• ACHECKERVIET.FUN là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.CAM thành UPLOAD69.LOL
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay

Bạn thấy truyện này thế nào ?

  • Nội dung truyện hay, cốt truyện hấp dẫn

    Votes: 2 100.0%
  • Cảnh quan hệ kích thích

    Votes: 1 50.0%
  • Văn phong của tác giả mạch lạc, rõ ràng, gợi tình cuốn hút

    Votes: 2 100.0%
  • Đã đọc cảm nhận bình thường

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    2
Phần 101

Mở cửa bước vào nhà. Hai mẹ con khựng lại trước cửa và đảo mắt nhìn khắp một lượt. Nhà vẫn sạch sẽ không một vết bụi bặm mặc dù đã 3 năm nay không có người ở. Đúng như lời Anh Xã nói, hàng tuần bà vú vẫn qua đây lau dọn sạch sẽ.
Vẫn kia là khu bếp nhỏ, cạnh nó là nhà vệ sinh, vẫn cái giường với chăn màn gấp gọn ngay ngắn, và kia nữa, cái gác xép nơi Dũng vẫn thường học bài và không ít lần thủ dâm lúc mới dậy thì. Nơi kia là nơi hai mẹ con thường hay ăn cơm, cái ti vi, cái tủ quần áo. Mọi thứ vẫn như nguyên không hề thay đổi.

Dìu mẹ lại gần giường, Dũng khóa cửa lại để không gian được đóng, thế giới này chỉ còn là căn phòng này, loài người giờ đây chỉ còn có hai mẹ con.

Ngồi xuống cái giường quen thuộc, buông bỏ đôi nạng, Loan chưa kịp điều hòa nhịp thở thì một nụ hôn nóng bóng, ướt át được Dũng áp chặt môi mình vào môi mẹ. Đôi môi ở trên áp vào nhau, còn đôi tay Dũng cũng không yên mà ôm chặt lấy mẹ, kéo sát người mẹ vào lồng ngực của mình.

Ngồi trọn người trong lòng con mà thưởng thức nụ hôn ngọt ngào, nụ hôn của nỗi nhớ mong, nụ hôn của tình yêu. Loan chợt thấy mình nhỏ bé, chợt thấy mình yếu đuối và như thế là đủ để cô hạnh phúc. Cô đang trong vòng tay, đang trong sự yêu thương của người đàn ông của mình. Lưỡi Dũng lùa sang miệng mẹ để trao nước bọt từ miệng mình sang miệng mẹ.

– Ưm ưm ưm.

Nhả môi mẹ ra, Dũng nói:

– Mẹ, Dũng yêu mẹ, Dũng nhớ mẹ.

Loan nhìn sâu vào đôi mắt con, cô đặt một ngón tay lên miệng con báo hiệu là giờ đây không cần phải nói gì, xong cô bịt miệng con bằng môi mình. Liên tiếp tiếng “chụt chụt chụt” phát ra.

Đẩy mẹ nằm nửa ra giường, Dũng từ từ cởi hai hàng cúc áo. Và kia đôi vú đá thấp thoáng sau cái áo lót mầu tím.

Tự mình thò tay ra phía sau để bật tung cái áo lót. Loan đã hoàn toàn ở trần trước mặt con. Dũng ngắm nhìn đôi vú trần của mẹ, vú mẹ vẫn to, vẫn vun cao đầy đặn, núm vú hồng hồng trồi thẳng lên đỉnh. Vú mẹ đẹp quá.

Loan định lấy tay che vú lại vì e thẹn nhưng chưa kịp làm thì đã bị đôi môi Dũng như vồ lấy cái núm vú, còn một tay thì đặt lên vú còn lại mà xoa mà nắn.

Dũng lại ngó lên nhìn mẹ, Loan nhìn lại với đôi mắt long lanh, lấy hai tay ôm đầu con, cô vùi đầu Dũng vào giữa hai bầu vú trắng ngần mũm mĩm của mình, trên đỉnh của hai quả đồi ấy là hai núm giống như một ngôi nhà nhỏ trên đỉnh đồi. Chỉ có những tiếng rên ư ử trong họng phát ra báo hiệu sự thỏa mãn, niềm đê mê vô tận.

Tạm rời xa đôi vú, Dũng trườn người lên hôn mẹ một chập rồi Dũng cởi áo khoe thân hình lực lưỡng, cân đối. Khuôn ngực vạm vỡ, eo nhỏ có múi, làn da săn chắc có mầu ngăm ngăm. Quá đẹp, quá quyến rũ.

Áp ngực mình vào ngực mẹ mà cảm nhận làn da trần trụi, cảm nhận những cảm xúc chân thực nhất của tình dục, tình yêu. Ôm nhau để cảm nhận, Loan nói như thở vào tai con:

– Dũng đi xa, Loan ở nhà nhớ lắm. Mình có nhớ người ta không?

– Có chứ. Dũng có lúc nào là không nhớ đến mẹ đâu.

Lúc này đây, Loan thấy mình như thực sự có chồng, nằm nghiêng người gọn lỏn trong lồng ngực Dũng, Dũng lần tay xuống háng mẹ, mẹ vẫn mặc quần nhưng Dũng cảm nhận thấy đã có một chút ẩm ướt thẫm nhẹ ra chiếc quần ngoài rồi. Loan thấy vậy thì hổn hển:

– Cởi ra đi.

Dũng ngồi dậy rồi quỳ vào giữa hai chân Loan. Cậu cởi cúc quần, khéo khóa quần. Hai tay đưa đến cạp quần rồi từ lột xuống. Mẹ mặc quần lót mầu tím, mầu tím thủy chung.

Dũng cúi xuống hôn lên lồn mẹ qua cái quần lót tím, háng mẹ kia, đùi non trắng mịn màng không một vết sẹo nhỏ nào.

– Ư ư ư, lột nốt ra đi.

Dũng đưa hai tay kéo nhanh cái quần lót. Hiện lên trước tiên là chùm lông mỏng mượt mọc trên mu lồn cao vút, rồi đến cái lồn mẹ hiện ra. Lồn mẹ vẫn phớt hồng, hai cánh môi lớn môi bé vẫn khúm núm khép lại che đi cái cửa lồn mà giờ đây bóng loáng vì nước. Cái hột le đã chồi hẳn ra ngoài một đoạn, nghêu ngao chào người bạn quen thuộc.

Quần được kéo ra là Dũng vục mặt xuống, thè lưỡi liếm một được từ trên đỉnh mu, đi qua hột le, xuống đến cửa lồn và chỉ dừng lại ở chính giữa lỗ đít mẹ.

– Aaaaaaa, ôi Dũng ơi. Iiiiiiiiiiii.

– “Soạp soạp soạp”, Dũng húp nước lồn như người ta húp bát canh nóng. Nước lồn mẹ vào miệng bao nhiêu cậu nuốt bấy nhiêu như kẻ chết đói, chết khát.

Những con thạch sùng đang rình muỗi trên trần nhà kia cũng dừng lại nhìn xuống, con muỗi mặc dù bị con thạch sùng kia rình cũng chẳng buồn chạy mà đứng yên dòm. Cái loa phường trong khu tập thể kia giờ này bình thường thì oang oang đinh tai nhức óc nhưng không hiểu sao hôm nay lại im bặt. Tất cả như dừng lại, trái đất như ngừng quay để nhường chỗ cho những tiếng sụp soạt, tiếng tách tách của lưỡi đánh vào lồn. Dũng thè lưỡi rồi cứng lại mà trêu đùa tưng tưng cái hột le, nó như mừng rỡ mà vẩy vẩy chơi đùa lại lưỡi. Một cuộc chiến kinh thiên động địa đang diễn ra giữa một bên là Nguyễn Thị Hột Le và đối thủ truyền kiếp Nguyễn Văn Lưỡi.

Kết thúc cuộc đấu kia, Lưỡi thua cuộc bằng cách rút vào hậu trường sàn đấu, cửa vào hậu trường chính là cửa lồn, Lưỡi ta gõ cửa, cửa mở thì Lưỡi ta chui vào bên trong, rồi lại chui ra, rồi lại chui vào.

– Ui ui ui, lại địt người ta rồi. Iiiiiii.

Cửa lồn hấp háy, làm nước ở bên trong xùi ra tạo thành bong bóng, bong bóng nổ tung bắn những giọt nước li ti lên cánh mũi Dũng. Cảnh tưởng đó đẹp biết bao.

Rồi Dũng dùng ngón tay mình đập đập vào đầu lồn mẹ làm mẹ như phát rồ lên hẩy hẩy mông. Một ngón tay, rồi hai ngón tay được Dũng đặt vào cửa lồn, lấy lực ấn sâu vào lỗ lồn mẹ:

– Iiiiii, sâu đi Dũng, A a a.

Dũng móc cua mẹ, ngón tay cậu giờ ở tít sâu trong lồn mẹ nhưng chưa tới đáy. Ọc ọc ọc, tiếng nước lồn mẹ lộn nhộn trong âm đạo vì ngón tay Dũng ngọ nguậy lung tung trong đó.

Dũng ngừng động tác, cậu đứng hẳn dậy, đầu cậu gần chạm vào mép của gác xép. Loan ngồi dậy theo con. Đầu cô giờ cao đúng bằng hạ bộ của con. Cô hồi hộp gặp lại cây gậy to lớn ngày nào.

Run run Loan cởi cúc quần rồi kéo khóa quần Dũng. Xong xuôi cô móc tay luôn vào mép quần sịp của Dũng mà cùng lúc lột luôn hai cái quần con ra. “Pực”, cây gậy như ý được giải phóng khỏi quần nảy tưng như lò so đập lên bụng Dũng.

– Ôi, nó to quá.

Chưa kịp lột hẳn quần thì Loan đã vồ lấy buồi Dũng mà nhét vào miệng. Há mồm hết cỡ Loan mới nhét được đầu khất vào trong miệng.

– “Soạp, soạp”, thỏa nỗi nhớ mong, thỏa nỗi thèm thuồng khi giờ đây trong miệng trong tay Loan lại là cái dương vật khủng bố mà giờ đây hoàn toàn trưởng thành, nó dài lắm, hơn cả gang tay Loan rồi. Nó nắm vừa trọn một vòng bàn tay Loan. Nó cong cong hình vòm và lại còn sần sùi gân guốc nhìn dữ tợn nhưng hơn cả vẫn là sự đẹp đẽ và cuốn hút.

Đầu Loan gật gật trước háng con, một tay cầm gốc dương vật mà tuốt lên tuốt xuống. Tay kia không quên xoa xoa nắn nắn sờ sờ bìu, thỉnh thoảng lại còn đưa xuống chọc chọc vào lỗ đít Dũng nữa. Dũng rít lên sung sướng, cảm giác này lâu lắm cậu mới được nếm trải lại.

– Ui mẹ ơi.

Loan cũng kích thích hơn vì những câu kêu sướng của con trai. Cô nhiệt tình trổ hết tài năng, hết những động tác kích thích nhất, dâm dục nhất mà làm cho Dũng sung sướng.

Mãi lâu sau, mỏi miệng, mỏi tay quá Loan mới nhả buồi con ra mà từ từ nằm ngửa xuống giường, đôi dang rộng ra như chờ đón thời khắc quan trọng nhất.

Dũng từ từ ngồi xuống, tay đón đỡ gốc buồi để căn chỉ đầu dương vật nằm đúng vị trí cửa lỗ lồn mẹ. Cậu từ từ hẩy mông đẩy từ từ từng chút một để dương vật cắm vào lồn.

– “Aaaaaaaaa”, Loan nhăn nhó cái mặt, lắc lắc cái đầu, hai tay bấu chặt ga trải giường.

Khó khăn lắm đầu buồi mới ních được qua cơ vòng cửa lồn mà chui vào bên trong. Vừa vượt qua cửa lỗ là Loan thở hắt ra một cái, cô đã phải nín thở mà nhịn cái thốn đến từ bướm, cô chịu đựng sự co giãn giống như lúc đẻ Dũng để buồi Dũng giờ đây lại chui vào lồn mình.

– “Pập”, xuyên qua được cửa lồn, Dũng dồn lực lấy thế hẩy mạnh mông làm cái đầu buồi xuyên thẳng vào bên trong tận cùng âm đạo mẹ, chạm đúng cửa tử cung mới dừng lại.

Loan như rít lên, cô cảm thấy mình như bị chướng bụng, toàn bộ lục phủ ngũ tạng như bị chen chúc dồn lại làm xô lệch, cũng bởi cái dương vật của Dũng quá to lớn so với cái âm đạo đã mấy năm nay không có cái gì vào chơi rồi. Thành vách âm đạo co ra hết cỡ có thể, tưởng chừng như nếu nó to hơn một chút thôi sẽ làm rách ống âm đạo vậy. Cảm giác đau đau thốn thốn đến nhưng đó chính là gốc của những cảm giác thống khoái cực điểm theo về. Loan nhắm tịt mắt để cảm nhận, để chịu đựng và cũng là để hưởng thụ cơn đau đặc biệt này.

Lồn Loan theo phản ứng tự nhiên và kích thích trên não truyền về mà liên tục tiết nước như làm xoa dịu cái đau, như làm mát cái dương vật nóng bỏng đang chuyển động nhanh dần đều thụt ra thụt vào như pitong.

– “Sướng quá. AAAA. Uiiiiiii. Giỏi quá, to quá”, Loan luôn miệng thốt ra những câu không đầu không cuối, không đúng ngữ pháp chủ ngữ vị ngữ gì cả.

Dũng tăng tốc lực mà không kiềm chế xuất tinh như cách cậu vẫn hay làm. Thoải mái thả lỏng sự kìm nén ở cơ háng, Dũng dập lấy dập để cho thỏa lòng.

– Iiiiii. Mạnh quá. Sướng sướng. Uiiiiiiiiiii.

Thời khắc vàng đã điểm, mọi thứ như ngưng trọng, chỉ còn sự rung, sự giật từ háng Dũng, từ mông đít Loan. Và… “phụt, phụt, phụt, phụt… ”

Liên tục cả chục đợt phóng tinh của Dũng, tinh trùng phọt ra từ lỗ sáo giờ đang ép chặt vào cửa tử cung Loan. Tinh trùng cứ vậy mà xả thẳng vào tử cung, bắn lên dạ con và có khi còn bay lên buồng trứng không biết chừng.

Loạt pháo tinh trùng vừa rồi là ngọn lửa châm vào thùng thuốc súng, Loan vỡ òa trong đỉnh điểm của cực khoái. Cả thân người cô co co giật giật như động kinh. Nước lồn cô xuất ra nhưng không có không gian để thành tia thành dòng do bị dương vật bịt kín, nó quẩn quanh trong âm đạo và chen chúc khe hở nhỏ chui ra ngoài, thành dòng nhỏ giọt rơi ra ngoài làm ướt một vùng rộng lớn dưới mông đít Loan.

Hết đợt xuất tinh, vẫn giữ nguyên buồi trong lồn. Dũng đổ vật xuống nằm đè lên mẹ, cậu hôn môi mẹ rồi thì thầm bên tai:

– Sướng quá mẹ ơi. Con yêu mẹ.

Loan vòng hai tay lên ôm lấy thân hình của con:

– Mẹ cũng sướng lắm, cảm ơn con.

– Mình cứ như này một lúc đi mẹ. Con không muốn rút ra.

– Uh, cứ như vậy đi. Mẹ muốn con ở trong người mẹ. Chẳng bao giờ muốn rời.

Mãnh liệt mà đê mê, mạnh mẽ mà tình cảm. Nhẹ nhàng mà đầy thăng hoa. Đó là lần đầu tiên mẹ con làm tình nhau sau biến cố cuộc đời. Với họ, thế là hạnh phúc.

Mãi tối mịt, Dũng mới rời mẹ ra để chuẩn bị đi về. Buổi tối nay còn có việc nhà cô Trúc. Lúc Dũng mặc áo thì mẹ giật mình khi nhìn thấy hình săm phủ kín khắp lưng con:

– Dũng, quay lưng đây mẹ xem nào?

Dũng vẫn biết là hình săm này không được cho ai xem, nhưng với mẹ thì không phải là đối tượng ấy. Cậu quay lưng lại cho mẹ nhìn kỹ. Loan há hốc mồm vì hình săm một con hổ hùng dũng đang gầm gừ đi lại giữa rừng sâu. Loan rùng mình khi nhìn thấy nó, nhưng nhìn kỹ lại thấy nó như có một ma lực nào đó không sao diễn tả được, sau thoáng rùng mình thì cô lại thấy nó đẹp, nó hấp dẫn, nhất là bức hình lại ở trên một tấm lưng trần rộng lớn của con trai cô. Loan buột miệng:

– Đẹp thật!

Dũng mặc áo xong thì quay lưng lại nói với mẹ:

– Mẹ đừng nói cho ai biết con có hình săm này nhé.

– Tại sao?

– Chuyện này con sẽ kể cho mẹ sau, giờ con cũng chưa rõ lắm mẹ ạ.

– Uh, đừng vạch áo cho người xem lưng là không ai biết đâu.

– Vâng, giờ mẹ con mình về nhà cô Trúc đi. Không biết có chuyện gì quan trọng mà phải họp nhỉ?

– Giờ đây, mẹ đã như thế này rồi, mọi sự mẹ sẽ nghe theo sự sắp xếp của con hết. Con là trụ cột trong gia đình mình để mẹ và cả X nữa tựa vào. Con hiểu không?

Loan lo lắm chứ, Loan lắng khi mình chân cẳng không như bình thường, đi lại khó khăn. Không làm việc gì ra tiền, cô lo Dũng sẽ chê mình nhưng sau trận mây mưa vừa rồi thì cô gạt bỏ suy nghĩ đó, Dũng vẫn đê mê cuồng nhiệt với mình như ngày nào. Giờ đây đúng là cô cũng chẳng có mơ ước gì cao sang, suy nghĩ lệ thuộc khởi phát, cô phó mặc đời mình cho con trai, cũng là người đàn ông của mình.

– Vâng, mọi chuyện mẹ cứ để con xem thế nào đã rồi tính mẹ ạ. Hoàn cảnh mẹ con mình thế nào con hiểu cả. Mẹ cứ tin ở con.

Sau đó, một cuộc điện thoại cho Thiệp báo được Dũng lấy máy của mẹ gọi. Chờ Dũng ở nhà là buổi họp giữa hai gia đình, gia đình Trúc và gia đình Loan.
 
Phần 102

Sau bữa cơm đầm ấm của hai gia đình, mọi người quây quần lại bàn uống nước để họp theo như đúng lịch của Anh Xã đã phổ biến buổi trưa nay.
Ngồi một bên ghế là Anh Xã và vợ, cô Trúc.

Hàng ghế bên kia có X ngồi giữa, hai bên là Loan và Dũng.

