉnh đi ra.
Thằng Toàn thong thả dạo bước, ngó hết bông này đến trái kia trong khu vườn. Đến khi nó một lần nữa nhận ra mình đang ở đâu, thì đã gần tới căn nhà lá của bác Sáu rồi.
Mọi lần qua đây “xin bưởi” xong, lúc đi ra con My vẫn ghé vô đây chào bác Sáu, rồi đi đâu đó mãi tới giờ cơm mới mò về. Thằng Toàn nghĩ chắc con nhỏ từ đây chạy đi chơi với đám bạn luôn, vì đám thằng Đen và 3 nhỏ con gái có khi còn về trễ hơn con My nữa.
Nghĩ tới đây thì thằng Toàn cũng đã đi tới gần căn nhà lắm rồi.
Thằng nhóc giật mình đứng lại, vì mình có xin người ta cái gì lúc vô vườn đâu, bây giờ cần gì ghé lại cảm ơn rồi về chứ. Nhưng căn nhà đã gần sát bên mà không vô, cứ im lặng quay trở ra, lỡ bác Sáu đi ra thấy mình ra vô vườn nhà bác như chốn không người thì nó thật sự không biết ăn nói sao luôn.
Thằng Toàn bèn nhìn quanh, mắt chợt thấy mấy cây mận đeo trái đỏ tươi, nó bỗng có ý tưởng sẽ vô xin bác Sáu mấy trái mận, cứ như nó vừa tới đây vậy, xong rồi hái bậy bạ vài trái rồi về, chứ mận thì nó không khoái ăn lắm.
Thế là nó gọi
“Bác Sáu ơi!”
Đợi một chút.
Không có ai trả lời.
Nó không rõ bác Sáu đang làm gì, có bận việc chưa ra được hay không, nên đợi thêm một chút nữa.
Rồi hai chút mà vẫn không thấy ai ra. Hồi nãy nó gọi cũng rõ ràng lắm chứ không có e lệ thì thầm, không thể có người ở trong nhà mà không nghe được.
Nó không rõ bác Sáu có ở nhà không, tính gọi lần nữa mà để ngó thử coi thế nào. Chứ qua nhà người ta gọi giật ngược thì dễ mất cảm tình lắm.
Nhìn quanh, thấy cửa hông nhà mở toang, nó biết chắc bác Sáu ở nhà rồi. Có lẽ bác ở nhà trước thì sao. Nên nó tính đi vòng ra hướng cửa chính rồi gọi luôn.
Đi dọc hông nhà, nó trầm trồ ngưỡng mộ nhìn mấy cái lu nước to được xếp một hàng thẳng tắp. Có mình bác Sáu ở đây, lại không vợ con gì thì mớ lu nước này cũng dư xài, hầu như không cần tới nước thủy cục luôn. Nhà cậu thì khác, vì đông người nên nước mưa không dùng để tắm, mà để nấu ăn, nấu nước râu bắp hay nước gạo rang cho ngon. Nhìn hàng lu sành sát vách nhà, cái nào cái nấy to như con trâu nước, nghĩ tới con My lần nào cũng chạy vô đây xin tắm nước mưa, nó thầm ganh tị với diễm phúc của con nhỏ.
Mới đi mấy bước chân, còn chưa kịp ra tới trước nhà, nó đã nghe một tiếng động “lạ” vang lên từ trong nhà, gần chỗ nó đứng. Tiếng động này có lẽ sẽ không gây chú ý nếu không rất to và rất “đặc trưng”, chỉ có nam nữ đang làm chuyện người lớn mới phát ra những tiếng như vậy.
Thằng Toàn giật mình đứng chững lại. Nó không biết bác Sáu đang ấy ấy với ai, hay là tết rảnh quá bác mở phim sếch lên coi để quay tay. Người ta đang “vui vẻ”, mình chen vô thì quá kỳ.
Nghĩ tới đây thằng Toàn đã lùi lại vài bước chân, tính lặng lẽ quay ra, nhưng còn chưa kịp xoay người thì một tiếng rên khác vang lên. Lần này đứng gần vách nhà nên nó nghe rất rõ tiếng con gái, hay rõ hơn nữa là tiếng ... con nít. Đặc biệt, âm thanh này nó đã rất quen thuộc từ 3 ngày nay, gần như là nỗi ám ảnh của nó từ sáng tới giờ.
Không cần suy nghĩ gì thêm, nó biết chắc là con My mà nó đang mỏi mắt đi tìm đây rồi, nhưng tìm ra được con nhỏ trong tình cảnh này lại là điều nó không hề trông đợi!
Thằng Toàn như hóa đá, cũng thấy như chợt nhói nơi tim. Không cần chơi trò Conan, những sự kiện lẻ tẻ về con My suốt mấy ngày qua bỗng dưng tự động kết nối với nhau thành một chuỗi có ý nghĩa.
Bữa đầu tiên qua đây nó thấy bác Sáu ôm chầm lấy con My, lại còn bóp mông con nhỏ mấy cái nữa, rồi ánh mắt “biến thái” của bác rà khắp người con nhỏ, rồi những câu nói 2 nghĩa của bác khiến thằng Toàn đứng kế bên nghe mà nhăn mặt, thầm mắng “dê già đòi gặm cỏ non!”.
Chưa kể lần nào từ chỗ cây bưởi đi ra, con My cũng không bao giờ về thẳng nhà cùng với nó, mà cứ dắt nó ngang đây rồi “anh về trước đi, để em vô chào bác Sáu một chút”, nhưng ở lâu tới mấy chút, mãi tận trưa mới ló mặt về.
Chỉ mấy phút trước, thằng Toàn còn đinh ninh con nhỏ vô chào bác Sáu xong là chạy đi chơi, rồi về ăn trưa, nhưng giờ nó biết chắc con nhóc không chạy đi đâu hết, mà ở đây “chơi” với bác Sáu luôn.
Căn nhà lá này nhìn từ ngoài rất bình thường, bình dị như mọi ngôi nhà thôn quê, không ngờ bên trong lại là một “ổ” uyên ương để bác Sáu làm chuyện đó với một đứa con nít.
Thằng Toàn thầm bực mình với ông già dê này, mặc dù cái tướng lực điền cuồn cuộn bắp thịt của bác Sáu thì nó phải ganh tị, cũng như nó ganh tị với thể hình của ba hoặc cậu.
Không hiểu sao đàn ông bên nội bên ngoại nhà nó ai cũng có tướng tá cơ bắp hết, ngay cả ba đứng cạnh cậu ai cũng nói là hai anh em ruột chứ không phải anh em rể, gương mặt giống nhau, vóc người hao hao, ngay cả anh Phương nhìn cũng giống ba nữa, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì người lạ rất dễ nhầm anh Phương cũng là con của ba luôn chứ không phải cháu vợ.
Những tiếng rên của con My càng lúc càng nhiều đã lôi thằng Toàn về thực tại phũ phàng, khiến nó thấy gấp không chịu nổi. Một cảm giác nôn nao kinh khủng cứ thôi thúc thằng ku phá vách nhà vô “bắt tận tay” đôi “gian phu dâm phụ” kia, nhưng lý trí lại nói cho nó không nên làm chuyện ngu xuẩn đó. Dù sao cũng phải nhìn tận mắt thì mới “bắt tại trận” được.
Thế là thằng nhóc 14 tuổi cố gắng giữ bình tĩnh, hít sâu một hơi, rồi len lén đi tới cạnh cái lu lước. Khoảng trống giữa hai cái lu khá lớn, dư sức chứa một người trưởng thành nên thằng nhóc thoải mái chen vô giữa. Nó chui vô chỗ này bởi vì vách lá đoạn này khá thưa, lộ ra vài khoảng trống có thể nhìn lén vô nhà được. Thằng Toàn run run khom người xuống nhìn qua kẽ lá.
Đây là lần thứ hai trong đời nó làm chuyện này. Lần đầu lén lút rình ba trần truồng bế con Hân ở tầng trệt, lúc đó ánh sáng mù mờ nên cũng không nhìn rõ lắm. Bây giờ trời đang nắng chang chang, trong nhà râm hơn nhưng vẫn sáng trưng, đủ để nhìn một phát là thấy hết.
Mà không nhìn thì thôi, nhìn vô thằng Toàn xém chút nữa xịt máu mũi.
Bên trong nhà, sát vách chỗ nó đang lom khom nhìn lén có kê một bộ ván gỗ to và dài tương tự như ở nhà cậu. Trên bộ ván có đến mấy cơ thể trần truồng quấn lấy nhau thành một cục, mông đùi đít háng loạn xạ, chứ chưa nói đến tay chân. Thậm chí lúc mới nhìn thằng Toàn còn chưa phân biệt được “một bó” những cơ thể trần truồng quấn lấy nhau đó là cái gì.