Anh Xã mở lời trước, giọng anh chắc nịch, câu nào ra câu đấy thể hiện là chủ gia đình và cũng là một đại ca giang hồ:

– Hai gia đình ta biết nhau đến nay cũng đã được mấy chục năm, có thể nói hai gia đình như 1. Vợ chồng tôi coi cô Loan, coi Dũng, coi X như người nhà của mình. Điều đó không cần bàn cãi, không cần giải thích. Qua biến cố vừa rồi càng chứng tỏ điều ấy. Đầu tiên, hôm nay là một ngày rất vui, rất hạnh phúc với gia đình chúng ta vì sự đoàn tụ này. Tôi rất mừng. Trong thời gian Dũng không ở đây, cô Loan tôi coi như chị gái của vợ tôi, vợ tôi coi cô Loan như chị gái của mình. Tôi tin là cô Loan cũng coi vợ chồng chúng tôi như những người ruột thịt. Nay Dũng và X về, tôi muốn Dũng và X cũng coi đây như gia đình mình. Không biết ý các con thế nào?

Dũng mở lời trước:

– Thưa cô chú, cháu không tể diễn tả hết bằng lời sự biết ơn của cháu đối với cô chú. Gia đình cháu gặp chuyện được cô chú cưu mang giúp đỡ, mẹ cháu thì về nhà cô chú ăn ở, lại được cô chú hết lòng bảo vệ. Cháu ở trong kia thì tháng nào cô chú cũng gửi đồ, gửi tiền. Đồ thì cháu và chị cùng nhau dùng, cháu xin. Tiền thì cháu sử dụng một nửa, một nửa cháu giữ lại mang về làm vốn sinh nhai. Sau này kiếm lại được cháu nhất định trả lại cô chú. Cháu mấy năm ở trong đấy nhưng ông bà nội không một lời hỏi thăm, bà ngoại cũng không đến thăm lấy 1 lần. Chỉ có cô chú mà thôi. Cháu là người trọng tình, trọng nghĩa, có ơn đền ơn. Ơn cô chú như giời biển, cháu không những coi cô chú nhưng cha như mẹ cháu mà sẽ phấn đấu trưởng thành để đền đáp lại một phần nào đó tình cảm của cô chú dành cho cháu.

Lời nói tự đáy lòng Dũng làm cô Trúc rơm rớm nước mắt, mẹ Loan cũng không kém khi liên tục đưa tay lên chặn giọt nước mắt tự tràn qua khóe mi. Còn X thì ngồi im không ngọ nguậy mặc dù đang ngứa ngứa ở mông. Anh Xã bao năm bươn trải giang hồ, đinh sắt với đời nhưng cũng trầm mặc trước những lời nói rất đàn ông, rất người lớn và cũng rất tình người của Dũng. Mình làm điều thiện mà người ta biết và ghi nhận đã là quá tốt rồi, cần chi phải trả công.

Anh Xã quay sang X:

– Thế còn con, X?

X hơi giật mình khi nghe nhắc đến tên mình, cô thủ thỉ:

– Thưa cô chú, thưa mẹ. Cháu từ nhỏ mồ côi, lớn lên trong chùa rồi gặp chuyện mà vướng vòng tù tội. Được về đây, rồi được mẹ Loan nhận làm con nuôi, được cô chú coi như con cháu trong nhà, cháu… cháu… Hix hix… Hu hu hu hu.

X bật khóc thành tiếng không thể nói tiếp. Cô cố nhịn lắm rồi để nói cho có đầu có cuối nhưng vỡ òa cảm xúc mà khóc thành lời, bỏ dở câu chuyện đang thưa trong cuộc họp. Ai ở hoàn cảnh X mới thấu mới hiểu được. Cô như bước từ trong ngục tối ra thiên đường, cô như chết đuối với được phao.

Không ai bảo ai, một phút trầm mặc. Loan đưa tay lên cổ X kéo đầu vào vai mình, cô vỗ về:

– Con gái của mẹ.

Dũng cũng với tay cầm lấy tay chị mà dùng ngón tay cái vê vê lên đôi bàn tay nhỏ bé nhưng mịn màng, hình như là lần thứ 2 Dũng cầm tay, cầm thôi còn chạm tay nhau thì vô kể vì chị em đánh nhau suốt trong lúc tập võ.

– Chị!

Những lời an ủi động viên nhẹ nhàng ấy, cộng với những cử chỉ thân thương của Loan và Dũng dành cho X đã làm cho cô gái nhỏ ấm áp lạ thường, cô chợt nhận ra, đây chính là những người thân thực sự của mình.

Anh Xã tiếp lời phá vỡ khoảnh khắc xúc động của gian phòng:

– Hôm nay là ngày vui mà các con. Các con nói được vậy là ta đây mừng lắm rồi. Giờ ta có 2 chuyện muốn hỏi ý kiến 2 đứa, chuyện này vợ chồng ta và cô Loan đã bàn với nhau rồi. Giờ chỉ chờ 2 đứa đồng ý thôi.

Dũng nói:

– Chú nói đi ạ?

– Chuyện thứ nhất là vợ chồng ta muốn chính thức nhận 2 đứa là con nuôi.

Ngừng một lúc rồi Anh Xã tiếp tục:

– Vợ chồng ta hiếm muộn sống với nhau đến nay cũng ngót nghét 2 chục năm rồi nhưng không có con cái gì. Nhưng đúng là ông trời không lấy hết của ai cái gì, có Dũng và X hai đứa 1 trai 1 gái vừa đẹp, lại coi gia đình ta như người nhà. Vậy cớ gì mà không nhận hai con là con mình đây? Nếu hai con đồng ý, ngay ngày mai cùng ta lên Ủy ban làm thủ tục nhận con nuôi. Để các con danh chính ngôn thuận, đường đường hoàng hoàng là con của chúng ta.

– Việc thứ 2 là về tương lai của hai con. Ta muốn các các con tiếp tục học tiếp, cả hai đứa đều mới chỉ học hết lớp 9, tuổi các con còn trẻ, cùng nhau học tập để mai này xây dựng cuộc sống. Học xong thì về chỗ của ta làm, thay ta quản lý công việc, ta cũng bắt đầu mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, không bon chen với đời nữa. Ý các con thế nào?

Trong lúc Anh Xã nói thì cũng là đầu Dũng làm việc, phân tích tình hình. Về chuyện thứ nhất thì cũng không có vấn đề gì, về tình, về lý mình đều nên làm như vậy cả, mà Anh Xã nói đã bàn với mẹ, tức là mẹ đã đồng ý. Về chuyện thứ 2 mới làm cho Dũng đắn đo. Cậu là trụ cột cho mẹ cho chị rồi, giờ mẹ đã tay chân như thế, mình và chị cũng đi học thì tiền nong lấy ở đâu ra. Là con nuôi cô chú tự khắc có nghĩa là cô chú bao nuôi ăn học. Như vậy cả nhà 3 người sống hoàn toàn bằng tiền của cô chú, như vậy mình đang có lợi dụng quá mức tình cảm của cô chú không? Rồi còn người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ sao đây? Một loạt phương án, một loạt tình huống tương lai được Dũng mường tượng trong đầu và đưa ra câu trả lời:

– Con cảm ơn cô chú đã có tình cảm đặc biệt dành cho chị em con. Về chuyện thứ nhất, con xin nhận cô chú làm bố mẹ nuôi. Con xin hứa sẽ coi chú như người bố đã mất của mình, coi cô giống như mẹ Loan mà tận hiếu. Còn về chuyện thứ 2 thì con đã dự tính từ trước rồi, con muốn sau khi ra trại thì kiếm công ăn việc làm trước tiên, vào đời không nhất thiết là phải thông qua con đường học vấn. Vì vậy con sẽ làm việc trước, sau này có điều kiện con học lại cũng không có muộn, xin cô chú hiểu cho con.

Dũng giấu nhẹm đi cái suy nghĩ không muốn cả ba người nhà mình được nuôi báo cô.
 
Phần 103

Anh Xã quay sang chờ câu trả lời của X:
– Thế còn X?

X đã chuẩn bị sẵn câu trả lời trong đầu rồi:

– Con cũng giống như Dũng ạ.

Vậy cả nhà đi theo ta. Anh Xã dẫn cả nhà đi đến gian phòng rất rộng ngay ở dưới tầng 1. Đó là gian điện thờ. Ở đó đã chuẩn bị đầy đủ từ chiều các đồ lễ mặn, ngọt, vàng mã. Anh Xã thắp 3 nén hương ở bát hương chính giữa, hai bát hai bên mỗi bát 1 nén. Đứng đầu mọi người, anh khấn ra miệng cho mọi người cùng nghe:

– Tín chủ con là Nguyễn Trần Thưởng, ngụ tại… hôm nay ngày lành tháng tốt, tín chủ con lòng thành sửa soạn hương hoa trình báo ông bà tổ tiên, các vị thánh cô thánh cậu, các vị thần linh thổ địa. Xin ông bà tổ tiên, thánh cô thánh cậu, thần linh thổ địa chứng giám. Tín chủ con và vợ là Mai Tuyết Lan (tên thật của Trúc) xin nhận hai cháu Hoàng Tuấn Dũng và Đào Băng Sương là con nuôi của gia đình. Chúng con thật tâm yêu thương các cháu và coi các cháu như những đứa con ruột thịt của mình. Xin ông bà tổ tiên, các vị thánh cô thánh cậu, các vị thần linh thổ địa chứng giám.

Nói rồi Anh Xã cúi lạy làm mọi người cũng kính cẩn mà nghiêng mình vái đủ 9 vái. Xong xuôi Anh Xã quay xuống nhìn 2 đứa trẻ:

– Các con.

– “Bố”, tiếng Dũng.

– “Bố”, tiếng gọi bố đầu tiên trong cuộc đời của X.

– “Mẹ! ”, Dũng lại quay sang cô Trúc.

– “Mẹ Trúc! ”, Người mẹ nuôi thứ 3 trong cuộc đời X.

– “Các con của mẹ! ”, Trúc tiến lại gần hai đứa mà ôm lấy cả hai. Đây là tiếng gọi con xưng mẹ đầu tiên trong cuộc đời Trúc. Tưởng như đó là điều quá đơn giản và bình thường đối với mọi người phụ nữ trên cuộc đời này. Nhưng với Trúc mà nói đó là một món quà vô giá với cô. Cô được làm mẹ, mà lại là của hai đứa trẻ khôi ngô, xinh đẹp kia.

Cả đoàn người phấn chấn trong lòng rời khỏi gian thờ trở lại phòng khách. Vừa ngồi xuống vị trí cũ, Dũng đã huých huých cùi tay vào hông X rồi ghé sát tai chị nói:

– Tên đẹp thế?

X ngượng ngùng vì bị đồ đáng ghét phát hiện ra tên thật, cô là thực tâm không muốn cho ai biết tên mình. Với người khác có thể là đẹp nhưng với cô là cái tên xấu nhất trên thế gian này, vì tên đó do chính mẹ đẻ cô đặt, bà sư trụ trì khi bế cô ra trong chiếc nôi thì thấy một mảnh giấy có dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: “Đào Băng Sương, sinh ngày… ”. Sau này làm khai sinh bà cũng lấy chính tên đó với hy vọng một ngày nào đó, X tìm về với mẹ của mình. Còn tên X từ đâu mà ra thì chỉ đơn giản cô là người thứ 10 vào buồng 3 trại giam và được cô Ba đánh số giống các chị em trước đó thôi.

– “Gọi là X đi! ”, X lạnh tanh giọng nói nhưng gò má thì ửng hồng vì được khen tên đẹp.

Thấy mọi người ổn định chỗ ngồi. Anh Xã tiếp tục:

– Bây giờ chúng ta đã là một gia đình, bố sắp xếp thế này. Phòng bố và mẹ Trúc trên tầng 2. Từ trước mẹ Loan và X ở cùng 1 phòng dưới tầng 1 cho tiện đi lại. Nhưng ngay ngày mai bố sẽ cho lắp thang máy và mẹ Loan sẽ ở 1 phòng trên tầng 3. Tầng 1 bố không muốn người nhà chúng ta ở, chỉ dành cho bà vú thôi. Tầng 2 và tầng 3 mỗi tầng có tất cả 5 phòng cơ, Dũng và X tùy ý các con chọn. Thích ở phòng nào thì bảo bà vú dọn dẹp là xong. Còn nhà cũ của Dũng và mẹ Loan thì cứ để đấy, không bán vì đó là ngôi nhà kỷ niệm của hai mẹ con, cũng lại tài sản mà bố con và mẹ con tích góp được mua hồi mới lập gia đình. Chúng ta không bán với bất cứ giá nào.

Cả nhà nhao nhao vì chuyện phòng ốc. Loan thì bẽn lẽn:

– Anh Xã, em ở dưới tầng 1 cũng được, lắp thang máy chi cho tốn kém anh.

Trúc xen vào:

– Mày không ở dưới tầng 1 được, phòng đó là thiết kế để người làm người ta ở. Mày phải ở trên tầng 3.

X thì muốn ở cùng mẹ Loan nhưng cả Loan và Trúc đều khéo léo để X ở phòng riêng, nói là con gái lớn cần có không gian riêng. Nhưng ai biết được đàn bà nghĩ gì, ke ke ke, còn có nhiều việc cần phải phòng riêng lắm. Thế nên X đành nghe theo sự sắp xếp của mọi người mà chọn một phòng ở tầng 2.

Còn Dũng thì đương nhiên chọn 1 phòng ở tầng 3, lại là phòng sát vách phòng mẹ và có một điểm đặc biệt là 2 phòng này còn chung 1 cái ban công nữa. Ha ha ha ha. Giời thương người tốt.

Xong xuôi vụ phòng ốc. Anh Xã tiếp lời với việc tiếp theo:

– Về chuyện tương lai của các con thì bố cũng không ép các con. Các con đều lớn cả rồi, phải tự biết quyết định cuộc sống của mình, bố mẹ chỉ là định hướng thôi, còn chọn lựa thế nào là do các con. Các con đã quyết đi làm luôn thì về phần bố, bố rất mừng. Các con sẽ làm cùng bố, bố muốn từ từ hướng dẫn các con làm việc và dần dần thay bố quản lý toàn bộ hệ thống. Nhưng trước hết, Dũng mới về cứ nghỉ ngơi đi chơi đi. Thích lúc nào bắt đầu công việc thì bảo bố. Bố đã bảo Thiệp béo mua cho 2 đứa mỗi người một cái điện thoại, 1 cái xe máy rồi. Mai các con sẽ có. Mấy ngày tới Thiệp béo sẽ dẫn các con đi chơi cho thoải mái.

Cả nhà gật gù vì sắp xếp của bố. Cuộc sống ấy vậy mà tưởng như sóng yên bể lặng!
 
Phần 104

Hạnh phúc có lẽ quay trở về với Loan rồi hay sao ấy nhỉ, cô giờ vô lo vô nghĩ mà tựa đời vào con trai. Dũng mới ngày nào mẹ còn đưa đi viện cắt bao quy đầu, rồi ngây ngô hỏi mẹ “đái dầm à”, ấy vậy mà giờ đã lớn, đã trưởng thành đã làm chỗ dựa, là niềm tin là lẽ sống và hơn cả là người đàn ông đưa mẹ đến đỉnh vu sơn. Loan mỉm cười hạnh phúc khi chìm vào giấc ngủ, cô mặc kệ bướm mình vẫn còn vướng vân chút ít tinh trùng còn sót lại vì con bắn vào lúc chiều. Trước khi đi ngủ cô chỉ rửa bướm qua qua một chút thôi, không móc vào bên trong. Cô muốn đêm nay mình lại được đi vào giấc ngủ khi có tinh trùng trong người. Nhẹ nhàng giấc ngủ đến. Nhưng không!
Trong giấc mơ Loan thấy mình dắt tay con đi trên bãi biển lúc đêm khuya, có lẽ ấn tượng về biển Trà Cổ in đậm trong tâm trí Loan quá. Ở nơi đó chính cô đã thừa nhận mình coi Dũng là chồng và mình chính là người vợ của Dũng mà. Rồi cô mơ thấy mình đang hôn Dũng, bàn tay Dũng còn đang lần mò trong bướm mình. Mà sao thế này, đang mơ sao như thấy thế này, sao lồn mình lại như có bàn tay day day thế.

Loan tỉnh dậy và đúng là giấc mơ thành hiện thực, háng cô đang có một khuôn mặt úp vào sì sụp, có người đang bú bướm. Không khó để nhận ra, người đó chính là Dũng. Loan cũng không hoảng loạn vì biết chắc con trai đang bú trộm lồn mẹ. Cô tỉnh rồi nhưng vẫn để nguyên, để yên để Dũng làm việc, Loan chỉ việc tận hưởng mà thôi.

Rồi khi không kiềm chế được nữa khi Dũng dùng lưỡi mình mà chọc chọc vào cái lỗ đít mình. Loan “ư ư ư” trong cổ họng làm Dũng phát hiện mẹ đã dậy rồi. Hai mẹ con nói chuyện bóng đêm.

– Mẹ tỉnh rồi à?

Loan tỏ vẻ bẽn lẽn ngượng ngùng:

– Mẹ khóa cửa chốt trong rồi mà?

– Nhưng mẹ không khóa ban công.

– Hi hi hi, mẹ cố tình đấy, không thì còn lâu mới mò được sang nhé.

– Con nhớ mẹ, với lại lạ nhà chả ngủ được mẹ ạ.

– Vừa chiều rồi còn gì?

– Chưa đủ mẹ ạ.

– Lên đây nằm với mẹ.

Dũng trườn người lên, động tác trường người đẩy từ dưới lên là Dũng kéo theo cái váy liền thân của mẹ mà lột ra luôn, nãy nhẹ nhàng lột quần lót của mẹ rồi.

Loan lại trần truồng mà ôm chặt lấy con, cô rúc vào lồng ngực con mà hít hà hơi người con, mùi nồng nhất ở nách nhưng cũng là kích thích nhất. Lúc này đây, Loan thấy mình như một cô vợ bé bỏng bên người chồng yêu dấu, cô thấy mình thật bé nhỏ bên chàng trai này. Cô yêu con thật rồi, tình yêu của một người đàn bà dành cho đàn ông, của nữ dành cho nam chứ không còn là của mẹ dành cho con.

Chẳng cần dò Dũng cũng dễ dàng tìm được đôi môi mẹ, rồi cậu đắm đuối nhằn nhằn đẩy miệng mẹ mở rộng ra mà lách tách cọ lưỡi mình vào răng mẹ. Rồi đôi lưỡi lại như hai con chó con chơi đùa đủ trò. Từ đẩy qua đẩy lại đến mơn trớn rồi vờn nhau. Nụ hôn không ánh sáng làm con người ta tập trung vào thứ xúc giác mà hai người đang cảm nhận.