Khi định thần nhìn kỹ lại, tim thằng Toàn bỗng lỡ vài nhịp đập, và cũng ấn tượng cực mạnh khi thấy con em họ “thiên thần” của mình đang là trung tâm của cái đám người chụm lại đó. Con My nhỏ nhắn đáng yêu, con My có cặp mông “trái đào” căng mẩy đó, con My nhí nhảnh, hài hước, năng động kia, con My nó nằm mơ cũng muốn được ôm ấp đó, lại là đứa con gái duy nhất, trong cái tụ đó, còn lại là 3 đực rựa đang vây quanh, trên dưới đều có!
Nhỏ em họ nó đang trong tư thế bò trên bộ ván bằng hai tay hai đầu gối, để cho 3 đực rựa chơi gangbang trong tư thế dữ dội nhất: 3 lỗ đều bị “bịt kín” cùng lúc bởi 3 con ku to dài.
Dễ thấy nhất là cái miệng xinh xắn của con nhỏ đang há rộng ra, để một con ku bự cắm bên trong sâu đến tận gốc. Mà phần gốc lông lá lùm xùm đó của con ku lại gắn chặt vô cái mu trên mình của ...cậu.
Nằm ngửa bên dưới thân thể mảnh khảnh của con My, một thân hình đen mun như được tạc bằng đồng đen đang hất mông lên nhiệt tình chơi lỗ bướm của con nhỏ. Đực rựa này không thể là ai khác ngoài bác Sáu “dê già đòi gặm cỏ non” mà nãy giờ thằng Toàn vẫn thầm rủa.
Người đàn ông thứ 3 đang xuống trung bình tấn, vịn mông con nhỏ, hì hục nắc ku vô cái lỗ cuối cùng của con My trong tư thế chơi hậu môn kia, còn có thể là ai khác ngoài ... ba thằng Toàn.
Nhìn bộ tứ toàn “người quen” lẫn người nhà đang hùng hục chơi nhau ngay trước mặt mình, trong cư ly gần tới mức thiếu điều giơ tay ra có thể chạm tới thằng Toàn, trong lòng thằng nhóc không biết mình đang suy nghĩ gì nữa rồi. Nó bị kích thích mãnh liệt, nhưng cũng vừa đau khổ nhìn đứa con gái mình thần tượng, mê say suốt mấy bữa nay, bây giờ lại như bị 3 người đàn ông “chiếm cứ và chia tách”.
Hai tay cậu vịn chặt phía sau khớp hàm của con gái, ku thúc tới thật mạnh, cắm sâu trong cổ họng con nhỏ như đang tuyên bố “cái miệng nó là của tui!”
Ba thì giữ chặt mông con nhỏ, thậm chí thỉnh thoảng lôi mông con nhỏ ra sau để nắc ku tới trước như “khẳng định chủ quyền” đối với phần hậu của con nhỏ, không ai được xâm phạm.
Còn bác Sáu nằm dưới cũng không thua kém hai ông kia, hất mông liên tục lên trên, dương vật móc ngược lên ngập sâu trong lỗ âm đạo của con My như chứng tỏ quyết tâm không buông tha “lợi ích cốt lõi” của bác quanh vùng cấm của con nhỏ.
Một đứa con gái 10 tuổi, 3 thằng đàn ông tuổi từ 3x tới 4x cùng ra sức tranh giành, không ai nhường ai, một tấc không đi, một ly không dời. Thằng nào cũng cố gắng cắm chặt ku trong cái lỗ mình đã chọn, cùng nhau “khai thác và bóc lột” thân thể đứa con nít một cách dã man và nguyên thủy nhất.
Nhìn cảnh con em họ bé nhỏ của mình như bị 3 cây hàng khủng “xiên sống” một cách đầy thú tính, thằng Toàn thấy thương không chịu được. Nó còn tính xé vách thò mặt vô la hét một trận xả hết dồn nén, nhưng ý định đó chết ngay trong trứng nước khi nó thấy con My giơ tay lên mân mê và bóp bóp ... hai hòn dái của cậu.
Cái cách con nhỏ nâng niu hai hòn bi to và đen của cậu sao mà ... y chang như khi “thổi kèn” cho thằng Toàn ngoài gốc bưởi kia. Nhìn đôi mắt phê đến sắp dại ra của con nhỏ, thằng Toàn thở dài não ruột, nhận ra một điều: con nhỏ đang phê vờ lờ, chứ làm gì có chuyện “bị” lạm dụng ở đây.
Và như để chứng minh cho suy nghĩ của thằng Toàn, con My tranh thủ lúc cậu rút ku ra để thở, quay đầu lại phía sau kêu to
“Ở đằng sau mạnh lên chút cho con đi, con sướng quá, hơ hơ... Aaaaa....”
Nói xong con nhỏ cầm lấy ku của cậu bằng hai tay, há to miệng ngậm lấy cái quy đầu và bắt đầu vừa bú vừa sục sục cho cậu, một tay vân vê hai hòn bi của cậu đang lòng thòng bên dưới.
Tổ hợp hai người “ở đằng sau” như nghe được tín hiệu, đồng loạt nắc tới thật mạnh, từng cú một dứt khoát tông mạnh vào hạ thể con nhỏ, nhìn như đang cùng nhau dùng hai con ku to banh khoảng mở xương chậu con nhỏ rộng ra hơn.
Thằng Toàn không hiểu nổi một đứa con gái mới nhiêu đó tuổi thì bướm với lỗ đít làm sao có thể rộng tới mức chứa cùng lúc hai cây thịt to dài kia, mà vẫn làm cho thằng Toàn thấy cực kỳ thắt bót khi chơi nhau dưới gốc bưởi. Thậm chí sau đó con nhỏ lại còn dùng âm đạo siết mạnh ku thằng Toàn đến đau điếng mấy lần, cảm giác còn bót hơn gái trinh nữa.
Với thắc mắc chưa được giải đáp đó, thằng Toàn tiếp tục nhìn con nhỏ giơ hai tay bắt lấy dương vật của cậu, trong miệng vang lên tiếng “khục khục, ục ục” khi cậu tìm cách nắm chặt phía sau đầu con nhỏ ghịt mạnh vào, rồi giữ yên như thế, người giật giật.
Rồi đến lượt ba ở phía sau cũng dừng lại trân mình, hơi thở ngắt quãng và nặng nề, gần như kêu “ồ ồ, hực hực” lên thành tiếng.
Duy chỉ bác Sáu nằm dưới thì vẫn còn đang nẩy mông lên nắc đều đều từng cú dứt khoát. Thì ra trong 3 người đàn ông, bác mới chính là gừng càng già càng cay, chứ không phải loại dê già vì rụng hết răng mới phải tìm cỏ non mà gặm móm mém.
Cậu lẫn ba đều gồng cứng người, co giật kiên tục hơn chục giây, sau đó thằng Toàn thấy con My há miệng ra, đẩy ku cậu ra ngoài, rồi ngậm lại, nuốt “ực” một tiếng rõ to, rồi nhe răng cười sung sướng. Chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi khi con nhỏ há miệng, thằng Toàn thấy một thứ chất dịch trắng đục tràn đầy trong miệng con nhỏ, che mờ cả cái lưỡi nhỏ, trước khi bị con nhỏ ngậm lại nuốt “ực” xuống, rồi còn thè lưỡi ra liếm liếm cái quy đầu đỏ hỏn của cậu ở trước mặt với vẻ thèm thuồng.
Cậu lại cười hắc hắc đưa tay đẩy đầu con gái ra, nói
“Đừng con! Ba nhột! há há. Có thèm thì đợi nửa tiếng nữa đi rồi ba cho thêm, hay con kêu anh Phương cho bú kìa, nãy giờ nó ngồi ôm điện thoại chơi game miết.”
Nghe tới câu sau, thằng Toàn giật thót khi mình bỏ quên một “người bà con” rồi, vội lia mắt một vòng trong nhà để tìm kiếm. Thì ra ở góc bên kia, trong một chỗ hơi tối sát vách, anh Phương đang ngồi co giò gác lên cái bàn trà nhỏ trước mặt, tay cầm điện thoại bấm bấm gì đó, mắt dán vô màn hình điện thoại, không thèm nhìn qua bên đây một chút. Có lẽ anh quá nhàm chán cái trò gangbang này chăng, thằng Toàn đoán như thế vì nó nghe anh Phương nói mà vẫn không rời mắt khỏi điện thoại
“Để lát nữa đi, đang chơi!”
Thắng Toàn nhìn cặp đùi của anh Phương một co một duỗi ra trên bàn, cái quần short thun điền kinh ngắn ngủn vát xéo lên hai bên của anh không che được con ku cương cứng to bự thò một nửa ra ngoài mép quần. Nó không nghĩ ra con trai trên đời lại có người mê game hơn mê sex. Có thể tỉnh bơ phớt lờ con ku căng cứng của mình để cắm mặt vô điện thoại thì nó nể anh rồi.