Tay nào có yên đâu, mẹ con trần truồng mà, tội gì không cho tay, cho chân, cho mọi thứ được đi chu du thiên hạ khám phá những điều kỳ thú. Dũng xoa đôi mông đít mịn màng bụ bẫm, rồi vuốt cả cái chân dài thon gọn của mẹ, một chân mẹ bị gãy xương bên trong chứ nhìn và sờ bên ngoài thì vẫn nuột nà như ai. Hết chân lên đến bụng, hết bụng lên đến vú, hết vú lại vòng xuống bướm. Tay Dũng như một kẻ không nhà thích lang thang khắp đó đây.

Loan cũng không để cho đôi tay ngơi nghỉ, một tay xoa ngực con, một tay thì yên vị ở háng con mà sờ, mà vọc, mà xoa, mà nắn, mà miết buồi con trai, hết buồi xuống đến bìu, hết bìu thì chọc sâu xuống lỗ đít con mà gãi gãi.

Cứ thế hai người như mát sa, như vuốt ve, như mơn trớn, như đùa nghịch, như kích thích nhau, từng centimet vuông thân thể của hai người đều có dấu tay, dấu chân, dấu lưỡi của người kia.

Rồi Dũng đè lên mẹ nhưng quay ngược đầu lại, cậu đang ở tư thế 96, bú lồn mẹ nhưng háng mình thì để trên mặt mẹ, và mẹ cũng có ngại ngần gì đâu mà không há to cái miệng đớp buồi con cơ chứ.

Nước ở bướm cứ thể chảy ra, tinh tương đầu lỗ sáo cũng nhơn nhớt, dinh dính thành đường giữa buồi và mồm.

Chẳng ai nói với ai câu nào nhưng tiếng động phát ra giống như là lớp học giờ ra chơi vậy, ồn ào hỗn tạp đủ mọi loại âm thanh. Nào là tiếng bạn lồn bí thư chi đoàn nói “óc óc óc”, rồi tiếng bạn buồi lớp trưởng nói “chụt chụt chụt”, bạn họng lớp phó văn thể nói: “Ư ư ư, ọe ọe ọe”, bạn vú béo nhất lớp thì đang nhăn nhó không biết ra hình thù gì. Còn bạn hậu môn thì đang co dúm lại nheo nheo vì bị bạn lưỡi trêu. Đấy, như ong vỡ tổ đến khi hết giờ ra chơi, trống ngực đánh đủ ba hồi chín tiếng thì các bạn mới im im được tẹo để vào giờ học chính.

Mải miết dịt lấy nhau được gần tiếng thì Dũng mới trở mình ngồi dậy mà căn chỉnh buồi ẩn vào lồn mẹ. Những tiếng rú nhẹ từ họng nhưng Loan vẫn phải bịt mồm lại sợ mình không kiềm chế nổi hét lên. Cô biết rằng, ở nơi đây cô chỉ cần hét lên một tiếng thôi thì chưa đầy 3 phút sau có khoảng trăm người trong kíp bảo vệ đứng ở cửa rồi. Vì vậy cô đành quờ tay lấy bất cứ thứ gì mềm mềm làm từ vải mà đút vội vào mồm, quờ thế nào cô lại vớ ngay phải cái quần lót mà cô biết chắc là mầu tím của mình, và cũng tại đêm cơ, tại đêm mà đưa ngay cái đáy quần lót vào trong miệng, báo hại cái lưỡi lại được nếm một ít tinh trùng của con rỉ ra từ lúc chiều tối. Vị mặn mặn tanh tanh này vừa lạ vừa quen. Lạ vì mấy năm rồi chưa nếm, quen vì đó là vị tinh của con trai, của Dũng, của chồng. Cô chợt nảy ra ý định lần này phải ăn tinh trùng của con cho đã thèm.

Ở bên dưới, Dũng phành phạch đóng những cú lút cán vào bướm mẹ, mười lần như một đều là bướm mẹ dãn ra hết sức mới chứa nổi buồi mình, ấy vậy nhưng khi rút buồi ra thì nó lại co lại như cô bé mười tám đôi mươi trong trắng. Dũng thầm cảm ơn tạo hóa đã ban cho loài người một đoạn ống thần kỳ.

Dũng lần này kiềm chế bản thân theo sách Kamasutra, cậu muốn mẹ được hưởng hạnh phúc, để bù lại cho mẹ những khổ đau của cuộc đời. Cậu dập khá nhanh, khá mạnh, khác chắc, khá sâu nhưng không để cảm giác xuất tinh ập đến.

Và rồi không nhìn thấy gì đâu nhưng Dũng biết mẹ vừa lên đỉnh, tại sao Dũng biết ư, tại vì đít mẹ giật giật, cái chân lành của mẹ co lên dụt xuống, rồi thì buồi Dũng thấy mán mát như vừa được dội nước.

Nghỉ mệt Dũng trườn người đè lên mẹ, rúc vào cổ mẹ thì thầm:

– Mẹ vừa sướng à?

Loan ôm chầm lấy con, lấy cái chân lành quặp vào con, buồi con vẫn cứng nhắc nóng hỏi trong lồn. Cô nói đúng một chữ:

– Ghét!

Để im cho mẹ hồi sức, cũng là để im để ngâm buồi trong lồn, ngâm cho sướng cái thằng buồi, ngâm cho nó thành Ngọc Dương (rượu cà dê).

Thấy mẹ xuôi xuôi khi điều hòa lại nhịp thở, Dũng mới rút buồi ra khỏi lồn một cách chầm chậm rồi lập úp mẹ xuống. Chân mẹ đau không quỳ theo tư thế chó được nên Dũng để mẹ nằm úp sấp. Ở tư thế này Dũng cũng được dịp tha hồ bóp đôi mông đít nổi vồng lên của mẹ. Với kiểu này, buồi địt vào lồn, tay địt vào mông.

Loan hồi sức lại và nhéo nhéo cửa lỗ bướm khi buồi Dũng nóng hổi từ từ chạy từ khe mông chui dần vào lồn. Và cứ thế, cứ thế lại là những tiếng “bạch bạch bạch” phát ra liên tục từ háng Loan. Đêm nên không nhìn rõ chứ ban ngày sẽ thấy ngay một mảng đỏ ửng lên quanh lỗ đít Loan vì sự va chạm giữa háng Dũng vào mông.
 
Phần 105

Những tiếng rít nho nhỏ phát ra không biết là của ai. 5 Phút – 10 phút – 15 phút liên tục là âm thanh của tình dục, của tình yêu, của trống mái, của giao hợp, của làm tình, của địt nhau.
Rồi cái gì đến cũng phải đến, Dũng đột ngột tăng hết tốc lực, dồn hết sức vào cơ háng, cố hết lực cơ mông mà dập vào đít mẹ.

Mẹ Loan cũng lại một lần nữa bịt miệng mình bằng cái quần lót, cô sợ mình gào lên mất vì cơn sướng lại một lần nữa đến với những phát nước rút của con. Chợt nhớ ra điều gì đấy, Loan rặn lồn rồi nhả quần lót hơi ngoảnh đầu ra phía sau mà nói nhỏ nhỏ chỉ để Dũng nghe thấy:

– Dũng ơi, xuất… hự… vào… miệng… ị ị ị… mẹ. Đừng… đừng… Iii hự hự vào lồn.

Dũng hiểu ý mẹ ngay. Cậu tăng tốc vài phát cuối rồi rút nhanh ra hết sức có thể và đưa háng lên trên dí vào mồm Loan. Mẹ đã chờ sẵn đón tinh rồi. Nói thì lâu nhưng động tác ấy chắc chỉ diễn ra trong độ 1 giây thôi. Không ai kìm được lâu hơn khi tinh đang chạy ra đến cửa rồi.

Dũng bắn tinh như pháo vào mồm mẹ, có những phát còn bắn thẳng vào họng mẹ nữa, không biết có bị sao không, vào phổi đi viện luôn với bệnh án “tinh dịch tràn phổi” là chắc. Loan nuốt nấy nuốt để hết đống tinh trùng vào bụng, những đợt cuối Dũng xuất thì Loan không nuốt mà giữ trong miệng. Dũng rút buồi ra là Loan đảo lưỡi đánh tinh trùng cho nó trộn đều với nước bọt, để cho răng cô, lợi cô, lưỡi cô, vòm họng cô được cảm nhận thứ đồ ăn ngon bổ ngậy béo tanh tanh ngai ngái này. Mãi một lúc sau cô mới dợm họng mà nuốt nốt đánh “ực” một cái. Bữa ăn đêm này ấy vậy mà ngon, mà bổ dưỡng mà tuyệt diệu biết bao.

Nuốt xong cô lại dụi đầu vào lồng ngực con, nũng nịu đáng yêu hết sức:

– Người đâu mà nhiều thế.

Dũng thì đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Dũng có tật xấu mãi không bỏ được, cứ xuất tinh xong là ngủ ngay.

Loan thấy Dũng không trả lời biết là con đã chìm vào giấc ngủ, cô lạ gì tính cu cậu nữa, kệ thây đời, cô cũng ôm ghì lấy con mà chìm vào giấc ngủ vừa nãy vẫn còn đang dở dang.

Ở bên ngoài cửa từ nãy đến giờ, Trúc bủn rủn chân tay vì chính cô cũng vừa cực khoái mà xoẹt một đống nước xuống nền sàn gỗ nơi cô vừa đứng. Tính lên ngủ cùng con bạn như thói quen hàng ngày, vậy mà phải áp tai vào cửa và tưởng tượng ra khung cảnh bên trong. Cô biết, cái máu dê của mình vừa được khai mở sau mấy năm ngủ yên.



Hôm sau, Dũng và X đã thấy một chiếc SH màu đỏ dựng trước sân nhà, trên bàn là 2 chiếc điện thoại 1 đen 1 trắng. Nhìn thấy mẹ Trúc đang lúi húi cùng bà vú làm đồ ăn sáng trong bếp. Dũng tiến tới hỏi:

– Mẹ Trúc! Cháu chào bà.

– “Con trai mẹ dậy rồi à? ”, Trúc lau tay vào cái tạp dề hoa. Cô muốn đích thân tự tay chuẩn bị đồ ăn sáng cho đứa con trai nuôi mới nhận hôm qua. Cô hạnh phúc lắm vì mình đã có một đứa trai, một đứa gái. Cái hạnh phúc làm mẹ thực sự giản đơn nhưng với cô đó là món quà mà ông trời ban tặng.

– “Cậu chủ”, bà vú vẫn thoăn thoắt tay nồi tay niêu mà chào Dũng.

Dũng sự thực vẫn chưa hẳn là quen lắm với cảnh này, nhất là chuyện bà vú chào mình là cậu chủ. Vẫn biết giờ đây nhà này mình sẽ ở, sẽ gắn bó nhưng để làm quen với danh xưng “cậu chủ” quả là có chút khó khăn.

– Vâng mẹ ạ, con vừa dậy, mẹ Loan chưa dậy hả mẹ? Chị X nữa, chị dậy chưa ạ?

Trúc nghe nhắc đến Loan thì hơi chột dạ, sáng cô có lên phòng Loan nhưng lay mãi mà nó chưa thèm dậy. Loan mệt mỏi vì đêm hôm qua bị con trai “hành”, lúc mới đi ngủ cu cậu sang làm 1 nháy rồi hai mẹ con trần truồng ôm nhau ngủ. Đến tảng sáng, trước khi về lại phòng theo lối ban công, Dũng còn banh hai chân mẹ ra mà dập điên cuồng đến xuất tinh mới thôi. Báo hại Loan thấy ê ẩm hết bướm và thân xác thì rã rượi, nhưng đó chính là cái mệt của sự sung sướng, thỏa mãn.

– Mẹ Loan chắc một lát mới nữa mới dậy, hôm qua không biết làm gì mà kêu mệt với mẹ. Còn cái X thì nó dậy từ sớm đi tập thể dục rồi. Thói quen của nó từ ngày về đây.

Dũng trộm nghĩ “khổ thân mẹ”. Nhắc đền thần thì thần hiện hồn, X trong bộ đồ tập bó sát, khăn vắt cổ, chân giầy thể thao, mồ hôi ướt đẫm thân người làm dính áo vào da thịt. Dũng không biết có đỏ mặt không khi nhìn thấy chị X trong bộ dạng như vậy. Đúng là trước nay chỉ nhìn chị trong bộ quần áo sọc thùng thình không để ý lắm. Nhưng nay khác à nha, vú chị, mông chị và thậm chí là mờ ảo mu chị nữa, khéo tưởng tượng có thể hình dung vú chị khá to, mông chị khá mẩy và mu thì cũng vồng cao giống mu của mẹ. Nhìn chị vậy mà Dũng đứng hình mất vài giây đồng hồ.

– Nhìn gì? Mẹ, mẹ nấu đồ ăn sáng ạ, con bảo là cứ để con đi tập rồi làm mà, mẹ nấu làm gì.

X câu đầu nói tới Dũng nhưng ngay câu thứ 2 đảo sang mẹ luôn. Cô hồi hộp lắm vì bị Dũng nhìn thấy mình như thế này, tự thân cô còn thấy mình sexy, bằng chứng là mỗi bước cô chạy ngoài công viên kia đều để lại những ánh nhìn như đốt cháy áo quần của thanh niên, thiếu niên, trung niên, cao niên. Từ ngày cô chạy tập buổi sáng ở công viên thì số người tham gia tập cũng đông lên theo cấp số nhân.

– “Nhìn chị lạ à nha”, Dũng ngụy biện, cậu không dám nói: “Nhìn vú chị to à nha”.

– “Con lên tắm đi rồi xuống ăn sáng”, Trúc cũng thầm ghen tị với con gái, cô lại nhớ tới hồi mình bằng tuổi con, cũng đẫy đà căng mọng như con gái, chỉ có điều mình không cao bằng con thôi. X cao những 1, 7m, còn Trúc vào Loan là 1, 65 m. Ôi cái nhà này toàn người đẹp không hà.

– “Vâng ạ”, X đáp lời chạy như bay lên tầng 2, cô cũng không muốn mình ở lại lâu trong bộ dạng này, nhất là trước mặt cái tên đáng ghét kia cứ chằm chằm soi háng mình, nhìn gì mà cứ như muốn lột truồng người ta ra vậy. Lên đến phòng tắm, X không quên ngắm mình trong gương trước khi trần truồng đứng trước vòi hoa sen.

Một lúc sau thì Loan cũng chậm từng bước đi xuống. Cả nhà ngồi ăn sáng. Bố thông báo:

– Bố mua cho các con xe máy và điện thoại, là phương tiện để các con sử dụng hàng ngày.

Dũng ái ngại:

– Bố mẹ, xe và điện thoại đẹp quá, con… con…

Anh Xã biết nỗi niềm của con:

– Đây là quà bố mẹ mua cho các con. Các con đừng có ngại. Xe máy thì bố mua hồi cái X mới về để X tập đi xe. Giờ X sẽ dậy con tập lái xe máy, xong 2 đứa còn phải đi học lái oto nữa. Thời buổi bây giờ mình cái gì cũng phải biết sử dụng.

– Nhưng…

Anh Xã lái chủ đề:

– Thôi ăn sáng đi. Xong bố để 2 đứa đi chơi cả ngày hôm nay. X đèo em đi rồi cho em tập xe luôn. Buổi tối nay 2 đứa đến nhà hàng ăn tối với bố. Tối nay bố tổ chức buổi liên hoan để giới thiệu 2 đứa với anh em của bố.

Dũng đành nhận lời:

– Vâng, con cảm ơn.
 
Phần 106

Vậy là sau bữa sáng, X chở Dũng đi trên chiếc xe máy vừa được bố nuôi tặng, coi như đây là xe chung của 2 chị em. Ngồi sau xe chị, gió làm vài sợi tóc chị bay bay vào mặt Dũng, Dũng thấy ngứa ngứa nhưng lại có một cái gì đó khác khác trong cậu, đúng rồi mùi hương từ tóc con gái làm Dũng có đôi chút bâng khuâng khó tả.
– Chị, tóc chị thơm thế.

X đỏ mặt, cô đã thành thạo điều khiển xe máy rồi nên vút ga lên một phát rồi hơi ngoảnh lại phía sau:

– Ngồi im, ngã giờ!

Báo hại Dũng phải theo phản xạ mà bám hai tay vào eo chị. X giật thót người rồi tủm tỉm cười thầm trong bụng.

Một lúc lòng vòng khắp thành phố Hải Phòng, vô tình thôi mà hai chị em lại đi qua cổng trường cấp III chuyên thành phố Hải Phòng:

– Chị, chị dừng ở đây một chút được không?

X đỗ xe vào một quán nước đối diện cổng trường, cầm ly nước đưa lên miệng, X hỏi:

– Trường Dũng thi đậu đây phải không?

Dũng chưa gắn bó gì nhiều với ngôi trường này nhưng đó cũng là một kỷ niệm trong cuộc đời cậu, hay nói đúng hơn đó là một sự dở dang, một ngã rẽ cuộc đời.

– Vâng, nhưng chưa được học ngày nào.

– Thế sao Dũng không tiếp tục học như lời bố nuôi nói.

Dũng thấy chị X đã thay đổi cách xưng hô, trước thì: “Tôi, cậu”, giờ đây là xưng tên. Nhưng nghe cũng hay hay nên Dũng không bắt bẻ.

– Chị chắc cũng hiểu mà. Chị em mình và mẹ bây giờ đều ở nhà bố mẹ nuôi. Mẹ thì như vậy không làm được gì, chị em mình lại chỉ ăn học thôi thì không được chị ạ. Em tính là mình cứ đi làm trước đi đã. Sau rồi học cũng được. Mà nếu đã đi học thì cả chị và em đều cùng học luôn. Chị thấy như vậy có được không?

X thấy Dũng phân tích như vậy quả là đúng đắn. Với lại tính cô chắc Dũng là người hiểu nhất, cô không muốn mình phải ngửa tay xin ăn của người khác, điều mà cô chưa bao giờ làm được. X bẽn lẽn:

– Dũng tính thế nào cũng được. Mẹ bảo là giờ cả mẹ và tôi đều nghe Dũng hết. Dũng là trụ cột nhà mình.

Quái lạ à nha, cái bà chằn này sao giờ lành ghê ta:

– Chị có biết đợt trở về này em mừng nhất là gì không?

– Là gì? Là được ở nhà cao cửa rộng?

– Không chị ạ, em ở nhà tập thể cũ vẫn thích hơn. Cái em mừng nhất là chị đấy, là chị trở thành một thành viên của gia đình. Trước chỉ có mẹ và em, nay có thêm chị nữa. Mẹ rất yêu quý chị, em cũng vậy.

X im ắng lạ thường, cô không quen nói lời hoa mĩ mật ngọt:

– “Tôi cũng thế! ”, Cô đáp gọn lỏn sau hồi trầm ngâm.

– “Vâng”, biết tính chị nên Dũng tin rằng câu đáp gọn gẽ kia của chị đã là quá đủ để khẳng định chị đã coi mẹ và Dũng như những người thân trong gia đình.

X chuyển chủ đề:

– À này, mẹ kể là Dũng có cô bạn học cùng xinh lắm đấy. Cũng đang học trường này à?

X đang nhắc tới Mai, có lẽ giờ này, ở trong trường kia Mai đang học bài cùng chúng bạn, cũng sắp đến kỳ thi tốt nghiệp cấp III, chuẩn bị thi lên đại học rồi thì phải:

– Vâng, cô bạn ấy tên là Mai, em có thân hơn chút xíu xíu so với các bạn khác. Hihihi. Từ ngày gặp chuyện em cũng không tin tức gì của bạn ấy.

Có một chút chua chua thì phải:

– Hay là đợi ở đây đến lúc tan trường mà gặp bạn ấy, nhớ bạn ấy không?

– Chị này, em giờ ngại gặp bạn ấy lắm. Mình thế này chắc gì người ta đã chơi với mình.

Đấy, cái khó khăn của người tù hoàn lương là như vậy đó, người đời đôi khi vẫn nhìn bằng ánh mắt nghi ngại, dò xét và có phần đề phòng với những người vừa đi cải tạo về. Dũng hiểu nên cậu cũng không có ý định chủ động gặp lại người bạn cũ này.

– Có gì phải ngại đâu, mình là người, họ cũng là người thôi mà. Mẹ bảo là cô ấy có gửi thư cho Dũng đấy, mẹ đang giữ.

– Vậy ạ, chắc là quên đưa cho em.

X đang nghĩ trong đầu: “Không biết cô bé này viết những gì cho Dũng nhỉ? ”
 
Phần 107

Rời cổng trường, 2 chị em dành cả ngày hôm đó để Dũng tập xe máy, tập xe ga cũng không khó khăn lắm, với lại Dũng cũng có tố chất thông minh hơn người, lại đang ăn tập võ vẽ nên không khó để đến cuối giờ chiều là Dũng có thể nhẹ nhàng, chầm chậm cầm lái rồi, X thì coi như hoàn thành làm cô giáo, ngồi sau Dũng trên chiếc xe máy, được thỉnh thoảng áp bầu vú mình vào lưng Dũng mỗi khi xe đi qua ổ gà, cô mới thấy rằng: “Vị trí này mới là vị trí của mình”.
Hai chị em thẳng tiến nhà hàng, nơi bố nuôi tổ chức tiệc giới thiệu Dũng và X với tổ chức của mình. Có thể lắm chứ? 2 Chị em sẽ là một thành viên của tổ chức xã hội đen do Thưởng Quảng Châu (tên giang hồ của Anh Xã) cầm đầu, giang hồ Hải phòng chào đón 2 thành viên mới.



Trong lúc Dũng và X đi chơi thì ở nhà, Loan đang gối đầu lên đùi Trúc. Con bạn đang dùng bàn tay mình mà mát sa đầu cho bạn. Trúc nói như mơ hồ:

– Hôm qua mệt lắm à?

Trong người vẫn chưa hết cảm giác sung sướng, lâng lâng:

– Uh, mày nhận ra à?

– Nhìn thì biết, với lại…

– Lại gì?

– Hôm qua nghe được hết.

– Thế à?

Hai người nói như thở, mỗi người đẩy đưa một suy nghĩ khác nhau nhưng đều có một điểm chung. Trúc nói:

– Mày sướng nhé.

– “Uh, còn mày? ”, Loan không giấu bạn là mình được sướng lê tê phê.

– “Biết rồi còn hỏi”, Trúc trả lời bạn với giọng cũng không dấu nổi ghen tị.

– “Thèm không? ”, Loan hỏi bạn.

– “Có! ”, Trúc đáp ngắn gọn.

– Sao không chủ động giống như ngày xưa mày vẫn làm?

– Con này, Dũng không phải là những thằng ngày xưa. Tao không thể làm thế với Dũng, bởi vì…

– Vì sao?

– Vì… vì… Dũng khác.

– Khác thế nào?

– Tao… tao chẳng biết nữa. Mày đừng hỏi nữa.

Loan biết Trúc đã khác xưa quá nhiều rồi. Rất nhiều là khác, cô không còn vẻ cong cớn, chủ động câu tình với giai như hồi xưa nữa. Giờ đây Trúc chẳng khác mình là mấy, rất chừng mực. Ân tình của bạn là quá lớn với mình, và nếu Loan nhớ không lầm thì mình đã mở cửa cho Trúc rồi, chỉ là bạn đang không biết làm cách nào mà đột phá thôi.

– Có cần tao giúp không?

– “… ”, Trúc không nói gì.

Một lúc vẫn không thấy bạn đáp lời. Loan nói tiếp:

– Tối nay lên đây.

Loan vừa gạt bỏ sự ích kỷ, cô vừa quyết định sẻ chia Dũng cho người khác. Nhưng có lẽ cũng là tất yếu thôi. Cô không thể giữ mãi Dũng bên mình, cần phải để Dũng tự do bay nhảy giữa trời cao.
 
Phần 108

Nhà hàng Gió Biển hôm nay tầng 2 được bao trọn, phục vụ khách VIP là đoàn người của doanh nghiệp tư nhân Trần Thưởng, tên vỏ bọc của nghiệp đoàn phụ trách phân phối toàn bộ hàng lậu cho Hải Phòng.
Nói về doanh nghiệp Trần Thưởng được thành lập cách đây cũng mười mấy năm, ông chủ chính là Thưởng Quảng Châu, bố nuôi của Dũng. Lúc đầu ông chỉ là chuyên buôn đồ may mặc, đồ gia dụng và vài thứ linh tinh khác từ bên Trung Quốc, qua cửa khẩu Móng Cái về bán lại cho mấy cửa hàng trong thành phố. Dần dần ông bao tiêu toàn bộ hàng Trung Quốc, khi việc kinh doanh phất lên ông mở thêm một số mặt hàng khác và nguồn khác nữa. Giờ đây thì cứ ra một cửa hàng bất kỳ nào mà xem, 10 thì có 5 – 6 là hàng không hóa đơn chứng từ, nhập lậu, trốn thuế, tiểu ngạch.

Nhỏ nhất hộp tăm, cái kim sợi chỉ, to hơn một chút có quần áo, vải vóc, giầy dép, to nữa đồ điện tử như ti vi loa đài, to nữa có xe máy, điện thoại, to hơn nữa là oto, vàng, ngoại tệ. Nói chung là không thiếu một thứ gì trên đời. Nguồn nhập thì ngoài Trung Quốc là nguồn chính và lớn thì còn có cả của Nhật Bản, Hàn Quốc, Châu Âu, Mỹ, Thái Lan, Campuchia. V. V. Con đường hàng nhập về trước chỉ có đường bộ qua các cửa khẩu đất liền thì nay còn có cả đường biển, đường hàng không.

Cuộc đời kinh doanh của ông Thưởng cũng không phải là trải toàn hoa hồng. Mới đầu nhỏ lẻ không ai để ý, sau ông làm to một chút là lọt vào mắt xanh của đủ các thành phần trong xã hội, nhưng ông Thưởng nhà ta không phải là người không có đầu óc, không phải là người không biết trước, biết sau. Ông nhìn ra được vấn đề và đặt vấn đề bảo kê với đúng 1 người, đấy chính là Sang Cụt, anh Cả trong giới giang hồ của Hải Phòng. Việc này của ông chính là nhất tiễn song điêu.

Thứ nhất những thành phần lom dom cấp dưới không dám ho he gì. Thứ 2 và là quan trọng nhất chính là để cho đường dây vận chuyển hàng trong nước liên quan đến các tỉnh thành khác ở đất nước được trót lọt. Hàng qua cửa khẩu Móng Cái thì liên quan đến anh em ở Quảng Ninh, hàng qua cửa khẩu Tân Thanh thì liên quan đến anh em Lạng Sơn, nếu hàng từ cửa khẩu Lao Bảo thì liên quan đến anh em Nghệ An. Chuyện tưởng chẳng liên quan gì đến nhau nhưng bên trong ẩn chứa nhiều mối quan hệ chằng chịt. Các cụ bảo buôn có bạn, bán có phường là vì thế.

Ở dưới bóng của Sang Cụt, anh Cả của Hải phòng thì mặc nhiên được bảo đảm cho các chuyến hàng, bởi tại sao ư, Hải Phòng lại thuộc quyền quản lý của cái gọi là: Giang Hồ Miền Bắc, mà nghe đâu đứng đầu là một người phụ nữ xinh đẹp, quyền lực và bí ẩn. Tầm cỡ như Thưởng Quảng Châu thì không có cửa nhìn thấy mông đít người ta. Chỉ nghe anh Cả Sang thường gọi bằng tên chỉ có 2 chữ: Chị Đại.

Nhưng ở đời không ai cho không ai cái gì, đổi lại lấy việc làm ăn thuận lợi, ông Thưởng cũng phải bỏ ra không ít, dưới lớp vỏ bọc là sự Thỏa thuận, nhưng bản chất chính là giá phải trả cho sự yên ổn. Ông mất 40% lợi nhuận kiếm được cho anh Cả. Tưởng tượng mà xem, kiếm được 10 đồng thì đóng va li chuyển đến cho người ta 4 đồng. Nhiều lúc ông cũng xót nhưng biết làm sao được.

Ấy vậy mà cũng không có được yên đâu, ngành hàng ông làm là miếng béo bở nhất chỉ sau ma túy nên có nhiều thành phần khác muốn giành miếng cơm lắm. Người trong tỉnh có, người ngoài tỉnh cũng có tuốt, mà Sang Cụt thì chỉ ra mặt những vụ lớn, còn những vụ lẻ tẻ đều tự mình phải xử lý. Cho nên ông Thưởng vẫn phải bao nuôi một đội đàn em võ biền, dắt dao lưng quần mà làm việc. Trong đám đàn em thì chỉ 3 người được gọi là thân tín.

Người thứ nhất, Hưng râu. Theo ông Thưởng từ hồi mới lập nghiệp, hai anh em 2 tay hai quyển hộ chiếu bôn ba đi đi về về liên tục giữa Việt Nam và Trung Quốc. Có thể nói, ở doanh nghiệp Trần Thưởng, đứng đầu là ông Thưởng, người thứ 2 đương nhiên là Hưng râu rồi. Hưng râu hiểu biết rất rõ về cơ cấu vận hành doanh nghiệp, những ngóc ngách trong làm ăn, Hưng râu cũng là người chịu trách nhiệm chính trong việc phân phối hàng cho ai, giá bao nhiêu, tiền tươi hay tiền héo.

Người thứ hai, Thiệp béo, người này chính là người đi đón Dũng ở trại ra. Dưới tay Thiệp béo có khoảng 2 chục đệ tử mà hắn bao nuôi. Hưng râu là cánh tay phải thì Thiệp béo là cánh tay trái của ông Thưởng. Thiệp thường là người đi xử lý sự vụ sự việc mỗi khi có phát sinh gì đó mà cần phải mang đao mang búa đi xử lý. Thiệp béo võ biền, chịu ơn cưu mang của ông Thưởng từ hồi hắn còn là một thằng nhóc kiếm ăn ngoài bến xe.

Người thứ ba, Tốt cờ. Gọi hắn là Tốt cờ vì hắn tên là Tốt và rất thích đánh cờ tướng, mặc dù đánh cờ toàn thua. Nói về đánh nhau thì đến ông Thưởng cũng phải nể Tốt cờ vài phần, ông chưa từng nhìn thấy Tốt cờ đánh tay đôi mà thua bao giờ. Tốt cờ cũng có đầu óc một chút nên nhiệm vụ áp tải hàng ông đều dành cho hắn. Chính vì vậy mà hắn thường xuyên không có ở đại bản doanh mà lang thang khắp các cung đường, hết chuyến này đến chuyến khác.

Trở lại với cuộc gặp tại tầng 2 nhà hàng Gió Biển. Ngồi ở cái bàn tròn được đặt riêng ở khu vực phía trên có bố Thưởng, Dũng, X, Tốt cờ, Thiệp béo và Hưng râu. Ở bên dưới có khoảng 15 bàn kín mít người, toàn là đệ tử, đàn em hoặc những người làm tại doanh nghiệp như hành chính, kế toán, kinh doanh… Tại doanh nghiệp Trần Thưởng. Ông Thưởng cầm ly rượu đứng dậy, anh em ở dưới yên lặng:

– Hôm nay, tôi tổ chức bữa tiệc này để thông báo với toàn bộ anh chị em trong doanh nghiệp của chúng ta một việc hệ trọng. Gia đình tôi chính thức nhận Dũng và X là con nuôi của vợ chồng chúng tôi. Dũng và X sẽ ra nhập doanh nghiệp. Tôi mong tất cả mọi người nể mặt tôi mà giúp đỡ. Nào xin mời nâng ly.

Ở bên dưới, mọi người đều nâng ly. Đồng thanh:

– Chúc mừng! Cạn ly.

Dũng và X nhăn mặt uống hết ly rượu, X không biết đã uống bao giờ chưa, nhưng Dũng thì đây đúng là ly rượu vào đời. Nhưng nhìn sơ bộ thì cũng đoán được đây là ly rượu đầu, bằng chứng là X nhăn nhúm mặt mũi, hai gò má đỏ ửng nhìn đến buồn cười.

Rót thêm một ly nữa, Dũng đứng dậy trước hướng về phía dưới nói khá to:

– Em có gì không hiểu, mong cô chú, các anh các chị chỉ dậy. Ly này xin tự mình uống cạn. Có gì xin lỗi mọi người trước.

Nói rồi Dũng ngửa cổ uống một hơi hết ly rượu, dưới ánh mắt trầm trồ của mọi người. Không phải trầm trồ Dũng vì uống rượu, mới có ly thứ 2 nhằm nhò gì. Mọi người có chút thán phục bởi Dũng đứng dậy kính cẩn mà xin lỗi mọi người trước, trẻ tuổi nhưng cũng có chút lễ phép, không kiểu kênh kiệu ra vẻ ta đây có quan hệ với lãnh đạo. Ưng ưng cái bụng rồi nha, nhất là mấy cô kế toán trẻ trẻ xinh xinh ngồi tít phía xa xa kia.

– “Khá lắm con trai! ”, Ông Thưởng cũng trầm trồ trước hành động của Dũng.

Giờ bàn nào đi bàn nấy. Ông Thưởng giới thiệu riêng với mọi người trong mâm:

– Các con, bố đặc biệt giới thiệu để 2 con biết, 3 người anh em của bố. Đây là chú Hưng râu, đây là Thiệp béo, còn đây là Tốt cờ.

Ba người khi nghe đến lượt mình thì đều cúi đầu có ý chào Dũng và X. Ông Thưởng tiếp lời:

– Còn đây là 2 đứa con của tôi, các anh chắc đều đã nghe qua rồi. Tôi không cần giới thiệu nhiều làm gì nữa. Mọi người tự làm quen nhau đi.

Tốt cờ mau mắn lên đầu tiên:

– Tôi là Tốt, tôi yêu cờ tướng nên mọi người gọi tôi là Tốt cờ, nếu 2 em muốn đánh cờ cứ gọi tôi. Hehehehe.

Thiệp béo chêm vào:

– Mày lúc nào cũng chỉ cờ với quạt, đánh thì toàn thua.

– Mày đánh với tao đi, xem thằng nào thắng, tao chấp mày 1 xe 1 mã chơi không?

Ông Thưởng lạ gì màn đấu khẩu của 2 thằng này, cứ như chó với mèo, ông hắng giọng để chặn họng:

– Hai đứa.

Vậy là Tốt cờ và Thiệp béo dứ dứ nắm đấm vào nhau trông đến buồn cười, ấy nhưng lại tạo cho không khí buổi tiệc thêm vui vẻ, đầm ấm.

– Chú là Hưng, lười cạo râu nên để dài, mọi người vẫn gọi là Hưng râu. Chú theo học bố các cháu từ hồi còn thanh niên, giờ tóc đã 2 mầu rồi. Ha ha ha.

Chú Hưng râu không quên niềm tự hào khi nói với đám đàn em trong cái doanh nghiệp này.

– “Vâng, chào chú, chào các anh, có gì xin chỉ dậy giúp chúng cháu”.
 
Phần 109

Thế rồi mọi người lại nâng ly, lại chúc tụng. Dũng uống cũng khá nhiều làm X ở bên cũng có chút lo lắng. X biết Dũng chưa bao giờ uống rượu, hôm nay là ngày đầu tiên mà ai mời cũng uống, uống xong lại còn dốc ngược như người lớn. Còn Dũng thì cậu uống nhưng hoàn toàn làm chủ bản thân, cậu luôn để ý tâm thần mình xem sức chịu đựng thế nào. Bài học bác Sáu dậy vẫn còn nguyên đây chưa quên lời nào, bác bảo tuyệt đối không được say trong bất cứ hoàn cảnh nào, vì bất cứ việc gì. Dũng cảm thấy mình vẫn còn tỉnh táo nên cậu cứ tùm tụp. X thì huých khuỷu tay vào mạng sườn Dũng khi cậu vừa cạn một chén rượu:
– Vừa vừa thôi.

– “Chị yên tâm”, Dũng phả một hơi toàn mùi rượu vào tai X.

Qua câu chuyện trên bàn tiệc, Dũng và X phần nào hiểu về tổ chức của bố nuôi, mơ màng hiểu về quan hệ chằng chéo tầng lớp của giới ngầm Hải Phòng. Đúng là mọi chuyện không đơn giản tẹo nào.

Ngà ngà hơi men, Anh Xã đứng dậy ra về trước, ông lấy lý do là mẹ Trúc gọi về. Ông cũng không quên dặn Dũng và X thay ông tiếp đãi anh em, đến khi nào muốn tàn thì tàn, muốn tan thì tan, Dũng sẽ thay ông mà quyết định hết.

Anh Xã đi về nhường lại ghế chủ trì cho Dũng, ấy cũng là lúc có một sự vụ phát sinh. Mọi người đang ăn uống vui vẻ vẻ vui thì có một thằng đầu mỏ quạ, mặt hầm hầm từ dưới tầng 1 phi lên.

– Địt mẹ cái nhà hàng này, bố mày đốt hết bây giờ.

Mọi người đến cả trăm người ngơ ngác vì từ đâu lọt vào đây một cái thằng lạ hoắc, lại còn ăn nói luyên thuyên. Thấy từ dưới một khách hàng hùng hùng hổ hổ phi lên, một em gái trong trang phục áo dài là nhân viên phục vụ quán đến gần thưa:

– Anh ơi, tầng 2 này nhà hàng chúng em hôm nay phục vụ riêng khách đặt.

Ôn con thấy em gái xinh tươi nhưng không hề nể mặt, thằng này chắc bê đê:

– Đặt đặt cái địt mẹ nhà chúng mày.