Như để giải thích cho thắc mắc của thằng Toàn, anh Phương nói thêm
“Mọi người cứ chơi xong hết đi rồi con vô. Chen chúc như vậy vướng víu lắm. Con thích quất thẳng ku à, hè hè”
Thằng Toàn vỡ lẽ ra, và cũng hơi ... đồng tình với ông anh họ. Chính nó cũng thích một mình một em, mấy lần dắt con Hân đi cho đám bạn chơi some nó cũng không thích lúc đang chơi có ai tới gần, dễ bị phân tâm, chứ nói gì là cùng nhau chơi một lúc như cảnh nóng ngay trước mắt.
Sau chừng năm phút nhìn lén, thằng Toàn bị vỡ mộng về một hình tượng, à, đúng ra là nhiều hình tượng cùng lúc, từ con My năng động, cho tới người cậu hiền từ dễ gần, rồi đến anh Phương cao to đẹp trai hay giúp đỡ mấy em nhỏ làm đồ chơi, hái trái cây, mò bắt những ổ cá rúc sâu trong bùn mà tay tụi nó với không tới... Lúc này mọi hình tượng đó bỗng tan vỡ như băng thả vô nước sôi khiến thằng ku bị hụt hẫng. Còn ba nó, hay bác Sáu “già mà ham” kia thì có lố lăng hơn nó cũng không ngạc nhiên. Hai người đó mà nghiêm túc mới khiến nó nghi ngờ. Phải đến lúc này, thằng Toàn mới manh nha nhận thức được một điều, tính cách của từng người khi cư xử phải trái với người khác, và xu hướng tình dục của họ, gần như chẳng liên quan gì với nhau hết, thậm chí còn đối lập một trời một vực. Như cậu chẳng hạn, nếu không có phát hiện động trời này, trong tâm trí thằng Toàn cậu luôn là người cậu tuyệt vời, hiền lành, lo lắng cho gia đình, kể cả con cháu cậu cũng thương yêu không thua gì con ruột, chẳng chút phân biệt, thậm chí nó còn cảm nhận được sự ấm áp và đôn hậu trong cái nhìn của cậu với anh em tụi nó. Nhưng hình ảnh của cậu trong chuyện sex, nhất là với cấm kỵ loạn luân khiến thằng Toàn khó mà ráp nối hai hình ảnh không liên quan gì nhau đó lại thành một người cậu mà nó từng biết. Tâm lý của nó sau một hồi hoang mang, cuối cùng cũng chấp nhận cậu như các mặt mà cậu thể hiện ra, cùng một lúc. Giống như lòng bàn tay và mu bàn tay vậy, dù khác nhau hoàn toàn nhưng vẫn thuộc về một bàn tay duy nhất, không thể tách rời.
Khi thằng Toàn đã “thông suốt” thì cảnh trong phòng cũng thay đổi. Ba với cậu chơi xong thì đi ra một góc bộ ván dầy ngồi thở, ba ngồi dựa lưng vô cây cột dát vách, chân duỗi dài ra nhìn cặp đôi vẫn còn đang hoạt động tích cực ở góc kia.
Lúc này vai trò đã thay đổi. Con My đã nằm ngửa ra tấm ván, còn bác Sáu đã nằm sấp đè lên mình nó. Hai chân con nhỏ bị bác xốc lên hai bên, ép thẳng lên ngực, theo đúng tư thế ưa thích của thằng Toàn. Thân hình cơ bắp chắc nịch, to lớn và đen bóng như con trâu nước của bác Sáu nhấp nhô trên người con nhỏ, con ku bác dập liên hồi vô cái bướm nhỏ của con My, miệng bác há ra để thở, có lẽ thở bằng hai lỗ mũi đã không còn đủ cho bác.
Gấp gáp như chó nhảy đực được một lúc, bác Sáu bổng thở “ồ ồ” nặng nhọc, đứt quãng nhưng vẫn không dừng lại, mà từng cú dập của bác thỉnh thoảng lại kèm theo những cái co giật bất quy tắc có thể nhìn thấy rõ từ sự co giật của cơ mông, cơ lưng và đùi của bác.
Ba ngồi nhìn mà cười nói
“Bao năm rồi vẫn vậy. Ông Sáu cứ vừa nắc vừa ra chứ không chịu dừng lại, haha”
“Mày không biết cái này gọi là ‘ra lén' à? Cũng do vụ này mà hồi còn teen ổng cho con nhỏ kia đeo ba lô ngược đó, há há”
“Ờ, nghe anh nói vụ đó hoài mà hồi đó em còn nhỏ quá nên không biết được. Rốt cuộc thằng nhóc đó giờ ở đâu ta?”
Thằng Toàn đứng rình cũng dỏng tai lên nghe. Thì ra bác Sáu không phải “ế”, mà đã có một người con trai rồi. Nó cũng như ba, rất tò mò không rõ anh con trai đó bây giờ như nào. Ở trong nhà cậu nhìn ba, cười nhăn răng rồi nói
“Con nhỏ đó hình như không nuôi con, mà cho cô nhi viện gì đó. Sau đó thì đi lấy chồng Việt Kiều, bảo lãnh cả nhà qua Mỹ luôn, há há.
Ba ồ lên ngạc nhiên, nói
“Chà chà. Thất lạc lâu như vậy giờ mà ra đường, lỡ hai cha con va quẹt xe, có đánh nhau chí chóe chắc cũng không nhận nhau được đâu ha, khà khà”
Cậu chưa kịp trả lời bỗng có tiếng bác Sáu vang lên từ phía sau
“Phù phù, tranh thủ nói xấu tao hả?! Tao còn sống sờ sờ ở đây chứ chưa xuống lỗ nha tụi bây! Hừ hừ”
Bác Sáu chen vô trong khi vẫn há miệng thở phì phò, giống y như một con trâu đen to lớn. Xong bác nói tiếp
“Phù phù... Nhưng mà chưa chắc đánh nhau vẫn không nhận biết nha, hè hè. Hồi nó còn ở với mẹ nó, tao đi thăm mấy lần, thằng ku có ‘bộ đùm' y chang tao, trứng dái đen thui, haha”
Ba trề môi
“Xì! Con nít đẻ ra đứa nào trứng dái không đen. Cứ ra đường mà ông đi kiếm đặc điểm này thì nửa đàn ông của Việt Nam đều có nha, coi chừng lầm chết đó, haha”
Bác Sáu buông con My ra, ngồi bệt xuống bộ ván, lồng ngực nhấp nhô lên xuống cố gắng lấy lại hơi thở và nói
“Nhảm nhí! Phù phù... Tao chưa nói hết mà. Vụ “bộ đùm” đó tao khoe tụi bây thôi, chứ nhận dạng thì nó có cái mụt ruồi đỏ tươi rất bự ngay kế quầng vú trái á. Nhìn giống như có 3 núm vú vậy, hehe. Hồi đó nựng thằng ku tao có nói ‘con hơn cha mẹ là nhà có phúc, con có tới 3 vú thì hơn đứt đuôi 2 vú của mẹ rồi'. Nghe vậy tự dưng mẹ nó nổi sùng lên đuổi tao về. Từ đó nhà nó cấm cửa không cho tao qua thăm nữa. Tới giờ tao vẫn không hiểu tại sao, haizzzz”
Nghe tới đây thì không những ba, mà cả cậu, anh Phương lẫn con My đang nằm ngửa trên bộ ván cũng bật cười. Còn thằng Toàn núp bên ngoài vách thì phải ráng nhịn cười, gật gù thầm nhủ
“Thì ra như vậy! Người ‘ba vú' này cũng hiếm lắm. Sau này anh đó không đi xóa nốt ruồi thì biết đâu hai cha con vẫn còn cơ hội nhận ra nhau.”
Nó bỗng nghe tiếng con My thỏ thẻ.
“Anh đó tên gì vậy bác Sáu? Bác có biết tên anh đó không?”
Ba trả lời ngay
“Chắc là không đâu con. Ổng bị túm cổ đuổi ra mà, hè hè”
“Ê ê! Ai bị túm cổ đuổi ra?”
“Thì anh nói lúc nãy chứ ai, hè hè”
“Còn lâu mới túm cổ nha. Nó đuổi tao về thôi chứ túm hồi nào. Dù lớn hơn tao 2 tuổi thiệt nhưng sức nào mà túm cổ được tao. Lúc đó tao đã bự con lắm rồi à, hè hè”
Ba cười cười nhìn bác Sáu với vẻ không tin lắm
“Ờ, anh tự sướng ai mà biết được, hè hè. Vậy cuối cùng anh có biết tên khai sinh của thằng nhỏ không? Hay là chỉ biết tên ku Tí, ku Tèo, ku Tũn gì đó. Đừng nói là ngay cả tên con anh cũng không biết là gì nha!”