Em gái xanh mặt:

– Có gì mời anh xuống tầng 1 gặp quản lý nhà hàng chúng em. Ở đây em…

Ôn con định giơ tay tát em gái xinh tươi thì một giọng nói vang lên làm cái tát mới ở trên cao mà chưa bạt xuống:

– Anh giai, có gì từ từ nói. Em gái đây không có lỗi.

Là Dũng, cậu đã quan sát từ lúc ôn con mới lấp ló trên cầu thang. Đánh giá sơ bộ thằng này cũng có chút lấc cấc, ẩn sau lưng áo còn có vết của chuôi dao.

– Mày là ai?

– “Em là Dũng”, Dũng ta trả lời rất ngây ngô và chân thật.

Nhưng đáp lại sự ngây ngô đáng yêu đó lại là câu chửi:

– Dũng cái lồn. Chúng mày kéo hết nhân viên lên đây ai phục vụ bọn bố mày. Về hết cho tao.

Vài mâm ở dưới đứng dậy, toàn đàn em của Thiệp béo, Tốt Cờ và một vài sát thủ tôn thờ Hưng râu. Nhưng vừa đứng lên bị cái xua tay của cả 3 đại ca đành ngồi lại. Sau câu nói vừa rồi của ôn con thì Dũng quay lại nhìn 3 nhân vật gọi là đàn em cứng của bố nuôi nhưng chỉ nhận được cái nhìn như chờ đợi của cả ba người. Họ cần cậu đứng ra xử lý vụ này, cơ bản là Anh Xã vừa về đã ngầm truyền đạt Dũng sẽ thay ông xử lý mọi việc.

Chỉ có X là đứng dậy và tiến lại đứng gần Dũng.

Thấy không có sự trợ giúp của người thân, Dũng đành dịu giọng:

– Anh hai, có gì từ từ nói, bọn em cũng sắp về rồi. Anh hai chờ chút được không?

– Chờ, chờ cái mả bố mày à, chờ mày thì các bố chết đói à?

Một chút thất vọng cùng hàng trăm cặp mắt bên dưới, họ mong chờ một điều gì khác từ con nuôi của ông chủ.

Dũng vẫn giữ thái độ bình tĩnh đến lạ thường:

– Thôi vậy giờ như này đi. Anh hai cho em hỏi tên anh là gì?

Ôn con được dịp lên nước:

– Ơ cái địt, mày hỏi tên bố làm gì?

Nói xong vênh mặt lên. Dũng thì vẫn ôn tồn nhưng câu nói sau cậu hơi to giọng nói:

– Vì em nghe người ta bảo là: Đánh chó phải ngó mặt chủ. Em muốn biết chủ của con chó này là ai.

Mọi người giờ mới hiểu được ý Dũng, có những nụ cười tỉm thỏa mãn ở bên dưới. Dù gì bị một thằng nhóc không đầu không cuối phá miếng cơm cũng tức, nay một câu nói đã lấy lại cả vốn lẫn lời.

Ôn con thì đổi từ khuôn mặt vênh váo sang trợn mắt. Nó vừa kịp nghĩ là mình vừa bị so sánh với chó. Nhanh chóng nó vòng tay ra sau lưng rút quả kiếm Nhật loại ngắn. Động tác này nó làm thành thục nên phát một đã nhắm trúng chuôi kiếm.

Kiếm tuốt ra khỏi vỏ ngay tắp lự giơ lên cao theo thế bổ xuống chém thẳng đầu Dũng. Ôn con nhanh 1 thì Dũng chắc nhanh độ 3.

Mọi người trong gian phòng đứng bật cả dậy, chỉ có X vẫn bình chân như vại đứng sát cạnh Dũng.

Tay ôn con hết tầm cao là Dũng đã áp sát thân người nó, tay trái Dũng cũng vươn nhanh nắm lấy cổ tay phải đang cầm kiếm, một cú xoay người, vặn tay theo thế võ Judo làm ôn con lộn vòng santo qua vai Dũng ngã chổng nhào về trước. Kiếm trong tay ôn con cứ thế văng ra ngoài rơi đánh xoảng một cái xuống sàn, nhưng chưa kịp lăn đi đâu thì Dũng đã chụp lấy.

Động tác cướp kiếm đồng thời với động tác bẻ ngoặt tay của Dũng khi đối thủ đã nằm sàn. Dũng một tay cầm kiếm giơ lên cao với ý định kết liễu đối thủ. Ánh kiếm loáng loáng vút từ trên không nhằm ôn con mà phi tới.

Đám Hưng Râu, Thiệp béo, Tốt cờ cùng cả đám người bên dưới xanh hết mặt mũi. X thì hét lên:

– Dũng, không được giết người.

Nhưng câu thét của X không ngăn được kiếm xé gió phi xuống.

“Keng! ”

Mũi kiếm va chạm với sàn đá hoa của nhà hàng, lưỡi kiếm cách cổ ôn con không đến 1 centimet.

Ôn cắt mặt cắt không còn giọt máu. Răng nó cầm cập đập vào nhau mà ở xa còn nghe rõ. Dũng sau phát đâm hụt thì buông ôn con ra đứng dậy, xoay ngược chuôi kiếm về phía nó rồi nói, vẫn cái giọng lễ phép:

– Anh Hai, làm lại đi anh.

Nói vậy mà khuôn mặt Dũng tỉnh bơ, cứ như đây là một buổi tập không bằng. Tiếng cười thành tiếng ở dưới vang lên.

Thằng ôn mắc dịch lò dò đứng dậy, chân run bần bật, nó mãi mới nói được câu:

– Em… xin… lỗi, em…

Vừa nói nó vừa lùi ra phía cầu thang bộ, nhìn đến buồn cười. Dũng đế thêm:

– Anh Hai, kiếm của anh này.

Nhưng chưa nói hết câu thì nó đã mất hút xuống tầng 1 rồi. Dũng đành cầm thanh kiếm Nhật bóng loáng tiến lại về phía em gái xinh tươi làm lễ tân, cô bé vẫn run lẩy bẩy:

– Tặng em này.

Em gái vẫn chưa đều được nhịp thở:

– Anh ơi, em không dám nhận đâu ạ.

Cả gian phòng cười ồ lên rộn rã, có những tiếng gật đầu thán phục của không ít người trong cái doanh nghiệp Trần Thưởng này, chỉ có X là mặt lạnh tanh nhưng trong bụng thì nghĩ: “Thế mà còn tán gái được, ghét thế không biết”.
 
Phần 110

Cuộc rượu lại trở lại với những tiếng cụng ly chan chát. Mãi lâu sau tiệc mới tan. Dũng lại chở X trên chiếc xe SH về nhà. Ngồi sau xe, X có vài chén rượu trong người nên cũng hơi ngà ngà, cô mặc vú mình va đập vào lưng Dũng, cũng không biết là vô tình hay cố tình nữa mà hai tay cô bám lấy eo Dũng.
Mặc cho Dũng vút ga vượt nhanh cái đèn vàng, X ghé sát miệng vào tai Dũng:

– Có say không đấy để tôi lái xe cho.

Dũng vô tình ngoảnh lại trả lời chị, lúc đó chị chưa kịp rút miệng về nên má Dũng khẽ chạm vào môi chị:

– Em sẽ không bao giờ say.

Thoáng đỏ mặt vì chính mình vừa hôn má kẻ đáng ghét kia, X đưa một tay lên vành môi của chính mình như để cho tay cảm nhận sự dịu nhẹ của nụ hôn bất ngờ. Cô một lúc sau mới lấy lại bình tĩnh mà hỏi lại:

– Tại sao?

Dũng không ngoảnh lại mà trả lời:

– Vì còn có chị. Em phải bảo vệ chị chứ, say sao làm được.

Câu này Dũng nói khá to, như để cho những người đi đường nghe thấy. X nghe vậy thì khẽ đấm đấm yêu vào vai Dũng:

– Ghét cái mặt.

Dũng giảm tay ga, cậu muốn nói với chị một điều mà cậu đã suy nghĩ từ nãy:

– Chị này, chị thấy thằng ôn con vừa nãy thế nào?

Đầu vũ khẽ chạm vào lưng Dũng, X nói:

– Là giả.

– Vâng, em cũng nghĩ như thế. Nhất là đội Thiệp béo, Tốt cờ không phản ứng gì mà chỉ để chị em mình ứng phó.

– Tôi đoán do bố. Nhưng tại sao bố lại làm như vậy?

– Em nghĩ là bố muốn biết năng lực của chị em mình ra sao và muốn chị em mình thể hiện trước mặt người khác.

– Vậy à?

Dũng vừa nói xong thì có tín hiệu rung của điện thoại trong túi quần, cậu tạt xe vào lề đường, móc điện thoại ra. Bản tính tò mò của X làm cô dúi mặt lên phía trước qua vai Dũng mà dòm vào màn hình điện thoại. Cái động tác của cô vô tình làm vú cô dịt chặt vào lưng của Dũng. Tin nhắn của bố nuôi:

“Kha lam con trai”

Dũng liếc nhìn đọc tin nhắn trong đầu nhưng mồm thì nói:

– To phết nhỉ?

X ngơ ngác, rõ ràng cô đọc nội dung tin nhắn khác cơ mà sao Dũng lại nói là “To phết nhỉ? ”. Suy nghĩ một hồi lâu cô mới hiểu và rồi đỏ mặt ngồi thụt lại phía sau, đấm đấm vào lưng Dũng:

– Cái đồ dê già đáng ghét.

Nhưng cũng lúc đó là một cái tê chạy dọc sống lưng X, cái tê có điểm xuất phát là núm vú, nó đang cứng ngắc đội cái áo lót màu xanh nhạt mỏng mảnh không độn mà X đang mặc.

Ở nhà, Anh Xã gật gù sau khi được đám đàn em báo lại tình hình diễn ra ở quán. Đúng là chuyện này do ông sắp đặt. Giang hồ không thể dùng miệng mà tồn tại, càng không thể mượn danh mà sống.

Anh Xã đã biết mình phải sử dụng hai đứa con nuôi như thế nào cho phù hợp rồi, kéo chăn lên ngang bụng, Anh Xã vui vẻ mà ngủ một mình vì vừa rồi, Trúc đã nói là lên ngủ với Loan đêm nay.



Hơi men trong người lúc uống rượu lúc tối làm Dũng cảm thấy chuếnh choáng, lúc ở nhà hàng, rồi lúc đi về có việc phải nghĩ trong đầu, lại có gió thổi nên cậu không cảm thấy gì. Hai chị em về nhà cũng muộn nên mọi người đã đi ngủ hết, chỉ có bà vú là còn thức đợi cửa.

Dũng tắm ào một cái, mặc độc cái quần cộc ngắn cũn cỡn, cậu không mặc sịp buổi tối, thói quen mẹ rèn cho từ nhỏ. Nằm xuống định đi ngủ luôn vì cảm thấy mình đang say say nhưng tự nhiên Dũng lại nhớ đến mẹ, nhớ đến ngày hôm qua quần mẹ tơi tả 1 nháy chiều, 2 nháy đêm. Cái buồi Dũng trồi dậy đòi làm cái công việc quen thuộc với mẹ. Mắt hoa hoa, đầu quay quay nhưng Dũng mò dậy hướng ban công thẳng tới.

Mẹ vẫn không khóa cửa ban công, mẹ vẫn để ngỏ một đường cho Dũng vào. Ánh điện tối om giống y như hôm qua. Nhẹ nhàng Dũng mò mẫm đến giường.

Chạm tay vào cuối giường là Dũng đã cởi xong cái quần, lần mò lên một chút đã thấy đôi chân mẹ, mẹ để chân trần. Dũng liếm chân mẹ từ dưới đi lên. Liếm từ ngón chân rồi lên bụng chân, lên đầu gối, lên đùi, lên đến háng mẹ. Mẹ đã cởi truồng tự bao giờ. Mùi nước lồn sộc thẳng vào mũi Dũng. Từ từ hai chân mẹ banh mở, tiếng thở nặng nhọc từ bên trên báo hiệu mẹ vẫn còn thức.

Dũng đánh lưỡi một đường từ dưới hậu môn mẹ lên trên rồi chọc thẳng lưỡi vào cái lồn đã hé mở lỗ.

– “Aaaaaaa”, tiếng rên nhẹ từ bên trên vọng xuống.

Đầu lưỡi Dũng được nếm vị nước lồn ngọt nhẹ, man mát. Có hơi men trong người làm máu nóng Dũng sôi trào, miệng chạm lồn mẹ làm cho con cu đánh hơi được mà căng cứng hết sức. Không đủ bản lĩnh để làm đủ cái công việc khởi động quen thuộc, cái cậu cần nhất bất giờ là được đút buồi vào lồn mẹ để lắc, để xuất tinh. Bỏ qua thủ tục rườm rà, Dũng quỳ gối giữa háng mẹ rồi cầm đầu buồi rà rà vào cái cửa lỗ lồn đang ướt nhoét nước.

Những tiếng “óc óc” phát ra khi đầu khất miết qua lại giữa hai môi lồn. Rồi Dũng cũng căn chỉnh được đầu buồi vào đúng cửa lỗ. Cậu dùng lực mông đẩy chậm nhưng chắc buồi vào lồn.

– “Iiiiiiiiiiiiiiiii”, tiếng rên bên trên lại vọng xuống.

Buồi vượt qua cửa lồn đánh “sật” một cái là Dũng lấy hết đà hết lực dập mạnh hông mình xuống. Buồi sườn sượt len lỏi vách âm đạo chạy tít vào bên trong đến kịch ống, chạm vào cổ tử cung mới chịu dừng lại. Cái va chạm mạnh giữa đầu buồi vào cổ tử cung làm mẹ không kiềm chế nổi la lên thành lời:

– Uiiiiiiiiii, chết mẹ rồi con ơi!

Dũng giật mình vì đây không phải giọng mẹ Loan, cái giọng nói quen thuộc của mẹ. Cậu khựng lại rồi nhanh tay với lên đầu giường bật cái đèn ngủ. Đèn ngủ không sáng lắm nhưng cũng là quá đủ để nhận ra, cậu vừa chêm buồi vào một cái lồn nhưng không phải là lồn mẹ Loan. Hoảng hốt Dũng bật lên thành tiếng:

– Ối, mẹ Trúc. Con…

Đời Trúc chưa bao giờ trải qua giây phút hồi hộp như diễn biến vừa rồi. Lúc tối theo lời hẹn của Loan, Trúc lên phòng ngủ cùng Loan. Cô biết đêm nay cô sẽ được yêu với Dũng, người mà cô khao khát bấy lâu nay, được hưởng cái buồi mà theo lời kể của con bạn thì rất to, rất cong, rất dài và rất gân guốc. Những tưởng bạn sẽ lại phòng cùng mình, hai đứa ngủ rồi chuyện gì đến sẽ đến. Nhưng lên đến nơi Loan bảo Trúc cứ tắt điện nằm ngủ như bình thường, rồi Loan chống nạng đi xuống phòng của X ngủ.

Trúc tắt điện nằm một mình phải đến hai ba tiếng đồng hồ vì hôm nay Dũng đi về muộn. Cô thao thao tưởng tưởng đủ mọi chuyện về đêm nay, cô chưa biết sẽ diễn ra như thế nào, chỉ biết nằm chờ đợi mà thôi. Tiếng xe máy vọng xuống từ tầng 1 báo hiệu Dũng về, tiếng cạnh cửa phòng bên cạnh báo hiệu Dũng đã vào phòng. Trúc trong đêm tối tự tay tụt cái quần lót mỏng manh vứt sang bên cạnh, cô đã trần truồng theo như lời dặn của Loan rồi. Cởi cái quần lót ra rồi cho sờ thử lồn mình thì thấy nó đã ướt nhoẹt từ bao giờ không biết. Trộm nghĩ: “Lại giống hồi xưa rồi, chuẩn bị được địt là lồn đã ướt”.

Tiếng “két” cửa ban công phát ra là Trúc giật bắn mình, tim đập thình thịch, ngón chân co quắp. Cô nhíu nhíu lồn, núm vú cứng ngắc mà hồi hộp diễn biến tiếp theo. Và rồi những gì xảy ra giống như vừa tả ở trên.
 
Phần 111

Trở lại với khoảnh khắc Dũng bật điện và phát hiện ra người đang trần truồng nằm dưới không phải là mẹ Loan mà là mẹ Trúc. Buồi cậu vẫn không giảm đi độ cứng và đang ngập lút cán trong lồn Trúc. Trúc nhìn thấy thân thể cường tráng của Dũng, cái cảm giác thốn lồn, cái cảm giác tử cung bị chèn ép có lẽ là lần đầu tiên Trúc được hưởng mặc dù cuộc đời thân nữ của Trúc cũng được không ít cái buồi ghé thăm.
Trúc đỏ lửng khuôn mặt vì bị bất ngờ, cô nhìn chằm chằm vào mắt Dũng rồi đáp lời câu bỏ lửng của con ở trên:

– Con yêu mẹ đi. Đừng sợ.

Dũng vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh:

– Mẹ ơi, con xin lỗi, con cứ tưởng là…

– “Đừng nói gì hết, là mẹ chủ động”, Trúc nói mà hơi co bóp âm đạo.

– “Nhưng… ”, Dũng vẫn chưa nói thế nào cho phải.

– Mẹ Loan biết chuyện này và đồng ý. Mẹ muốn con lâu rồi. Chiều mẹ đi con, một lần thôi cũng được.

Nói rồi Trúc hơi rơm rớm nước mắt, cô đang cầu xin một người đàn ông làm tình với mình, điều mà trước nay cô chưa từng làm.

– Chuyện là thế nào hả mẹ?

– Hix, hix. Chuyện của con và mẹ Loan mẹ đã biết từ lâu rồi, mẹ Loan kể với mẹ. Và mẹ… mẹ cũng muốn làm vợ con, làm người đàn bà của con… giống như mẹ Loan. Mẹ…

– “Nhưng còn bố… ”, mẹ Loan đã đồng ý rồi, nhưng còn một điều khác làm Dũng trăn trở, đấy chính là bố nuôi, người đã đối xử rất tốt với mình. Nay mình là cùng với vợ ông ấy làm cái chuyện nam nữ này, Dũng thấy mình thật có lỗi với ông.

– Con đừng lo về chuyện này, nêu bố con biết sẽ không trách mẹ, không trách con đâu.