Bác Sáu ưỡn ngực nói từng chữ một
“Huỳnh Lê Ảnh Nhượng Tống, tên độc chưa? Không đụng hàng đó nha! Hè hè”
“Tên gì?”
Ba hỏi
“Huỳnh Lê Ảnh Nhượng Tống. Hồi mới nghe tao cũng hỏi lại như mày á”
“Huỳnh Lê Ảnh Nhượng Tống hả? Tên gì đọc muốn trẹo bản họng”
Ba phàn nàn
Cậu nghe vậy cũng ngạc nhiên hỏi ngay
“Ủa, mà lấy theo họ mẹ à? Còn ‘Ảnh Nhượng Tống' là gì vậy? Nghe giống tiếng Tàu quá.”
“Thì mẹ nó người Tàu mà. Nó đẻ nó nuôi, nên lấy họ nhà nó đặt là đúng rồi, cho cái họ Lê của tao lót vô bên trong là cũng nể mặt tao lắm rồi đó, hè hè”
“Còn cái tên gì ‘Ảnh Nhượng Tống' là sao?
Ba nhắc
Bác Sáu giơ tay gãi gãi đầu rồi nói
“Cái đó tao ... không biết. Lúc đó quên không hỏi, lo kiểm tra coi mặt nó với ‘bộ đùm' có giống tao không, nghe tên kỳ kỳ vậy chứ không có để ý, hè hè. Để mai mốt gặp người Tàu nào đó quen tao hỏi coi cái tên đó nghĩa là gì.”
“Bó tay anh luôn! Tên con mình nghĩa là gì cũng không biết!”
Ba giơ tay kêu trời.
Thằng Toàn núp bên ngoài lầm bầm nói đi nói lại cái tên cực kỳ khó nhớ đó.
Bác Sáu thì cứ cười hề hề rồi quay qua nhìn anh Phương vẫn cắm mặt vô điện thoại
“Thằng Phương mày có chơi không? Không chơi thì rã đám đi. Ở đây không tiện ở lâu đâu, nhà trống hoác vầy lỡ ai xông vô thì chết cả đám.”
Thằng Toàn thấy anh Phương gật đầu, bỏ điện thoại xuống bàn, rồi đứng dậy tuột quần xuống, con ku cương cứng bật lên khi lưng quần tuột ngang đó, quy đầu to bự đong đưa qua lại dưới sức nặng của bản thân khúc thịt. Anh Phương nhỏ tuổi nhất trong mấy người đàn ông bên trong nhà, nhưng cây hàng của anh không hề nhỏ nhất, mà ngược lại gần như to nhất đám.
Thằng nhóc nhìn lại con My đang nằm trên bộ ván mà chợt thấy xót, và đau vì hình tượng con nhỏ đã vỡ tan tành trong lòng mình. Nó không muốn ở lại nhìn cảnh ông anh họ ở tuổi bẻ gãy sừng trâu nhào lên người con nhỏ thêm giây phút nào nữa, liền lẳng lặng lui ra ngoài, rồi nhè nhẹ đi về hướng nhà cậu.
Chỉ ít phút sau, bóng lưng nó đã biến mất hoàn toàn dưới bóng mát của những tán cây.
 
Khi thằng Toàn đã không còn bóng dáng, bên trong căn nhà lá, anh Phương đi tới cạnh bộ ván gật đầu với ba và cậu, lẫn bác Sáu như ngầm thông báo việc gì đó, xong anh không nói gì mà trèo lên người em gái, đút con ku to bè vô bướm con nhỏ, rồi chổng mông nắc liên tục không chút ngơi nghỉ.
Tiếng “bạch bạch” vang vang, lọt cả ra ngoài khu vườn yên tĩnh, nhưng thằng Toàn đã không còn ở đây tiếp tục rình xem nữa.
Ở cửa hông nhà, ba đứng nhìn một lúc theo hướng thằng Toàn vừa đi, xong ba vừa bước vô nhà lại thì bác Sáu đã hỏi ngay
“Đi chưa?”
“Rồi!”
“Em kể cho nó chuyện con Hân có bầu chưa?”
“Mai về nhà kể luôn.”
“Còn chuyện... mẹ nó!”
“Cũng về nhà kể luôn. Ở dưới đây nó mà xốc nổi lên thì khó hơn ở nhà. Thằng nhóc coi vậy mà mong manh dễ vỡ lắm. Nó mà chạy lung tung núp vô lùm bụi nào đó khóc lóc thì đi tìm phê luôn. Ở nhà nó chỉ rúc vô phòng thôi, dễ hơn.”
“Ờ. Thôi trước sau gì cũng phải nói. Nói trước nó sẽ đỡ sốc hơn.”
Vừa nói bác Sáu vừa chồm qua mân mê cái vú mới nhu nhú trái chàm của con My. Anh Phương đang nắc như điên thì ngừng lại nói
“Bác đợi chút con xong đi rồi sờ mó thoải mái. Bác đừng tới gần con khó mần ăn lắm, hè hè”
“Thằng cha mày! Hà hà, được rồi, tao không đụng chạm nó nữa cho mày vừa lòng. Càng lớn càng khó tính à, không biết con đứa nào nữa, hà hà”
Nói xong bác lùi lại nhìn anh Phương tiếp tục chổng mông dập em gái.
Ba phì cười
“Con anh chớ ai. Em với anh ba dễ tính mà, hè hè”
Cả ba lẫn cậu đều cười hì hì.
Bác Sáu bỗng quay qua nói với anh Phương đang dừng lại, người co giật liên hồi
“Hai đứa nhỏ sinh đôi con thông chưa?”
Anh Phương không trả lời được lúc này. Mười mấy giây sau, anh với tay lấy hộp khăn giấy gần đó, rút ra một nắm khăn, lau chùi con ku to ướt nhẹp của mình và nói
“Phù phù, đút ngón tay vô rồi. Ku thì chưa. Để mai con đút ku luôn, tranh thủ còn một tuần nghỉ tết của tụi nó, thông luôn cho tụi nó quen, bác ở nhà dễ xử hơn.”
Bác Sáu lại chồm qua se se hai đầu vú của con My, bóp bóp nhẹ hai trái chàm bên dưới quầng vú của con nhỏ, nhìn con nhóc thở dồn dập, khung xương ngực phập phồng nhô lên xẹp xuống, rồi bác nói
“Ờ, mày nói vậy tao ưng bụng đó. Không hổ là con tao, hí hí”
“Con em chứ!”
Ba xen vô.
“Ủa, sao hồi nãy đứa nào nói là con tao mà? Giờ lại đi giành là sao?”
“Hồi nãy là tật xấu. Còn giờ thấy tốt em phải giành chứ, nhường anh dễ dàng vậy ai coi, há há”
“Cả đám đều nhúng vô, coi như con chung đi, hehe”
“Ờ. Con chung nên ... không ai khóc, haha”
“Con khóc nha!”
Anh Phương phản đối.
“Con nữa! Mọi người nói kỳ cục quá à!”
Con My đang nằm ngửa thở hổn hển cũng có ý kiến.
Cậu chỉ cười phúc hậu nói
“Con ai cũng được, không nuôi mà đưa tui thì tui nuôi hết.”
Bác Sáu gật gù vỗ vai cậu nói
“Phải chi hồi xưa mày lớn lớn chút tao đã gởi thằng con rơi kia cho mày nuôi rồi. Hè hè”
...
Thằng Toàn đã đi một mạch về nhà mà không biết những chuyện xảy ra sau đó. Nó về tới nhà thì buồn bã ra võng nằm, mở điện thoại lên chat với con Nhung một hồi.
Mấy nay mê bướm con My, bỏ rơi luôn con bồ này. Con nhỏ vừa cùng gia đình vô lại Sài Gòn sáng nay, xem như vô trước thằng Toàn.
Hai đứa chat với nhau một đống chuyện, được một lát con Nhung nhắn
“Hình như anh có chuyện gì không vui à?
“Sao em nói vậy?”
“Em linh cảm như vậy? Mà đúng không?”
Thằng Toàn rời hai ngón cái ra khỏi bàn phím điện thoại, suy nghĩ một lúc mới nhắn trả lời
“Đúng rồi, chừng nào anh lên Sài Gòn đi rồi mình gặp nhau, anh kể cho. Không muốn nhắn qua điện thoại”
Sau đó nó chat linh tinh mọi chuyện với con Nhung đến trưa thì vô phụ mợ dọn đồ ăn cơm. Khi cả nhà kéo về thì người tắm rửa, người phụ chuẩn bị bữa ăn, rồi cùng nhau ăn uống cả một bàn tiệc tết linh đình.