Chuyện bố nuôi yếu sinh lý Dũng đã được biết, bằng chứng là mẹ Trúc không có con bao nhiêu năm nay. Nhưng còn chuyện bố không trách khi biết đầu mình mọc sừng thì Dũng bán tín bán nghi, Dũng không hiểu một người đàn ông biết vợ mình ngoại tình cảm giác sẽ thế nào, mấy ai mà vui vẻ đồng ý được cơ chứ. Dũng cũng chưa đủ trải đời, chưa có một tình yêu chân chính nên cậu không thể biết được, yêu một người thực sự là như thế nào. Với Anh Xã thì có khác biệt với đa số đàn ông trên đời này, anh yêu vợ, thương vợ, chiều vợ hết mực. Anh biết nhu cầu của Trúc là rất cao mà anh hoàn toàn không đáp ứng được, chính anh đã mở cửa để Trúc đi tìm những thú vui bên ngoài, miễn là vẫn yêu anh là được. Anh đã qua được cái ích kỷ – nhỏ nhen – chiếm hữu của đàn ông để chấp nhận chuyện này. Với anh thì vợ vui, vợ hạnh phúc là điều quan trọng nhất. Yêu một người là chỉ cần nhìn thấy người đấy hạnh phúc là đủ. Đó phải chăng mới chính là tình yêu đích thực?

– “Thật không hả mẹ? ”, Dũng hỏi lại một lần nữa cho chắc.

– Tin mẹ đi con.

Đáp lại lời nói của Trúc là tiếng bật điện ở một công tắc khác, căn phòng sáng choang khi ánh đèn tuýp được bật lên.

– Mình làm lại từ đầu đi mẹ.

Phải nói là Trúc mừng rỡ vô cùng khi con đã đồng ý cùng mình giao hoan. Cô biết từ giờ trở đi mình đã có được một báu vật mà bất cứ người đàn bà nào cũng muốn sở hữu, bằng chứng là lồn cô vẫn đang căng ra hết cỡ đây này.

Dũng từ từ rút buồi ở lồn Trúc ra một cách chầm chậm. “Pực” là tiếng phát ra khi đầu khất được rút ra khỏi cửa lồn.

– “Mẹ đẹp lắm! ”, Dũng giờ mới bình tâm mà nhìn kỹ khuôn mặt mẹ Trúc, mẹ có vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại, không như mẹ Loan có vẻ đẹp đằm thắm dịu dàng. Ở mẹ Trúc là vẻ đẹp của sự mãnh liệt, khát khao, ở mẹ nét dâm nét dục thể hiện rõ ở ánh mắt, ở gò má, ở khuôn môi.

– “Hôn mẹ đi con”, Loan trườn dậy ngồi cùng Dũng.

Ôm chầm lấy Trúc, áp chặt đôi vú căng tràn không chảy xệ của Trúc vào bộ ngực vạm vỡ của mình, Dũng đặt lên môi Trúc một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng đáp lại sự nhẹ nhàng ấy lại là cái mở rộng miệng thè lưỡi ra ngấu nghiến hôn của Trúc. Trúc mãnh liệt, vồn vập hôn say đắm đứa con trai nuôi.

– “Chụt, chụt, ưm ưm”

Hai người lùa lưỡi sang nhau, nước bọt tiết ra nhiều vô kể.

– Ưm ưm, thích quá con ơi. Con trai của mẹ hôn giỏi quá.

– Con cũng thích lắm mẹ ạ.

Mải miết với nụ hôn dài một lúc. Trúc như nhớ ra điều gì mà nhả nụ hôn đang nồng nàn cháy bỏng rồi nói với con:

– Con nằm ra đi. Tận hưởng mẹ đi con. Đêm nay mẹ sẽ là vợ con. Dũng yêu của mẹ.

Dũng nằm ngửa ra, Loan cũng trườn người xuống phía chân Dũng. Cô mút từng ngón chân, liếm từng ngón chân. Rồi rà lưỡi lên khắp đôi chân Dũng, hết chân này đến chân kia:

– 6 Vết sẹo của con đẹp lắm, mẹ nghe X kể rồi.

– “Vậy hả mẹ, ôi mẹ ơi, mẹ chiều con thế. Con thích như vậy mẹ ạ”, Dũng cũng nói ra miệng điều mình nghĩ khi cả đôi chân của cậu ướt đẫm nước bọt của Trúc.

– Sướng đi con, con sẽ là ông hoàng của mẹ, từ nay đến mãi về sau.

Sau đoạn liếm chân, giờ đầu Trúc đã ở giữa háng con, khuôn mặt cô đã cách cái buồi Dũng chỉ độ gang tay. Nghe Loan kể về buồi Dũng thôi là Trúc cũng đã thấy ghê gớm rồi, nhưng giờ đây được chạm mặt hỏi tên mới thấy độ oai phong lẫm liệt của nó. Cái buồi gì mà dài hơn cả gang tay, đâm chắc xuyên vào tử cung là chắc. To thì như chính cổ tay mình, có mà ở trong người mình thì còn chỗ nào mà chứa tim gan phèo phổi nữa đây. Cong cong như quả chuối tây. Mạch máu chằng chịt gân guốc thế này mà thụt ra thụt vào lồn thì có mà xước hết âm đạo chứ còn gì nữa. Cái thân buồi đã to là thế rồi nhưng mà sao cái đầu khất lại to hơn hẳn thế kia, vừa nãy đã phải hít thở thật sâu chịu đau mới chui lọt cửa lồn. Cái bìu giái thì săn săn to đến một vốc tay thế này, chắc chắn là nhiều tinh trùng kinh người rồi.

Ngắm nghĩa chiêm ngưỡng báu vật, Trúc liếm nước bọt đã rỉ ra ở khóe môi rồi nói:

– Buồi con to quá, đẹp quá. Mẹ mút nhé.

Trúc hỏi nhưng không đợi câu trả lời của Dũng mà cứ tự nhiên như ruồi đậu bát mật, cô cầm tay vào thân buồi mà sục lên sục xuống, lưỡi cô thè ra liếm liếm vào cái đầu khất giờ đã đỏ sẫm lại bóng loáng. Liếm chán rồi Trúc há to hết miệng mà ngậm vào đầu buồi, thụt nó ra vào sâu trong miệng. Đầu buồi chạm cuống họng mà thân buồi vẫn còn dư ra quá nửa, chưa cái buồi nào mà Trúc ngậm trước đây còn dư ra cả. Cũng tại buồi Dũng to quá mà họng cô không chứa vừa, chứ nếu nhỏ hơn thì chắc là Dũng đã địt cuống họng mẹ Trúc rồi. Cuối họng không có cấu tạo co dãn giống âm đạo.

Trúc cố thử để làm con sung sướng nhưng không được:

– “Ặc ặc, buồi con to quá mẹ không ngậm hết được”, Trúc cố thử đưa buồi vào họng nhưng bị sặc, cô đành bất lực nói ra miệng.

– Mẹ làm con sướng quá, nữa đi mẹ.

Liên tục là những cái mút buồi con thật chặt, đầu Trúc ngật lên ngật xuống như bổ củi. Cô muốn dùng hết kỹ năng của mình để thể hiện tài năng. Một tay cô vẫn bám chặt vào cái thân buồi còn dư, một tay kia liên tục mân mê bìu giái, lăn lăn từng hòn giái một.

Mỏi miệng quá khi phải há lâu. Trúc nhả ra:

– Sướng không con, mẹ làm con sướng không?

– Sướng lắm mẹ ạ. Mẹ giỏi quá.

Được khen, Trúc càng sướng tợn, cô rê lưỡi liếm láp bìu gốc buồi con, rồi bìu giái nữa. Thỉnh thoảng hứng trí còn tụt đầu sâu hơn để liếm lỗ đít con, cứng lưỡi chọc chọc vào lỗ đít con làm Dũng nhíu nhíu co co lỗ đít.

– “Mẹ ơi bẩn”, Dũng kêu lên khi Trúc mút thật mạnh vào chính giữa lỗ hậu môn của mình.

Hơi nhả mồm ở lỗ đít ra, Trúc nói nhanh rồi lại tiếp tục mút lỗ đít Dũng:

– Kệ người ta.

– AAAAAA, sướng!

Nói Dũng đang như ông vua, ông hoàng tình dục giờ chắc không có gì quá đáng. Tênh hênh dạng hai chân co lên trời để một người phụ nữ xinh đẹp và cực kỳ gợi dục phục vụ dưới háng. Trúc là thế đã thích thì chơi hết mình.

Một quãng thời gian lâu đi qua, thấy đã đủ cho việc bú buồi liếm háng, Trúc đứng thẳng dậy ngay tại giường. Cô đang trần truồng trước Dũng, Dũng nằm ở dưới nhìn toàn cảnh cái thân hình kiều diễm của mẹ nuôi.

Trúc uốn éo thân người, ưỡn mông vòng một vòng giống kiểu biểu diễn khiêu dâm.
 
Phần 112

Khuôn mặt tả rồi không tả lại nữa nhé. Làn da trắng ngần, mịn màng. Đôi bầu vú Trúc nhỏ hơn của Loan một tẹo nhưng cũng vun cao, bụ bẫm, núm vú không còn hồng nữa nhưng cũng không thâm đen giống mẹ xề nuôi con nhỏ. Eo Trúc nhỏ nhắn, bụng không một miếng mỡ thừa nào. Đôi mông đít to, cong, vểnh, có lốm đốm vài nốt mụn hồng hồng nhưng điều đó không làm giảm sự hấp dẫn mà tạo thành điểm nhấn đáng chú ý. Cặp chân dài trắng trẻo, thon gọn cân đối. Và cuối cùng là cái bướm, lồn Trúc khác lồn Loan ở hai điểm, thứ nhất là lông lồn Trúc rất rậm rạm, mọc không những ở trên mu mà con lan qua lồn xuống tận lỗ đít, thứ hai là hai môi lồn Trúc thường xuyên mở ra hai bên như kiểu mời chào “vào đây chơi”. Lồn Trúc có nét hấp dẫn của sự man dại, hoang dã.
– Mẹ đẹp không?

– “Mẹ đẹp lắm”, Dũng nứng quá, cậu chầm trồ trước thân hình người phụ nữ thứ hai trần truồng trước mặt.

– “Mẹ và mẹ Loan, ai đẹp hơn? ”, Trúc muốn biết mình và Loan ai đẹp hơn trong mắt Dũng.

Ngắm nhìn mẹ Trúc là Dũng cũng thầm so sánh với mẹ Loan rồi. Cậu đáp đúng theo cảm nhận:

– Mỗi người đẹp một kiểu, cả hai đều đẹp mẹ ạ.

Trúc cơ bản cũng hài lòng vì câu trả lời của Dũng, cô nghĩ đơn giản là mình cũng đẹp trong mắt người đàn ông đang nằm dưới háng cô, vậy là đủ mà.

– Liếm lồn mẹ đi.

Nói rồi Trúc từ từ đi về khuôn mặt Dũng rồi đưa một chân sang bên kia đầu, ngồi xuống từ từ hạ mông trên mặt Dũng. Dũng biết mình phải làm gì, cậu thè lưỡi ra đón cái lồn từ trên cao rơi xuống. Hai tay cũng nâng lên đón đít.

– Aaaaaa, con trai liếm lồn mẹ rồi. Iiiiiiiiiiiiiiiii. Sướng lồn quá.

Trúc cạ lồn trên khuôn mặt Dũng, lấy trung tâm là cái lưỡi mà trượt lên trượt xuống khuôn mặt.

– “Sụp soạp”, tiếng Dũng húp nước lồn mẹ Trúc.

Đôi mông đít Trúc được bàn tay Dũng bóp không thương tiếc, ấy vậy mà làm Trúc sướng, cô còn tự mình đưa tay lên bóp vú.

– Ngạt thở mẹ ơi,

– Cho chết, đáng đời. Giờ mới chịu yêu người ta.

Trúc cười hi hi sung sướng. Cô đang trả thù cái người đã làm mình ngày đêm thương nhớ suốt bao năm nay.

Từ từ xoay người lại, Trúc muốn trong khi con bú lồn mình thì mình mút buồi con. Chồm tới với lấy dương vật con, một lần nữa Trúc lại xì xụp mút thật chặt lấy cái buồi to tướng đáng yêu này.

Cảnh 69 này nhìn thật hấp dẫn, hai mẹ con triển khai đến hơn mười phút mới dừng lại khi lồn Trúc nhão nhoét nước, không biết cô đã cực khoái lần nào chưa, còn buồi Dũng thì đỏ ửng, bóng loáng.

Nhấc mông khỏi mặt con là Trúc nhanh nhanh chóng chóng đặt nó về phía háng con. Giây phút cô chờ đợi từ lâu đã tới.

– Con cứ nằm yên, mẹ muốn địt con như thế này.

Cầm buồi chỉnh vào đúng lỗ lồn, Trúc hạ mông đít xuống. Cái buồi khó khăn tiến vào phía trong.

– Iiiii, vào rồi. Lồn mẹ căng quá Dũng ơi.

Vượt qua đầu khấc là Trúc thả lỏng cơ đùi để hạ mông hẳn xuống háng con, việc này làm buồi chạy tít vào sâu trong cùng lồn cô.

– Mẹ ơi, địt đi. Dũng sướng, lồn mẹ vẫn khít thế.

– Aaaa, tại buồi Dũng to đấy. Thích lồn quá. Từ nay địt mẹ nhiều vào nhé. Lồn mẹ dành cho Dũng hết.

– “Bạch bạch bạch”, tiếng Trúc mím môi mím lợi dập xuống.

Dũng đưa tay lên bóp vú Trúc.

Trúc sung sướng hưởng thụ, cô giờ mới biết buồi to địt sướng thế nào. Rã rượi, đê mê, căng ních, tràn đầy là những cảm giác lúc này của Trúc. Cô dập rồi miết, miết rồi sàng xẩy đẩy đưa cho đã cái lồn, cho sướng cái háng.

– Dũng ơi, mẹ chết mất, con làm lồn mẹ rách mất. Đã quá, sướng quá Dũng ơi. A ui a ui.

Trúc tăng tốc dập, cơn sướng đã ập đến làm cô không biết đang làm gì, đang ở đâu.

– AAAAA, giời ơi, sướng lồn rồi. A mẹ ra đây, Dũng ơi, vợ ra đây. Vợ xuất đây. Em sướng, em sướng quá anh Dũng ơi.

Người ta thường nói, 1 cái lồn lạ bằng 1 tạ lồn quen. Với Dũng thì mẹ Loan vẫn là số 1 nhưng được hưởng mẹ Trúc lần đầu tiên với phong cách mạnh mẽ, hoang dại cũng làm cho cậu có những trải nghiệm mới mẻ, bằng chứng là Dũng cũng sướng như điên dại, những câu xưng vợ gọi chồng của mẹ Trúc như những liều thuốc kích dục cực mạnh. Dũng cũng gần đến điểm xuất tinh.

Trúc đến đỉnh của cực khoái, những câu nói vô nghĩa, đổi vị, vợ em mẹ loạn xà ngầu. Vài cái dập cuối cùng trước khi cực khoái:

– AAAAAA, chồng ơi, aaaaaaaaaaaaaaaa, anh ơi em sướng. Em bắn này… iiiiiiiiiii.

– Mẹ ơi con cũng sướng, con cũng bắn cùng mẹ đây.

Cả đời chinh chiến của Trúc thì lần sướng này là sướng nhất. Cô định bụng sẽ để con bắn tinh vào lồn mình nhưng nước ở trong lồn cô ứ đọng mang lại cảm giác buồn đái đến căng mọng. Cô không còn cách nào khác là phải rút cái buồi ra để lấy chỗ cho nước được giải phóng. Trúc rút buồi Dũng ra khỏi hẳn lồn rồi giật giật mông bắn nước ra ngoài như đi đái. Đồng thời cũng là lúc Dũng xuất tinh, nước dâm và tinh trùng như hai mà một hợp thành một dòng bắn lên bụng, lên ngực, lên mặt Dũng.

Bắn nước xong là Trúc đổ vật nằm đè lên Dũng, nhoen nhoét ở giữa hai người là hỗn hợp tinh trùng và dâm thủy. Trúc xụi lơ vô hồn ôm chặt lấy Dũng, nét thỏa mãn in hằn lên trên khuôn mặt đang mướt mát mồ hôi, nài ngựa đâu nhẹ nhàng gì cho cam.

– Mẹ vừa gọi con là gì?

Trúc ngượng ngùng vì Dũng bắt phốt cô vừa xưng em với con. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều mà trần tình:

– Thì… thì lúc đấy phải thế mới thích. Xong rồi thì lại là mẹ con.

Dũng lại theo thói quen díu mắt lại chìm vào giấc ngủ, giờ mới thấy say rượu thực sự rồi. Trúc thì chắc phải vài lần mới quen được với tật xấu của Dũng, xuất tinh xong đếm đến 3 là ngủ.



Trong lúc trên tầng 3 có cơn mưa rào thì ở dưới tầng 2, tại phòng ngủ của X.

X rúc vào một bên cánh tay mẹ mà ngủ ngon lành, còn Loan thì vẫn chong chong mở mắt. Cô đang tưởng tượng xem trên kia, hai người 1 là đứa con trai yêu dấu, 1 là người bạn mà mình coi như chị em ruột đang làm những gì? Cô thấy thật lạ rằng mình không có khó chịu trong lòng một chút nào, cô chắc chắn một điều rằng hai người đó đang rất hạnh phúc, mà chỉ cần nghĩ như vậy thôi là cô cũng hạnh phúc rồi. Tình yêu thực sự phải chăng chính là đây.
 
Phần 113

Mới đầu giờ sáng tinh mơ, lúc X dậy đi tập thể dục cũng là Loan dậy, cô lệ khệ chống nạng khó nhọc chinh phục từng bậc cầu thang để lên tầng 3, về lại phòng của mình.
Mở cửa bước vào phòng thì thấy Trúc ngủ ngon lành cành đào, trên người có một cái váy liền thân nhưng bên cạnh thì vẫn là cái quần lót bé tin hin. Ga gối thì nhăn nhúm nhìn đến tội.

Lại gần trèo lên giường của mình, vẫn nguyên cái mùi nồng tình ái, không khó để Loan biết rằng một mẹ một con đã chim chuột cả đêm hôm qua, Dũng chắc là vừa về phòng bên rồi. Vén vài lọn tóc dính lên khuôn mặt của Trúc, Loan thấy Trúc nhắm tịt mắt, hơi thở đều đều, khuôn mặt đang ngủ nhưng cũng hiện lên vẻ thỏa mãn, giống y mình.

Thấy có gì đó sờ lên mặt mình, Trúc lờ mờ tỉnh dậy thì nhìn thấy Loan đang nhìn mình, Loan khẽ mỉm cười. Trúc nhấc đầu mình lên đặt lên đùi Loan rồi nói khẽ:

– Cảm ơn mày.

Lại lấy tay gãi gãi lên đầu con bạn:

– Thích không?

Trúc ngượng ngùng giấu mặt vào bụng Loan:

– Biết rồi còn hỏi. Ghét!

– Mấy?

Trúc không trả lời mà giơ hai ngón tay lên, ngón trỏ và ngón giữa. Giơ ngón tay xong là Trúc hỏi lại Loan:

– Mày có buồn không?

– Không, mày và Dũng hạnh phúc là tao hạnh phúc rồi.

– Cảm ơn mày, bạn tốt của tao. Giờ tao phải gọi mày bằng mẹ thật rồi.

Loan đùa lại:

– Uh, con dâu ngoan của mẹ.

Cả hai cười khúc khích. Họ đều vui cả. Cuộc đời có gì phải xoắn đâu.

Một lúc sau như nhớ ra chuyện gì, Loan bảo Trúc:

– À này, tao phải dặn mày chuyện này, hôm qua mày có nhìn thấy hình săm trên lưng Dũng không?

Trúc bồi hồi thuật lại:

– Có, nhưng đến gần sáng, lúc làm lần thứ 2 mới nhìn thấy.

– Sao vậy?

– Vì lần đầu là Dũng nằm ngửa, tao không nhìn thấy. Hihihihi.

– Biết ngay mà.

– Đến lần 2 trước lúc Dũng về lại phòng thì tao mới nhìn thấy nhưng lúc đó mệt quá chả kịp hỏi gì. Công nhận hình săm đấy đẹp nhỉ, tao mới đầu cũng hơi hoảng nhưng nhìn kỹ thì nó đẹp vô cùng, tao chưa từng nhìn thấy hình săm nào có hồn như vậy. Có chuyện gì à?

– Uh, tao dặn mày này, đừng để lộ cho bất kỳ ai biết Dũng có hình săm đấy nhé.

– Tại sao vậy?

– Tao cũng không biết nữa, chỉ biết là Dũng dặn không để lộ ra ngoài thôi, kể cả Anh Xã cũng không được biết.

– Vậy à, uh, tao không nói gì đâu.

– Thôi, về phòng con đi cho mẹ thay đồ.

– Ái, cái con này. Ai cho xưng là mẹ.

Hai người bạn lại chí chóe nhau một hồi rồi Trúc mới nhảy chân sáo về phòng. Cô muốn tự mình chuẩn bị bữa sáng cho những người thân yêu của mình.
 
Phần 114

Tại trụ sở làm việc của doanh nghiệp Trần Thưởng, sáng nay trong lúc ăn sáng, bố nuôi có hẹn hai chị em trong ngày rảnh lúc nào thì qua phòng làm việc của ông nói chuyện.
– Cộc cộc cộc.

– Vào đi các con.

Mở cửa bước vào, Dũng ngạc nhiên:

– Sao bố biết là bọn con đến?

Anh Xã chỉ vào một màn hình tivi, trên đó chia ra làm nhiều ô hiện các cảnh khác nhau, có cả cảnh ở nhà nữa.

– Camera quan sát.

Dũng trầm trồ vì những công nghệ tiên tiến này. Hai chị em tiến lại phía bộ bàn ghế sofa bằng da nhìn rất sang trọng.

– Bố gọi chúng con đến có chuyện gì ạ?

Anh Xã trầm ngâm rót nước cho các con rồi vào chủ đề câu chuyện luôn…

– Hôm qua các con đã phần nào hiểu về doanh nghiệp Trần Thưởng này, theo như dự kiến thì các con sẽ về đây làm và kế nghiệp của bố. Các con thấy thế nào?

Chị thì vẫn ngồi im bên cạnh Dũng, chị chỉ lắng nghe mà không nói gì, phần nói chị bao giờ cũng nhường cho Dũng, Dũng nói:

– Vâng, đúng là tụi con cũng phần nào hiểu được về việc làm ăn của chúng ta.

– Bố cần phải nói rõ cho các con biết, chúng ta là ai, chúng ta ở đâu và chúng ta đang làm gì? Các con cần hiểu rõ trước khi chính thức về làm, bố luôn luôn chỉ là người định hướng, còn việc lựa chọn là quyền ở các con.

– Vâng bố.

– Đúng! Chúng ta là một phần của cái mà người dân bình thường vẫn gọi là xã hội đen, là giang hồ, là mafia. Chúng ta đang thuộc tổ chức xã hội đen Hải Phòng, thuộc tổ chức giang hồ Hải Phòng, Hải Phòng thuộc tổ chức xã hội đen Miền Bắc. Cái chúng ta đang làm là buôn bán hàng nhập lậu, hàng trốn thuế.

– “Vâng”, tiếng Dũng đáp.

Anh Xã vào thẳng vấn đề một cách trần tục nhất:

– Dũng, con cho bố hỏi, con hiểu thế nào là giang hồ?

– Thời gian ở trong tù, con cũng có tiếp xúc với nhiều người mà người ta vẫn bảo đấy là dân giang hồ. Tốt xấu gì cũng có cả.

– Bố sống trong cái thế giới mà người ta gọi là giang hồ mấy chục năm nay, bố hiểu nó như thế nào. Chỉ đơn giản đó giống như một thứ tôn giáo, một thứ xã hội riêng. Ở đó cũng có đầy đủ hỉ nộ ái ố, cũng có luật, có tình, có lý lẽ riêng. Chỉ có điều nó tàn khốc hơn so với xã hội bình thường mà thôi. Những kẻ tự xưng mình là dân giang hồ rồi đi đâm chém, đi trộm cắp móc túi, đi cướp của, đi giết người, bắt nạt bà già trẻ con thì hoàn toàn không phải dân giang hồ. Đó chỉ là những kẻ phạm pháp, phạm vào luật của xã hội bình thường, cũng phạm vào luật giang hồ. Vậy nên, các con đừng có nghĩ, dân giang hồ ai ai cũng là kẻ xấu, ai ai cũng là kẻ thủ ác. Sống ở bất kỳ một môi trường nào cũng đều có thiện, có ác cả. Quan trọng nhất vẫn chính là mình, chính mình mới là người quyết định mình là người thiện hay kẻ ác. Các con hiểu không?

– “Vâng ạ. Chúng con hiểu”, tiếng Dũng đáp, X gật đầu.

– Chúng ta thuộc tổ chức giang hồ Hải Phòng. Như ở ngoài đời có hệ thống pháp quyền, có tổ chức chính quyền nhằm mục đích thông suốt từ trên xuống dưới. Tổ chức giang hồ cũng như vậy. Ở Việt Nam ta, giang hồ chia làm 3 tính theo địa lý, Bắc Trung Nam. Hải phòng thuộc cái mà anh em vẫn rỉ tai nhau là giang hồ Miền Bắc. Thuộc tổ chức thì chúng ta phải theo quy định của tổ chức mà làm, hành xử, đối đãi, xử trí vụ việc cũng theo quy định của tổ chức. Có như vậy mới đảm bảo sự hài hòa, tránh việc tranh giành, phân chia, đấu đá dẫn đến loạn. Trong tổ chức cũng có đầy đủ quy định giống như đời thường, ai phạm luật đều bị xử cả.

– Vâng.

– Còn việc chúng ta buôn bán hàng lậu thì nhìn đi cũng là việc chúng ta làm mất đi nguồn thuế cho nhà nước, nhưng nhìn lại cũng có chút lợi ích cho người dùng. Lậu dẫn đến giá giảm, giá giảm thì người dân chính là được lợi nhất. Không cái gì toàn vẹn cả đôi đường được các con ạ. Nếu chúng ta không làm thì ngay ngày mai sẽ có người khác làm thay. Việc buôn hàng lậu thì trong tổ chức gọi là ngành dọc. Ngoài ngành chúng ta còn có nhiều ngành dọc khác, đó là: Ma túy, thuốc lắc… Tín dụng đen… Mại dâm…… Sòng bạc, bar, vũ trường.

– Đứng đầu mỗi ngành dọc là một người như bố. Còn có các ngành ngang được cơ cấu theo địa lý. Như ở Hải Phòng ta thì gần như mỗi Quận đều là một ngành ngang, ví dụ như quận Hồng Bàng là Hào Chợ Sắt, chú ruột của Dũng đấy. Ngành ngang thì đảm nhiệm những việc thuộc nội bộ của khu vực, ví dụ như: Bảo kê, thu phí, đòi nợ thuê… Tất cả đều hoạt động theo luật, chính là luật giang hồ.

Hai đứa trẻ ngồi nghe mà cũng rùng mình vì sự phức tạp và ngóc của cái thế giới mới, thế giới mà trước mới chỉ chạm được phần nổi, chỉ được nghe kể qua loa mà thôi. Chưa kịp nghĩ cho thấu thì Anh Xã lại tiếp lời:

– Đấy, các con đã phần nào biết được tổ chức rồi. Việc lựa chọn là của các con. Bố chỉ lưu ý các con là đã vào giang hồ rồi, rút chân ra rất khó. Vì vậy các con phải suy nghĩ cho nó kỹ càng trước khi quyết định. Nếu các con đồng ý ra nhập, bố nhất định sẽ truyền hết kiến thức của mình cho các con, rồi đến khi các con thực sự trưởng thành bố sẽ bàn giao lại toàn bộ chuyện làm ăn này mà an hưởng tuổi già bên cây cảnh chim muông.

Dũng đáp lại bố một cách chắc nịch:

– Vâng, như bố nói, xấu tốt là do chính mình lựa chọn chứ không phải do mình sống ở đâu. Con đồng ý làm cùng bố.

Anh Xã quay sang X:

– Thế còn con, X?

X đáp như robot được lập trình sẵn:

– Con cũng giống Dũng ạ.

Anh Xã phấn khởi, điều mong ước của ông cuối cùng cũng dần thành hiện thực. Thú thực ông cũng mệt mỏi với cái chuyện đấu đá lắm rồi, nhưng để rút khỏi thương trường thì không phải là chuyện dễ, chưa kể dưới ông còn hàng trăm con người, là hàng trăm gia đình nữa. Ông đã có người kế nghiệp.

– Tốt lắm các con. Thế bao giờ định bắt đầu?

– “Chắc mai luôn chị nhỉ? ”, Dũng quay sang nói với bố nhưng cũng là có ý hỏi chị.

X gật đầu.

– Mai bọn con bắt đầu luôn, thế bọn con sẽ làm gì hả bố?

Anh Xã đáp tỉnh bơ:

– Chẳng làm gì cả.

Cả Dũng và X hoang mang thì ông bố nuôi tiếp:

– Vì các con phải làm tất cả. Bố sẽ bàn trước với chú Hưng râu việc cụ thể. Nhưng trước mắt bố muốn các con xuống từng bộ phận 1 của hệ thống, mỗi nơi các con tùy ý muốn làm gì thì làm, mỗi nơi tùy mức độ mà làm dài hay ngắn, hiểu rõ rồi thì đổi nơi làm việc.

– Vâng bố, con hiểu ý bố rồi ạ.

– Tốt.
 
Phần 115

Dũng sau khi trầm ngâm một lúc thì hỏi bố:
– À bố này, bố cho con hỏi một chuyện được không? Chuyện này bố đừng nói với các mẹ.

– Chuyện gì?

– Bố có biết thông tin của Phong Xếch không? Cái thằng đã làm hại gia đình con.

Anh Xã đứng dậy tiến về phía cửa sổ, ông đang ở trên tầng cao nhất của tòa nhà 5 tầng. Rút trong túi quần ra một điếu thuốc, ông châm rồi hít một hơi thật dài vào lồng ngực. Ông vẫn đứng đó mà nói:

– Từ ngày con mới bị tạm giam thôi là ta và mẹ Trúc đã tìm được thông tin về thằng Phong Xếch. Ta rất buồn khi cảm thấy mình thực sự bất lực. Vị thế của ta ở Hải Phòng này là quá nhỏ bé so với gia thế và quan hệ của nó. Vợ chồng ta sẵn sàng đổi cả gia tài hàng mấy chục năm tích góp để con được tự do nhưng không được.

Lại thêm vài ba hơi thuốc, Anh Xã kể chuyện tiếp:

– Phong Xếch là thiếu gia một quan chức cực cao ở trung ương, nó nghịch ngợm quậy phá nổi tiếng ở đất Hà Nội vì được ông bố nuông chiều. Bố và mẹ Trúc có đến nhà Anh Cả Sang để nhờ cậy sự giúp đỡ với món quà là cả gia tài. Nhưng chỉ độ vài hôm sau là Anh Cả Sang trả lại toàn bộ với câu nói làm mẹ con phải khóc giữa nhà anh Cả. Anh Cả nói: “Không có cách nào cả”. Chuyện là bố của Phong Xếch có quan hệ mật thiết với chị Đại, cái người mà bố chỉ mới nghe nói là bà trùm của Miền Bắc. Anh Cả có nhờ trực tiếp chị Đại nhưng nhận được chỉ là cái lắc đầu kèm cảnh báo cấm không được động vào Phong Xếch. Sau đó chuyện như thế nào chắc con biết. Ta chỉ dùng tận lực mà bảo vệ mẹ Loan con an toàn, tránh bị làm hại lần 2 mà thôi.

Anh Xã thở dài thườn thượt.

Dũng nắm chặt tay đến đỏ ửng xuýt bật máu. Cậu tự thấy mình còn quá yếu đuối, quá kém cỏi khi ngay cả chuyện trả thù cho mẹ cũng làm không xong. Ai bảo cái gia thế thằng kia khủng quá cơ. Hay là tại mình quá thấp cổ?

– Con vẫn muốn trả thù cho mẹ?

– “Vâng”, Dũng đáp rõ to thể hiện quyết tâm.

– Vậy thì con phải mạnh lên, phải mạnh ít nhất là bằng nó thì mới trả thù được nó. Đừng có dại mà lấy trứng chọi với đá.

– “Vâng”, thêm một câu cụt lủn nữa của Dũng. Cậu đã biết mình phải làm gì. Chỉ có con đường trở thành kẻ mạnh mới có cơ hội trả thù được.

– “Về cái chân của mẹ con thì… ”, Anh Xã bỏ lửng câu nói.

Dũng háo hức vì nghe nói đến chân mẹ:

– Sao hả bố?

– Lúc trước bố có nhờ những bác sĩ giỏi nhất Việt Nam này thăm khám thì đều nhận được cái lắc đầu.

Dũng mất hi vọng mong manh thì Anh Xã lại tiếp:

– Nhưng mấy vị ấy bảo, không phải là hết hy vọng 100%. Cơ bản là trình độ y học hiện nay tại Việt Nam chưa làm được, nhưng biết đâu ở nước ngoài có thể làm được.

Dũng phấn chấn, cả X cũng vậy:

– Bố, vậy là vẫn còn hy vọng?

– Uh. Vẫn còn hy vọng nhưng sẽ phải đưa mẹ con sang nước ngoài chữa trị.

– Vâng, vâng. Con sẽ tìm hiểu thêm thông tin này xem thế nào. Ơn giời, mong là mẹ con lành lại đôi chân.

– Cố lên con trai, việc này bố muốn chính các con, hai đứa phải làm cho mẹ con. Ta làm không tiện.

Cả hai chị em đồng thanh:

– Vâng ạ.



Hai chị em rời văn phòng bố về nhà, hôm nay có lẽ là ngày nghỉ cuối cùng của hai chị em, theo lời hẹn với bố thì ngày mai sẽ là ngày đầu tiên chính thức bắt tay vào công việc. Cũng gần trưa mới về đến nhà. Vừa gặp hai chị em, bà vú vừa lau tay vào cái tạp dề vừa nói:

– Chào cô chủ, cậu chủ.

– “Chào bà”, Dũng chào lại bà còn X chỉ gật đầu, cô không có thói quen khách sáo bằng miệng.

– Cậu chủ, bà chủ Loan có nói là cậu về thì lên phòng bà gặp có chuyện.

Dũng giật mình, cậu lo lắng là mẹ đã biết chuyện đêm qua và chắc là đang giận gì mình đây. Sáng nay ăn sáng thấy mẹ vẫn cười nói vui vẻ chứ không có biểu hiện gì khác lạ. Những bước chân sao giờ trở nên nặng nề đến vậy, cậu đi lên tầng 3 gặp mẹ, bỏ lại chị X cùng bà vú làm nốt bữa cơm trưa.

– Cộc cộc cộc.

– “Vào đi”, tiếng Loan vọng từ bên trong ra.

Mở cửa bước vào, Dũng thấy khuôn mặt mẹ vẫn hồng tươi vui vẻ, không có vẻ gì là đang buồn.

– Mẹ!

– Hai chị em về rồi đấy à?

– “Vâng ạ. Mẹ ơi, chuyện tối qua… ”, Dũng định mở lời thú nhận luôn, cậu cũng không có ý định giấu mẹ đâu, chỉ là từ sáng tới giờ chưa có dịp nói chuyện riêng với mẹ thôi.

Loan chặn họng con bằng một cái bịt ngón tay trên môi. Cô đoán biết con đang định thú nhận chuyện mèo mỡ đêm qua:

– Không cần nói gì cả con ạ, mẹ biết rồi.

Dũng tỏ vẻ sợ sệt giống y như hồi còn nhỏ phạm lỗi gì đó với mẹ:

– Mẹ không giận con chứ ạ?

Loan lắc lắc đầu và nhìn con đắm đuối:

– Không, mẹ không giận con. Mẹ chỉ hỏi con là con có hạnh phúc không thôi?

– Có mẹ ạ.

– Vậy là mẹ vui rồi.

– Tại sao vậy mẹ?

– Vì mẹ yêu con, con vui mẹ vui, con buồn mẹ buồn, con khổ mẹ đau. Đơn giản vậy thôi mà con. Với lại…

– Lại sao hả mẹ?

– Với lại mẹ Trúc cũng yêu con giống như mẹ vậy. Phải không nào?

– Vâng ạ.

Dũng thở phào vì đúng như lời mẹ Trúc nói hôm qua, mẹ Loan cũng biết chuyện này và đồng ý để Dũng có thêm một người phụ nữ nữa trong cuộc đời. Oái oăm thay lại là một người mẹ nữa. Cậu đang phân vân không biết mình có nên nhận thật nhiều mẹ nuôi nữa hay không đây.

Loan đi lại ngăn tủ của mình lấy ra mấy phong thư:

– Mẹ gọi con lên đây là để đưa cho con mấy bức thư này. Của cái cô bé Mai bạn con gửi cho con đấy. Bà vú mấy lần về dọn dẹp thì thấy nhét ở khe cửa nhà mình.

Đón tay lấy 3 bức thư, Dũng nói:

– Vâng ạ. Từ hồi con đi, con cũng không có tin tức gì của bạn ấy.

– Cha bố nhà anh, sát gái ra trò đấy.

– Mẹ này, con đã yêu ai đâu. Thôi con về phòng đọc đây.

– Uh, nhanh rồi xuống ăn cơm.

Dũng hôn tạm biệt mẹ rồi trở về phòng. Cậu cũng muốn xem cô bạn dễ thương thủa học sinh của mình giờ ra sao.
 
Phần 116

Dũng đọc tuần tự theo dạng thời gian từ xa tới gần.
Bức thứ nhất:

“Dũng thân mến!