Từ trưa tới tối, nó với con My hình như tránh mặt nhau, hai đứa dù không nói gì nhưng cảm giác đều biết là đứa kia đã biết hết rồi.
Kéo dài như vậy tới sáng mùng Năm.
Khi trời còn tờ mờ, anh Phương và cậu đã lấy xe máy chở cả nhà thằng Toàn ra xe đò, rồi anh em thằng Toàn ngồi dựa vô nhau nhìn những cánh đồng lúa bị đám bụi đỏ mù mịt bốc lên sau xe che lại, cảm tưởng như người ta kéo bức màn sân khấu vào cuối vở diễn vậy.
Xe chạy vù vù, đường sá gập ghềnh, thôn nhỏ vùng biên đó dần dần chẳng còn thấy đâu, chỉ còn lại đám mây bụi mịt mù lúc nào cũng cuốn theo xe.
***
Chiều mùng Năm, sau bữa cơm nhà, thằng Toàn dắt xe đạp ra ngoài, ba đi ra vỗ vỗ vai thằng con, rồi nói
“Con đi đi, nhưng đừng về khuya quá 10 giờ nha”
Thằng Toàn cuối đầu “dạ” một tiếng yếu xìu, rồi nó leo lên xe chạy qua nhà Nhung.
Mười lăm phút sau, hai đứa đã nắm tay ngồi trên ghế đá trong công viên quen thuộc kia, nơi mà Nhung từng thổ lộ hết tuổi thơ dữ dội của mình cho nó không chút giấu giếm.
Thằng Toàn đưa tay mân mê lưng ghế đá, im lặng như làm ra quyết định. Con Nhung vẫn mềm mại và yên tĩnh, ngồi một bên kiên nhẫn chờ.
Và rồi thằng Toàn bắt đầu thổ lộ chuyện của nó và con Hân, chuyện của ba và con Hân, chuyện cả đám Khôi, Minh, Chương, Dũng cũng nhúng chàm con Hân. Rồi chuyện về quê tết này, con My bước vô cuộc đời nó và ảnh hưởng sâu sắc tới nó như thế nào dù chỉ trong 3 ngày. Rồi chuyện kinh khủng hơn khi nó thấy con My và ba, cậu, bác Sáu lẫn anh Phương trong căn nhà lá đó.
Kể một mạch đến đó thằng Toàn mới ngước mặt lên nhìn nhỏ bạn gái. Nó thấy con Nhung vẫn ngồi cạnh, tĩnh lặng như nước, chỉ có hơi ngạc nhiên thôi chứ không có bất cứ biểu hiện gì ghét bỏ, hay phán xét cả.
Thằng Toàn hơi hơi yên tâm, nó ngập ngừng hỏi
“Em có thấy kinh khủng không? Có thấy ghét bỏ anh, à không, anh lẫn mọi người không?”
Nhung ngồi đó nhẹ nhàng nói
“Không, hoàn toàn không. Vì em thấy anh tốt hơn nhiều người em biết nữa. Mà em cũng có thanh cao gì hơn ai đâu mà dám phán xét, nếu có thì em cũng không phán xét ai cả, để làm chi đâu.”
Rồi con nhỏ nhoẻn miệng cười, nhìn thằng Toàn đang thở phào nhẹ nhõm, rồi hỏi
“Vậy là xong rồi à? Kể xong anh thấy đỡ hơn chưa?”
Thằng Toàn ngập ngừng
“Chưa xong đâu. Để anh kể tiếp, cái này... cái này còn ghê hơn”
Nó dừng lại một chút, nhìn vô đôi mắt đẹp của con Nhung rồi nói tiếp
“Sáng nay về nhà trên này, ba mới kêu anh với con Hân vô ngồi lại ở phòng khách và thông báo là con Hân... con Hân có bầu rồi”
Con Nhung mở to mắt ra nhìn thằng bạn trai. Con nhỏ hình như rất nhạy với hai chữ “có bầu” này. Nhưng nó vẫn không nói gì. Vài giây sau, nó nhanh chóng dịu xuống, chờ đợi.
Thằng Toàn thấy vậy liền nói một mạch
“Ba anh còn kể, mẹ anh không phải mất sớm, mà vẫn còn sống. Mẹ anh thực ra là ... mợ dưới quê đó”
Lần này mắt con Nhung lại mở to. Nó không ngờ cuộc đời mình đã rắc rối lắm rồi, cuộc đời người yêu này lại phức tạp hơn nữa. Con bé cũng giữ bình tĩnh rất tốt, nó không hỏi gì, chỉ dịu dàng ngồi đó để nghe tiếp.
Thằng Toàn thấy vậy liền tuôn ra một tràng, nó sợ dừng lại lần nữa thì không biết còn đủ can đảm kể tiếp hay không
“Ba còn nói, thực ra bác Sáu, cậu, ba, với mẹ là anh em ruột trong một nhà đó, mẹ hay mợ là con gái út trong nhà.”
Con Nhung yên lặng nãy giờ bỗng chen vô
“Khoan đã, sao là anh em được? Bác Sáu thứ Sáu mà cậu anh thứ Ba mà. Nghe kể thì bác Sáu còn lớn tuổi hơn cậu anh nữa, thứ tự ngược như vậy sao được?”
Thằng Toàn gật đầu nói
“Đó chính là thành công của mấy người đó á. Chẳng những thay tên đổi họ để qua mặt chính quyền chuyện loạn luân, Bác Sáu còn đổi thứ luôn cho có vẻ “xa lạ” với gia đình bên cậu, chứ thực ra bác là thứ Hai, cậu Ba thì đúng rồi, ba anh thứ Tư, còn mẹ út”
Con Nhung gật đầu vỡ lẽ. Nó nói
“Thì ra là vậy, mọi người cũng tinh vi quá đi, hihi. Anh kể tiếp đi, em nghe nè!”
Thằng Toàn gật đầu đồng ý với con nhỏ. Hồi mới nghe ba nói bác Sáu thực ra là bác Hai ruột thịt của nó, thằng ku không dám tin vô tai mình luôn. Không ngờ cái hội 3 anh trai một em gái lại làm chuyện loạn luân một cách tinh vi như vậy. Có thể nói nhà mình đã nâng loạn luân lên một tầm cao mới. Nghĩ lại mà nó cũng nể phục mấy người lớn. Thằng Toàn cũng không để con Nhung đợi lâu, nó kể tiếp
“Cậu đứng ra kết hôn với mợ, à, mẹ. Danh chính ngôn thuận thì cậu với mợ có 4 người con, anh Phương lớn nhất, tới thằng Đen, con My, và cuối cùng là cặp hai con nhóc sinh đôi. Nhưng thực ra thì mợ, à, mẹ có tới 6 con lận. Anh với con Hân cũng là con của mợ, mẹ sinh ra luôn, và là anh em ruột của 4 người anh Phương con My đó. Ở ngoài thì nói con Hân với con My cách nhau mấy tháng nửa năm tuổi gì đó, thực ra tụi nó sinh đôi đó. Con My ra trước, con Hân ra sau có 5 phút hà.”
Thằng Toàn vẫn chưa quen cách xưng hô mẹ, trong hình ba hay cho nó coi thì mẹ khác lắm. Sáng nay ba giải thích là hình lấy đại trên mạng. Làm cho một hình tượng nữa trong lòng thằng ku lại tan vỡ. Dù rất không muốn, nhưng cái hình “mẹ” mà nó với con Hân thường nhớ nhung lại chỉ là hình ai đó trên mạng, còn người mẹ ruột, người mà mỗi lần về quê đều chăm sóc cưng chiều anh em tụi nó còn hơn cả 4 anh em kia, thì tụi nó chỉ rất quý chứ không nghĩ ra đó lại là mẹ ruột của mình.
Nhìn qua con My có vẻ như đang cố gắng tiêu hóa lượng thông tin phức tạp kia, nó cười khổ nói
“Có một vấn đề, đó là 6 anh em đều chắc chắn con của mẹ rồi, nhưng không biết ba thực sự là ai. Bác Sáu, cậu, hoặc ba anh bây giờ ai cũng có khả năng là ba của một trong hoặc cả đám nhỏ hết. Đúng như người ta nói chỉ biết mẹ, không biết cha. Đắng lòng!”
Con Nhung phì cười, nó nói
“Biết để làm gì đâu chứ. Không phải anh từng ‘biết' một người mẹ giả được ba anh lấy hình trên internet đó sao? Thực tế mình được yêu thương mới quan trọng nhất. Em thấy vậy đó!”
Thằng Toàn sáng mắt ra. Nó gật gù thốt lên
“Đúng là người nhiều kinh nghiệm có khác, hihi”
Con Nhung nhướng mắt nhìn thằng Toàn
“Anh đang khen hay đang chê em vậy?”
Thằng Toàn vội vàng xua tay phân bua
“Đâu có chê! Anh đang khen em mà. Khen thiệt đó. Hì hì”
Con Nhung nhìn sâu vô mắt thằng Toàn khiến nó hơi nhột, vội ho khan đổi đề tài
“Khục khục. Có một vấn đề này...”
Nó hơi dừng lại một chút nhằm kéo mối quan tâm của bạn gái ra chỗ khác, và khi thấy con nhỏ đã dịu xuống, nó thầm thở phào hắng giọng nói tiếp
“Nếu bác Sáu là ba của anh, thì anh còn có một ông anh nữa đó. Hì hì”
“Ồ! Vậy bác Sáu đã lập gia đình và có con rồi hả?”
Thằng Toàn lắc đầu nói
“Không phải. Mà hồi cỡ tuổi tụi mình hay thậm chí nhỏ hơn gì đó, bác có qua lại với một chị lớn hơn 2 tuổi, rồi người đó có bầu, sinh ra một đứa con trai. Vì bác còn nhỏ tuổi hơn cả người con gái đó nên nhà gái không bắt buộc trách nhiệm gì hết, mà nuôi em bé một thời gian. Sau đó vài năm, người mẹ trẻ đó lớn lên, vì muốn lấy chồng Việt Kiều, đã lén bỏ con vô cô nhi viện, vì từ trước đó gia đình nhà bác Sáu, cậu, ba anh với mẹ đã dọn nhà đi nơi khác rồi. Cho con xong, người con gái đó cũng theo chồng qua Mỹ luôn. Gia đình cũng bảo lãnh hết sang bên đó. Đứa con trai đó mãi sau này bác Sáu thử đi tìm lại nhưng không được nữa. Cô nhi viện tư nhân đó giải thể từ lâu, trẻ mồ côi thì không rõ người ta cho ai nhận nuôi, đã tứ tán hết.”
Con Nhung mở to mắt, nó trầm trồ đồng cảm
“Tội bé trai đó ghê ha. Còn nhỏ xíu đã bị mẹ bỏ rơi rồi! Cha cũng không tìm được nữa.”
Thằng Toàn gật gù đồng tình, cảm thấy tội cho người anh không biết mặt đó.
“Vậy người đó năm nay khoảng mấy tuổi ta? Chắc già lắm ha.”
“Đâu có già! Ba nói nếu tính không lầm thì anh đó cũng khoảng hai bốn hai lăm hai sáu gì đó, mà không rõ ba nói tuổi Tây hay tuổi Ta. Không ngờ mình có ông anh lớn như vậy, hì hì”
Con Nhung cũng gật gù, có một ông anh ruột hay anh họ hơn mình chục tuổi chắc chắn là ngầu rồi. Nó bỗng thắc mắc
“Nhưng bác Sáu có biết tên hay đặc điểm nhận dạng của người con trai đó không? Lỡ sau này ra đường tông xe mà không biết nhau, cũng dám hai cha con nhào vô xô xát lắm đó, hihi”
Tới phiên thằng Toàn trố mắt nhìn con Nhung
“Em cũng nói câu này y chang ba anh luôn! Wow!”
“Kiểu ví von bình thường thôi mà anh, có gì hay ho đâu, hihi”
“Ừ ha. Bác Sáu dù mất liên lạc nhưng vẫn biết tên người con trai đó.”
“Wow! Tên gì vậy anh? Nguyễn Huy Hoàng hay Nguyễn Tỷ Phú? Hí hí”
“Không. Không phải họ Nguyễn. Thực ra anh cũng không phải họ Nguyễn, mà là họ Lê. Vì mấy người lớn đều thay tên đổi họ hết, chứ họ gốc đều là họ Lê.”
“Ồ, ngạc nhiên lần nữa. Vậy chắc anh phải đổi nick facebook thành “Toàn Lê” chứ không phải “Toàn Nguyễn” rồi ha. Con Hân tên Lê Minh Hân cũng đẹp hơn Nguyễn Minh Hân nhiều. Được đó, hihi”
Thằng Toàn phì cười, nó nói
“Khỏi đổi, ba nói đang như nào thì để như đó cho dễ.”
“Cũng đúng, đổi lại một chùm Lê thì ngay từ đầu người lớn thay tên đổi họ làm chi nữa. Ủa, mà đi lạc đề quá xa luôn rồi đó, hihi. Cuối cùng người con trai thất lạc của bác Sáu anh tên gì vậy? Sao tự nhiên em có linh tính em quen đó nha. Anh nói thử biết đâu em biết thì sẽ nói lại cho bác Sáu anh liền, hihi”
Thằng Toàn cũng cười hì hì
“Ừ, em mà quen người đó thì khác nào xác suất trúng số vietlott triệu đô. Trăm triệu người Việt Nam, em quen được người đó mới lạ, hì hì.”
“Thì anh cứ nói thử đi, biết đâu em quen thì sao?!”
“Nếu không quen thì em ... hôn anh một cái nha, hí hí”
Một tiếng “chụt” vang lên, kèm theo tiếng cười khúc khích của con Nhung
“Hôn rồi đó, không cần điều kiện em cũng hôn, em đợi cái này cả mùa tết rồi đó, hihi”
Thằng Toàn thấy nóng ran người. Nó đắm đuối nhìn con bạn gái rồi áp lại muốn hôn con nhỏ thì con Nhung đưa tay chặn lại và nói
“Kể cho em nghe hết đi rồi em thưởng cho, hihi”
Thằng Toàn thích thú nhe răng ra cười, hắng giọng nói
“Cái tên cực kỳ dã man nha. Em ráng dỏng tai kên nghe nè”
Con Nhung trố mắt, hỏi
“Lê Man Rợ hay Trần Văn Truồng?”
“Phụt. Hahaha... Trí tưởng tượng của em phong phú ghê luôn. Tiếc là không phải hai cái tên quá ‘cool' đó, còn cool hơn Khá Bảnh nức, hí hí... Mà thôi, không lạc đề nữa, người đó tên là... e hèm... Huỳnh Lê Ảnh Nhượng Tống. Ghê chưa? Phát âm trẹo lưỡi luôn, hihi”
“ANH NÓI SAO?!”
Con Nhung trước giờ vẫn tĩnh lặng như nước, kể cả chuyện loạn luân động trời của đại gia đình nhà thằng Toàn cũng chỉ làm nó trố mắt lên thôi chứ không có thất thố kêu to lên như vậy.
Thằng Toàn hoảng hốt quay đầu nhìn xung quanh. Cũng may nay vẫn còn “mùng” nên công viên vắng tanh, nhiều người vẫn còn chưa lên lại Sài Gòn, nên câu nói gần như hét của con Nhung không làm ai chú ý. Nó hoang mang nhắc lại
“Huỳnh Lê Ảnh Nhượng Tống. Đừng nói anh là em quen người này thật nha, đừng làm anh sợ nha!”
Con Nhung được thằng Toàn xác nhận, nó như thất thần, miệng lầm bầm
“Xác suất một phần trăm triệu... Thì ra! Trái đất tròn, haha”
Thằng Toàn chẳng hiểu gì hết. Nó ngơ ngác nhìn con Nhung như đã “đi khỏi” trong khi vẫn đang ngồi sờ sờ ra đó. Tâm hồn con nhỏ như đang lạc lối tận đẩu đâu. Thằng ku hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn chờ cho con nhỏ “bình thường” trở lại, cũng giống như con nhỏ kiên nhẫn với mình hồi nãy.
Và chờ đợi cuối cùng cũng có kết quả, con Nhung hình như lấy lại được một chút tỉnh táo, nó ngập ngừng hỏi
“Ngoài tên ra... bác Sáu anh còn biết đặc điểm nhận dạng nào khác của người con trai bác không?”
Thằng Toàn không chú ý đến sự quan tâm thái quá của con nhỏ, nó đoán chắc con nhỏ biết người này. Nếu đúng vậy nó cũng thầm mừng cho bác Sáu, cũng thầm mong mình xác định được người anh họ, cũng có thể là anh ruột này. Nó nói ngay
“Ba vú. À... không phải thực sự ba vú, mà anh đó cái nốt ruồi son mọc gần chỗ vú trái, to lắm, như một núm vú nên bác Sáu gọi vậy cho dễ nhớ á. ‘Ba vú'. Đặc điểm đó thôi à, còn lại thì dái... khục khục... à mà thôi, quên mấy chi tiết linh tinh đó đi. Ai mà chẳng đen.”
Tới phiên thằng Toàn lắp bắp khi nhắc tới cụm từ “đùm trứng dái đen” mà bác Sáu nói ra. Nó thấy hơi tục khi nói trước mặt bạn gái nên lấp liếm luôn.
Nhưng khi nhìn lại, nó thấy con Nhung thất thần lần nữa. Lần này thậm chí còn có hai hàng nước mắt tuôn dài trên má mà con nhỏ để mặc, cứ như ai đó đang chảy nước mắt chứ không phải mình.
Thằng Toàn hốt hoảng, đứa tay gạt nước mắt cho con bạn, lay lay con nhỏ và kêu lên
“Nhung! Nhung! Em sao vậy?”
Con Nhung vẫn chưa hồi lại, nhưng rồi cũng đưa tay quệt nước mắt, và lắc đầu nói
“Em muốn về! Mình về đi anh!”
Thằng Toàn lo lắng. Nó không rõ cái tên và đặc điểm nhận dạng của người con trai kia có liên hệ gì với con Nhung mà nhỏ lại như vậy. Nó còn tính gặng hỏi thì con Nhung đã nói
“Bây giờ em chỉ muốn về nhà thôi. Chuyện này hôm khác em sẽ kể anh sau nha. Nha!”
Thằng Toàn cũng rối bời, nó gật gật đầu, giang tay ôm siết lấy nhỏ bạn, cảm nhận thân thể con nhỏ run rẩy trong vòng tay mình.
Một lúc sau con nhỏ hơi cựa mình, thằng Toàn mới thả lỏng tay ra, rồi con Nhung đứng lên trước.
Thằng Toàn không cách nào, cũng đứng lên nắm tay con nhỏ đi ra lấy xe.
Sau khi chở con Nhung về nhà, thằng Toàn chầm chậm đạp xe về hướng nhà mình.
Đang chạy xe mà trong đầu nó không yên, hồi tưởng lại phản ứng của con nhỏ lúc nghe tên người con trai của bác Sáu, những lời lẩm bẩm không đầu không đuôi của con nhỏ, vẻ mặt của con nhỏ khi nghe đặc điểm nhận dạng “3 vú” của người đó... Thằng Toàn thấy mình như lạc vô một mớ bòng bong không lối thoát!
Nó tin hết chín mươi phần trăm là con Nhung biết người đó là ai, nhưng thằng ku lại không đoán ra được người quen nào lại khiến con nhỏ có những phản ứng mạnh như vậy, khiến một đứa con gái lúc nào cũng tĩnh lặng, cho người ta cảm giác mềm mại như nhung kia bỗng như thành người khác.
Mọi thứ như quá tải khiến thằng Toàn mụ mị cả đầu óc. Nghĩ mãi không ra, thằng ku chỉ còn biết cắm đầu đạp xe một mạch về tới nhà, mở cửa dắt xe vô, dựng chống, khóa cửa xong xuôi, nó chạy thẳng lên phòng mình nằm thẩn thờ trên giường.
***
Ở dưới phòng thằng Toàn một tầng, ba lẫn con Hân đều trần truồng nằm trên giường thì thầm trò chuyện với nhau, tay ba đang vuốt ve bụng con Hân. Cái bụng vẫn còn phẳng lì và thể thao với hai rãnh lõm ở hai bên, kết quả của thời gian dài tập luyện trên này, và chạy nhảy chơi đùa dưới quê mấy ngày qua. Ngay sau đó ba leo lên mình con nhỏ, thân hình cơ bắp của ba phủ trùm và đè lên thân hình mảnh khảnh cú con nhóc. Ba dạng chân con Hân ra, đút con ku to bự vô bướm nó, rồi hì hục nắc.
Con Hân nằm dưới giơ chân đón nhận, há miệng ra rên rỉ nho nhỏ rồi hỏi
“Vậy đẻ em bé xong con có được làm như vầy với ba nữa không? Hơ hơ... sướng quá...hơ hơ...”
Ba vẫn không ngừng nắc, tranh thủ trả lời con gái trong hơi thở đang trở nên gấp gáp của mình
“Hự hự... còn chứ sao không! Hực hực... con làm sao chạy khỏi tay ba, hự hự...à... lộn... ku ba được, hực hực, phù phù...
Một lát sau trong căn phòng lại vang lên tiếng của ba, trên nền của những âm thanh “phạch phạch” đều đặn nãy giờ
“Phù phù...Ba sắp ra rồi... sướng quá! Phù phù...”
***
Hơn sáu năm sau.
Con Nhung bây giờ đã là cô sinh viên năm 2 trường ĐH Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, khoa Đông Phương học. Càng lớn nó càng xinh, nhưng vẫn không giảm bớt tính cách yên tĩnh, luôn mang đến cho người bên cạnh cảm giác dễ chịu, mềm như nhung trước kia. Nó cũng bỏ ngoài tai những lời rì rầm bàn tán về việc mình được đề cử làm hoa khôi không chính thức của trường, cái đó thì có sao chứ, nó đâu có muốn.
Hôm nay con nhỏ chạy xe vô cái hẻm quen mà lạ đối với những gì trong trí nhớ của mình. Nhà cửa ở đây được xây sửa khác trước khá nhiều, nhưng một số mốc quen thuộc như địa chỉ hẻm trùng với mã vùng bảng số xe của quê nó thì không thể nhầm được. Nó dừng xe trước cửa căn nhà mà lần đầu tiên tới đây, dượng đã tự hào khoe với nó
“Dượng xây đó! Con thấy đẹp không?”
Con nhỏ bần thần đứng trước căn nhà với bao kỷ niệm đó. Giờ trông khá cũ so với trong trí nhớ của nó. Phải đợi bao nhiêu năm con Nhung mới lấy đủ quyết tâm để tới đây.
Sau khi bấm chuông, trong nhà có một đứa con trai tầm mười bốn mười lăm tuổi đi ra, nhìn qua song cửa cổng hỏi
“Cô tìm ai vậy?”
Con Nhung ngạc nhiên
“Có phải... đây là nhà của ... dượng Tống không?”
“Dượng Tống nào? Chắc cô lộn nhà rồi”
“Đúng mà. Chị nhớ rõ căn nhà này mà. À... nhà em dọn về đây lâu chưa?”
“À. Hình như cô muốn hỏi chủ cũ đúng không? Nhà con mới về hai năm nay, người ta dọn đi rồi!”
“Ồ, dọn rồi hả con. Có nghe nói ... họ dọn đi đâu không con?”
“Con hổng biết đâu. Nghe má nói người ta về quê gì đó. Để coi... À, hình như Củ Chi. Cô muốn biết chính xác có gì tối quay lại gặp má con đi, hổng chừng má con biết đó.”
“Ồ... Củ Chi hả... Thôi... thôi cô biết rồi. Cảm ơn con nha.”
Nói xong con Nhung vội lên xe chạy đi, để lại thằng nhóc đưa tay gãi đầu khó hiểu.
Ra tới ngoài đường lớn nó phải tấp vô trước một căn nhà đóng cửa, dừng xe, tắt máy, và tìm cách bình tĩnh lại.
Mười phút sau, nó run rẩy lấy điện thoại ra, bật google maps lên, search huyện Củ Chi, zoom lên và bắt đầu dò bản đồ. Nó bắt đầu từ quốc lộ, dò một hồi qua các mốc trong trí nhớ như những cây cầu, bưu điện, bệnh viện, hoặc khu công nghiệp, và cuối cùng ghim vị trí vào cái chỗ mà đến giờ vẫn khắc sâu trong tâm trí nó. Dù để lần được tới đó, nó đã bao lần dò nhầm vào những đường có lẽ là mới mở trên bản đồ, thế nhưng cái nhà và con rạch ngay sau nhà kia, nhất là khi mở bản đồ địa hình ra, thì cái nóc nhà và mảnh vườn đầy cây xanh đó nó không bao giờ quên.
Mất gần hai tiếng, con Nhung mới dừng xe lại trước căn nhà đầy kỷ niệm đó.
Quanh đây vẫn quê mùa vắng vẻ như cũ. Có lẽ huyện này vẫn phát triển chậm chạp như bao năm nay, nên căn nhà vẫn yên tĩnh và biệt lập như trước. Đã gần 10 năm kể từ ngày dượng “di dời” nó và con gái vô trở lại nội thành. Từ ngày đó đến nay, đây là lần đầu tiên con Nhung quay trở lại.
Con Nhung run rẩy dựng xe, đi đến gọi cửa
“Có ai nhà không?”
Nó đợi một lúc, không thấy ai, nó gọi thêm lần nữa
“Có ai ở nhà không? Dượng ơi!”
Đợi thêm một lúc, sau đó nó thấy một con bé ló ra từ cửa nhà.
Con bé có đôi vai mảnh khảnh, mặc áo đầm hai dây màu trắng dài tới mắt cá, rộng thùng thình nhưng vẫn không che được cái bụng tròn như trái bóng to nhô hẳn ra phía trước. Con bé mệt mỏi chống tay vô thắt lưng và hỏi
“Cô tìm ai?”
Chỉ cần nhìn thôi con Nhung cũng biết con bé đang ở giai đoạn cuối của thai kỳ!
Nhìn cái rốn bị đẩy tuốt ra ngoài của con nhỏ, con Nhung chợt thấy kỷ niệm khi mang thai, rồi làm mẹ ở căn nhà này chợt ùa về, rõ ràng như xem phim độ phân giải cao.
Nhìn đứa bé gái mang thai hơi xanh xao, con Nhung như thấy rõ mồn một hình ảnh của mình nhiều năm trước.
Con Nhung còn đang bần thần chưa kịp trả lời con bé, thì đã nghe tiếng xe tới gần, và dượng đã dựng xe sát bên xe của nó.
Dượng vội vàng đứng thẳng xuống và nói
“Cô tìm ai?”
Trong giọng nói gã có vẻ lo lắng vì kịp nhìn thấy con bé con đứng trong nhà. Không biết người phụ nữ lạ mặt này sẽ nghĩ như thế nào về một đứa bé chỉ mới 10 tuổi đã mang thai gần sinh như vầy.
Mồ hôi gã tuôn ra như tắm. Không ngờ bao năm trót lọt, lần này chỉ còn vài tuần nữa con nhỏ “bể chum” là coi như qua truông, vậy mà...
Chợt gã giật mình khi nghe người phụ nữ đó nói
“Dượng!”
Gã chớp mắt mấy cái, nhìn kỹ người con gái tóc dài xinh xắn đang đứng trước mặt mình. Một số nét quen thuộc vẫn còn lại trên gương mặt xa lạ đó khiến gã vỡ lẽ.
“Nhung?!”
“Dượng không mời con vô nhà như hồi xưa nữa à?”
“Nhung đúng không? Trời ơi! Con lớn lên đẹp gái ghê... hơ hơ”
Con Nhung thấy dượng đưa tay vuốt mồ hôi trán, ngực nhấp nhô, miệng thở phì phò.
Nó chỉ cần liếc mắt nhìn con bé bụng bầu đứng đó, và nhìn dượng là hiểu ngay tại sao rồi.
“Vô nhà ngồi chơi đi con, hì hì”
Gã cười mà như mếu, vẫn chưa bình tâm lại được sau những giây phút lo lắng muốn sốt vó lên lúc nãy. Mồ hôi đã tươm ướt lạnh hết lưng áo.
Nói xong gã lấy chìa khóa mở cổng, dắt xe mình vô, rồi dắt xe con Nhung vô, sau đó chạy ra khóa cổng, rồi chạy vô nhà, tất tả, hối hả như sợ có ai khác trông thấy.
Con Nhung nhìn thấy dượng xách một túi to đùng chứa tã giấy, giấy vệ sinh và đủ thứ đồ lỉnh kỉnh mà trước đây khi nó sinh con, dượng cũng mua cho nó không thiếu thứ gì.
***
Lát sau, khi đã yên vị trên cái ghế sofa như hồi trước, con Nhung nhìn dượng ngồi cạnh con bé bầu to kia, tay dượng xoa xoa lên cái bụng đó, lên cái rốn lồi ra của con nhỏ.
Con Nhung ngập ngừng mở lời
“Đây là...?”
Dượng nhìn con bé trìu mến, rồi quay sang nhìn con Nhung, gật đầu nói
“Đúng rồi! Của con đó!”
Con Nhung chú ý đến bàn tay đang vuốt ve cái bụng bầu căng tròn của con nhỏ, nó lại ngập ngừng hỏi
“Của dượng?”
“Ừ, của dượng!”
“Hai chú kia...”
“Tụi nó đi Hàn Quốc làm việc lâu rồi. Này là của dượng thôi.”
Con Nhung lại im lặng. Nó ngập ngừng tính hỏi “sao con gái ruột mà dượng cũng...”, nhưng nghĩ lại nhà mình, ba với mấy chú bác cũng có hơn gì, cùng lắm cũng chỉ tránh thai cho nó thôi, nên lời đã sắp ra miệng nó đã nuốt trở lại.
Con Nhung chỉ gật đầu nhìn con bé xinh xắn đang trố mắt lên nhìn nó lẫn nhìn dượng ngồi cạnh. Có lẽ con bé chẳng hiểu nổi hai người lớn này đang nói gì, không đầu không đuôi cứ như đang dùng mật mã vậy. Càng nhìn con bé con Nhung càng thấy con bé có nét giống mình hồi nhỏ. Từ những đường nét gương mặt, cho tới thân hình cao cao, mảnh khảnh của con bé, hồi đó con Nhung đều có, và dượng cũng rất yêu thích, cứ ôm chầm lấy nó và nói “con có cái mình dây đẹp ghê”, mặc cho con Nhung đến lớn mới hiểu được “mình dây” là như thế nào. Lúc đó dượng chẳng giải thích gì cho nó cả, kể cả việc nó mang bầu to bè mà cứ tưởng mình ăn nhiều nên mập bụng. Rồi đoạn thời gian sinh con xong, chơi với con như chơi búp bê, nó không ngờ con bé ngày xưa còn nhỏ xíu, mìn vẫn thường ẵm rs sau nhà phơi nắng sáng, bây giờ đã lại mang trong bụng một em bé khác sắp sửa chào đời. Cảm giác này không biết mô tả như thế nào.
Con Nhung chỉ ngồi đó, yên lặng theo đuổi những suy nghĩ, hết nhìn dượng lại nhìn sang con gái. Nó thấy dượng vẫn chu đáo như ngày nào, lại thực sự trìu mến với con bé chứ không chỉ diễn cho mình thấy, con Nhung thở nhẹ ra một hơi, nói
“Vậy con yên tâm rồi. Có dượng chăm sóc thì đứa con gái nào cũng sướng và hạnh phúc hết.”
Dượng nãy giờ hình như khá lo lắng, nghe con Nhung nói vậy thì nở nụ cười tự tin nói
“Cái này không cần dượng quảng cáo ha, hì hì”
Con Nhung gật đầu, thấy con bé lại nhăn nhăn nhõng nhẽo với dượng, đưa tay tự đấm đấm thắt lưng mình
“Còn một việc cuối cùng thôi, xong là con đi ngay, để dượng và ... bé nghỉ ngơi.”
Dượng bận bịu xoay nhẹ con bé ngồi nghiêng qua một bên, đưa tay đấm nhè nhẹ thắt lưng con nhỏ và nói
“Có gì con cứ nói. Làm được dượng làm hết”
Con Nhung gật đầu nói ngay
“Dượng cởi áo ra cho con coi chút”
Dượng đang thành thạo đấm lưng lẫn massage cho con bé, nghe vậy thì ngạc nhiên quay lại nhìn con Nhung.
Cả “thai phụ trẻ con” đang nhõng nhẽo tận hưởng chăm sóc của dượng cũng không kìm được mà ngồi thẳng lại, nhìn cái cô xinh xinh lạ mặt kia thêm vài lần nữa.
Dượng nhìn nhìn con Nhung để thử đọc ý nghĩ của nó, nhưng đành chịu thua vì đã nhiều năm xa cách, con Nhung cũng đã lớn, đã định hình tính cách, cũng có chiều sâu rồi, không còn là con nhóc tì mà hồi trước mình muốn nhào muốn nặn kiểu gì cũng được nữa. Bỗng dượng như nhớ ra cái gì đó, cúi đầu nhìn xuống trước ngực mình, rồi cười cười đưa tay lột áo ra bỏ qua một bên đầy dứt khoát.
Con bé ngồi cạnh ngạc nhiên nhìn cha, kiêm luôn chồng, và cũng sắp là cha của đứa nhỏ trong bụng mình tự nhiên cởi phăng áo ngay trước mặt cô kia.
Nó nhìn nhìn cái cô lạ mặt đầy nghi ngờ, nhưng sau đó nó không thèm nghĩ nữa, xoay qua đưa tay mân mê “hai núm vú” đỏ hồng mọc sát cạnh nhau của cha.
Con Nhung nhìn cảnh đó rồi nhoẻn miệng cười. Xong nó đứng dậy nói
“Con về đây!”
Dượng đưa tay ngăn con bé ngồi cạnh lại, xong rồi đứng lên gật đầu.
Chừng vài phút sau, con Nhung thong thả chạy xe ra khỏi vùng quê đong đầy kỷ niệm, cảm giác chút vướng mắc cuối cùng của mình trong quá khứ đã được rũ sạch. Trên mặt nó bỗng nở một nụ cười thanh thản.

THE END​
 

Bình luận mới