Tớ bắt đầu học lớp 10 được 1 tuần rồi.

Tớ rất buồn khi biết gia đình cậu gặp chuyện chẳng lành. Tớ còn nhớ ngày hai đứa mình gặp nhau ở sân trường cấp III hôm xem kết quả thi. Chúng mình đã hẹn là sẽ cùng nhau học tập thật tốt, vậy mà cậu thất hứa để tớ lại một mình buồn chết đi được đây này. Gặp lại cậu tớ nhất định xử lý vụ này.

Sau hôm khai giảng không thấy cậu đến lớp, tớ hỏi nhà trường mới biết chuyện. Từ trường tớ về thẳng nhà cậu ở khu tập thể để gặp mẹ cậu nhưng cửa đóng. Hỏi hàng xóm mới biết là mấy tháng nay không có ai về.

Dũng mà tớ và các bạn biết chắc chắn là người tốt, là người luôn cư xử đúng mực với bạn bè và sẵn sàng bảo vệ bạn bè mỗi khi gặp chuyện, cậu còn nhớ chuyện hồi lớp 6 cậu bảo vệ tớ không? Tớ thì sẽ nhớ mãi đấy.

Tớ tin chắc một điều là Dũng sẽ mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Chắc chắn là như vậy.

Tớ sẽ học thay cả cậu luôn đấy.

À này, cậu còn chưa trả lời tớ bức thư của tớ viết cho cậu hồi lớp 6 đâu. Tớ vẫn đang đợi này.

Bạn của cậu:

Mai.

Tái bút: Hình như có người nhớ cậu nhiều lắm đấy. ”

Bức thư thứ 2:

“Dũng xa nhớ,

Vậy là lại thêm 1 năm học nữa trôi qua, tớ vừa đi dự khai giảng lớp 11 về. Tớ muốn viết cho cậu vài dòng để nhắc cậu rằng, ngày nào tớ cũng chờ tin tức của cậu. Nếu cậu về đây giờ này thì sao nhỉ, tớ sẵn sàng học lại lớp 10 để được học cùng lớp với cậu.

Không biết giờ này cậu đang ở đâu nữa, có mạnh khỏe không? Không biết có nhớ đến ai không?

Năm qua tớ cũng có thêm nhiều bạn mới, nhưng tớ chẳng bao giờ quên được mình đã có một người bạn suốt 9 năm học cấp I cấp II. Tớ ước như giờ này tớ và cậu đang ngồi trên lớp học, tớ lại được ngắm nhìn cậu đang say sưa học bài nhỉ?

À này Dũng ơi, cậu mà không nhanh về là tớ quên cậu mất đấy. Thời gian này có nhiều vệ tinh xung quanh tớ lắm. Tớ toàn nhận được thư làm quen gửi ở ngăn bàn thôi. Tớ toàn phải trả lời vệ tinh là tớ có người yêu rồi, người yêu tớ đang ở xa và sẽ nhanh về với tớ. Lý do đấy có được không hả cậu?

Thôi, tớ dừng bút tại đây đây. Chúc cậu ở nơi xa luôn luôn mạnh khỏe và nhớ về Hải Phòng, nhớ về…

Mai”

Bức thứ 3:

“Dũng thân mến! ,

Tớ không gặp cậu vậy là gần 3 năm rồi đấy, sao tớ thấy thời gian trôi đi đằng đẵng vậy. Tớ mới vào năm cuối cấp rồi, không có cậu nên tớ toàn đứng đầu lớp thôi.

Năm nay tớ quyết tâm thi vào trường Y, mẹ bảo là thi vào trường Y trên Hà Nội nhưng tớ thi vào trường Y Hải Phòng. Tớ không muốn xa rời thành phố thân yêu này, với lại nhỡ đâu tớ lên Hà Nội học mà cậu về không tìm được thì sao.

Tớ báo cho cậu một tin mà không biết là cậu buồn hay vui nữa, tớ thấy thích thích một người rồi. Tại cậu hết, tất cả là tại cậu, tại cậu đi quá lâu mà người ta thì suốt ngày quan tâm tới tớ, sáng đưa chiều đón, nên tớ cũng chẳng biết thế nào nữa. Mới chỉ là thích thích thôi nhé, chứ yêu á, còn lâu nhé.

Tớ bảo với anh ấy rằng, phải chờ bằng được cậu về tớ mới quyết định. Cậu có 1 người ghét rồi đấy.

Thôi, chúc cậu luôn luôn mạnh khỏe, khi nào về nhớ tìm tớ đấy.

Bạn của cậu.

Mai”

Đọc xong 3 bức thư Dũng mỉm cười nhẹ, cậu tự vấn mình không biết tình cảm của Mai đối với mình hồi ấy có gọi là tình yêu được không nhỉ? Chắc không đâu, có chăng chỉ là cái mà tuổi ô mai vẫn gọi là: Tình yêu bọ xít. Dũng tặc lưỡi mặc kệ chuyện này, như đã xác định từ trước, khi ra tù cậu sẽ không chủ động tìm Mai, gia cảnh Mai theo cậu hiểu thì bố là quan chức cấp cao ở Thành phố, còn mẹ thì kinh doanh bên ngoài, nghe đâu cũng là một Giám đốc chi nhánh Hải Phòng của một ngân hàng ngoài quốc doanh khá lớn. Nếu có duyên ắt gặp lại giống như câu mà các cụ nhà ta vẫn hay nói: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”.



Thời gian một lần nữa lại thấm thoắt thoi đưa.

Để ra nhập nghiệp đoàn, đúng như lời bố nuôi nói phải hiểu toàn bộ hệ thống, từ cái nhỏ tới cái lớn, từ bộ phận nhỏ đến bộ phận to. Ấy vậy nên Dũng và X xuống làm từng bộ một.

Trước tiên là phòng kinh doanh. Nơi đây phụ trách việc phân phối hàng ra thị trường. Nói là thị trường cho nó rộng thôi chứ thực ra phòng kinh doanh chỉ bán cho độ khoảng 2 chục nhà phân phối. Từ những nhà phân phối này hàng hóa mới tỏa ra khắp các hang cùng ngõ hẻm, khắp các cửa hàng lớn nhỏ, khắp các siêu thị, trung tâm thương mại của toàn bộ Hải Phòng. Dũng có một điều thắc mắc, đó là đã là hàng lậu thì sao có thể cung cấp vào được các siêu thị, TTTM được, cậu được giải thích hàng từ công ty về đến các nhà phân phối, tại khâu trung gian này, hàng hóa được hợp thức hóa chứng từ cho nó danh chính ngôn thuận. Phòng kinh doanh cũng là bộ phận quyết định việc thanh toán tiền, bù trừ hoặc quyết định nhà phân phối nào được nợ, nhà phân phối nào phải thanh toán tiền ngay. Ấy vậy mà nhiều việc phết.

Tiếp sau nữa là phòng kế toán, nơi đây lưu giữ tiền nong, sổ sách nhập hàng, xuất hàng, đối chiếu công nợ, thu tiền hàng. Thiệp béo thường hay phải hành động mỗi khi có những nhà phân phối chây ỳ không chịu trả. Và nơi đây có vài em gái xinh tươi, không biết có em nào có ấn tượng với con nuôi ông chủ không, chỉ biết là mỗi lần Dũng đến các cô đều như gà mắc tóc.

Đầu não và là điều bí mật nhất của doanh nghiệp nằm ở các kho hàng. Có khoảng 5 kho hàng nằm rải rác ở các huyện ngoại thành. Chỉ có 3 người biết vị trí của tất cả các kho nằm ở đâu, đó là Anh Xã, Hưng Râu và Tốt Cờ. Giờ có thêm Dũng và X. Vị trí các kho cũng được luân chuyển liên tục, không kho nào ở một vị trí nào quá 6 tháng. Hàng trong kho cũng không phải chỉ là hàng lậu, mà còn có khoảng 1/3 là hàng chuẩn nhằm ngụy trang, che mắt người dân và chính quyền địa phương. Bảo vệ kho luôn là đội ngũ tinh nhuệ nhất, máu lạnh nhất của doanh nghiệp do trực tiếp 3 người trên quản lý và điều động.

Về nhập hàng thì Dũng và X chưa được trực tiếp tham gia chuyến nào, nhưng bố nuôi và chú Hưng Râu cũng đã mô tả sơ bộ về cách thức nhập hàng. Việc đặt loại hàng gì thì căn cứ vào nhu cầu thị trường, phòng kinh doanh sẽ báo lên cho chú Hưng Râu, chú Hưng Râu sẽ thay mặt Anh Xã đặt hàng, chuyển tiền cho nguồn hàng. Việc áp tải hàng từ các cửa khẩu về kho hàng sẽ do đội Tốt cờ đảm nhiệm. Chuyến nào to, hàng nhiều, hàng đắt thì trực tiếp Tốt cờ đi. Những chuyến nhỏ hơn, xác định bị công an bắt là bỏ thì Tốt cờ cho đàn em thân tín của mình phụ trách.

Nói chung là như vậy.
 
Phần 117

Dũng và X qua độ 6 tháng thì cũng không khó gì mà hiểu rõ về toàn bộ cách thức hoạt động, ngóc ngách làm ăn của doanh nghiệp. Nhưng cũng trong thời gian này, cùng bố nuôi, chú Hưng râu và một vài anh em thân tín khác tham gia các hoạt động điều hành, Dũng thấy quả đúng như lời bố đã nói, “mình không làm, ngay ngày mai có thằng khác làm thay”. Có quá nhiều đối thủ muốn nhảy vào miếng bánh mật này.
Để có thể tồn tại được trong giới này, Dũng biết trước mắt mình phải cần có 2 thứ.

Thứ nhất chính là sức mạnh cá nhân, cậu và chị ngày nào cũng đều như vắt chanh 2 buổi luyện tập võ thuật. Trước là ôn lại những kiến thức mà bác Sáu đã dậy sao cho thuần thục hơn để từ đó phát triển ở một tầm cao mới, sau là để liên tục rèn luyện sức khỏe, tăng sức bền, rèn sức nhanh, luyện sức mạnh.

Thứ 2 chính là phải hiểu rõ hơn về thế giới ngầm, về cái thế giới mà mình đã xác định sống và phát triển sự nghiệp trong đó. Cậu muốn va chạm dần dần với thế giới ngầm này, vượt ra khỏi khuôn khổ của nghiệp đoàn mà tiếp cận, hiểu sâu, hiểu rõ hơn các ngành ngang, ngành dọc khác. Biết đâu đấy lại có lúc cần về sau.

Chính vì cái suy nghĩ ấy mà cậu cũng năng đi chơi đây đó, giao lưu mà mở rộng mối quan hệ. Thường thì có Thiệp béo đi cùng, vừa là giới thiệu để Dũng biết, hai cũng một phần là để bảo vệ nếu có sự vụ gì xảy ra.

Một lần, vào buổi tối X, Dũng và Thiệp béo sau đến một vũ trường có một cái tên hết sức bắt tai: Vũ trường Over Night.

Không nằm mặt đường lớn mà vũ trường Over Night nằm trong một con ngõ cũng không lấy gì làm rộng rãi cho lắm. Dũng tự mình cầm lái chiếc Fotuner, xe chung của nghiệp đoàn, giờ Dũng và cả X đã thành thạo lái xe oto rồi. Gửi xe ở cách một đoạn khá xa, 3 người lững thững bước vào.

Thiệp béo thì giới thiệu đây là một trong những vũ trường nổi tiếng nhất Hải Phòng vậy mà sao Dũng thấy cái cửa vào nó bé xíu, có mỗi 2 thanh niên đứng chắn ngoài vậy. Nhưng không, nhận được cái cúi đầu của 2 bảo vệ, mở cửa bước vào thì một thế giới hoàn toàn khác hiện ra.

Tiếng nhạc chát chúa, tiếng hò hét ủm củ tỏi, khói thuốc lá nghi ngút, đâu đó có có cả mùi cần sa thơm thơm. Trên sân khấu chính giữa là một em DJ mặc loại áo mà giống như áo lót hở vai, hở rốn, quần legging bó sát khoe mu và mông. Bên cạnh là mấy em cũng váy áo cũn cỡn nhảy múa uốn éo theo nhạc. Anh MC thì liên tục: “Máu lên nào là máu lên nào”, rồi thì: “Quẩy lên nào là quẩy lên nào”, lại còn: “Are you ready! ”. Sau mỗi câu khẩu hiệu đậm chất sàn bar ấy là tiếng nhạc dồn, tiếng bass ầm ầm khuấy động, lại tiếng nắp bia bật lên, tiếng cụng ly rượu chan chát. Một không gian khác, một thế giới khác là đây.

Chọn một bàn ở sâu bên trong, 3 người đi vào trong ánh mắt dò xét của nhiều bàn. Một con voi đi cùng hai thanh niên một nam một nữ. Thanh niên chính là Dũng, còn X thì xinh đẹp có khi còn hơn cả mấy em đang uốn éo trên kia. X vẫn trong trang phục ưa thích, giầy thể thao, quần bò côn, áo phông, mũ lưỡi trai. Vào trong này cô dắt mũ vào đỉa quần nhìn rất ngầu. Vài tiếng huýt gió vang lên như có ý trêu X, nhưng cô không thèm nhìn.

Uống xong vài ly rượu đầu, Thiệp béo giới thiệu:

– Anh Dũng, vũ trường này là của Huy tây.

Tiếng nhạc to quá làm Dũng phải ghé sát tai Thiệp béo:

– Huy tây là ai.

– Huy tây là trưởng ngành dọc giống Anh Xã, ngành của hắn gồm có Sòng bạc, Bar và vũ trường. Vũ trường này chỉ là một trong vô số vũ trường khác ở Hải Phòng thôi anh ạ. Có cái thì hắn đứng tên làm chủ, có cái người khác làm chủ nhưng cũng phải nộp phế cho Huy tây.

– Sao lại gọi là Huy tây?

– Em gặp mấy lần khi đi cùng Anh Xã rồi, gọi là Huy tây vì hắn trông như người Tây anh ạ. Đẹp trai, phong độ lắm.

– “Thế hả, đẹp bằng tôi không? ”, Dũng cười cười.

– “Không anh ạ, không xấu bằng anh”, Thiệp béo cười cười rồi vỗ đùi trêu lại.

Vài li rượu làm nóng người nên Dũng cũng lắc lư theo tiếng nhạc sàn, Thiệp béo thì vui thấy mả tổ, hắn là hắn thích đi chơi lắm nhưng cũng ít có dịp vì nhiệm vụ chính của hắn chính là bảo vệ những con người trong ngôi nhà ông chủ. Nay được dịp dẫn cậu chủ đi hắn hồ hởi ra trò. Đang vui thì đứt dây đàn. Người ta thường nói: Xinh là một tội.

Một thằng oắt con không biết ở đâu ra, cầm ly rượu trên tay tiến đến bàn của Dũng. Hắn nhìn không lấy gì làm tử tế khi mặc chiếc áo ba lỗ bó sát để hở vai trần khoe hình săm hổ báo cáo chồn kín mít từ trên cả người, hắn mặc một chiếc quần bò, che bàn chân là đôi giầy vải. Vừa tiến đến hắn mở lời:

– Chào các thanh niên.

Dũng không ưa gì cái loại này, cậu đáp hờ hững:

– Chào!

Không nhận được sự thân thiện, con chồn thấy hơi lợm lợm. Nó vừa tia thấy 3 lính mới lần đầu xuất hiện ở đây, lại thấy một em thon thả cao vút nên thích mắt. Định ra bắt nạt. Hắn bỏ qua Thiệp béo, bỏ qua Dũng mà tiến lại tự mình kéo một cái ghế ngồi cạnh X. Nàng ta còn chưa biết sự xuất hiện của chồn hôi vì mải nhìn lên mấy cô nàng đang uốn éo câu khách trên sân khấu và tự so sánh thân hình của mấy cô với chính mình rồi trộm nghĩ: “Mình nhỉnh hơn tẹo”.

– Chào người đẹp, anh mời em 1 ly được không?

Lúc này X mới biết sự xuất hiện của một nhân vật lạ. Thiệp béo định đứng dậy thì nhận được cái đặt tay lên đùi của Dũng, báo hiệu là cứ để im.

X hờ hững lạnh tanh:

– Không!

– “Ồ, người đẹp không biết uống rượu hay là không thích uống với anh? ”, Chồn ta có chút ngạc nhiên đến thú vị. Nhìn xinh thế kia cơ mà, trắng mịn màng thế mà giọng rắn phết nhỉ.

X lúc này mới hơi đảo mắt nhìn sơ bộ một lượt đánh giá đối thủ rồi nói 2 chữ:

– Không thích!

– “À, không thích chứ không phải không biết uống, nhưng anh thích thì sao? ”, Con chồn bẩn định khà kịa khi vừa nói vừa giơ tay ra vuốt má X.

Nhưng tay chưa kịp động vào đến má thì đã bị X dùng một tay đón lấy, cô dùng thế quặp ngón tay vào chính giữa bàn tay của nó rồi vặn cổ tay bẻ quặt tay theo đúng thế mà công an vẫn hay dùng để trấn áp tội phạm. Tay kia cô không quên vơ luôn chia bia Hà Nội đang để trên bàn rồi đập thẳng vào đầu thằng chồn láo xược.

– “Choang”, tiếng chai bia vỡ làm mặt thằng chồn ướt đẫm bia kèm theo chút đỏ, chắc là do máu trên đầu rỉ xuống.

Mấy bàn bên nhao nhao lên vì có vụ choảng nhau, còn Dũng thì lạ một cái lại cầm li rượu lên có ý cụng ly với Thiệp béo như không có chuyện gì xảy ra.

– Địt mẹ con ôn này, định đánh bố.

Thằng mất dậy vừa nói xong thì: “Bốp bốp”, hai cái tát hai bên má nhanh như điện giật làm nó chưa kịp phản ứng gì, chỉ kịp theo phản xạ đưa cái tay từ trên đầu xuống xoa xoa má.

Đúng lúc đấy thì một đội bảo vệ khoảng 5 người xuất hiện, được báo qua bộ đàm tình hình, đội bảo vệ xuất hiện ngay, bên cạnh mỗi người dắt dùi cui điện. Quy định ở hầu như tất cả các vũ trường là khách không được phép mang bất cứ loại vũ khí nào vào bên trong, nhưng đội bảo vệ thì có vũ khí.
 
Phần 118

Người có vẻ như là đội trưởng lên tiếng:
– Anh chị có chuyện gì?

Thằng chồn hôi phân bua:

– Con này nó đánh tôi.

X không nói gì thì Dũng lúc này mới lên tiếng, cậu đã đứng dậy sát bên cạnh chị:

– Thằng này nó trêu bạn gái tôi trước.

X mặt lạnh tanh nhưng trong lòng phấn chấn, vừa được nghe cái gì ấy nhỉ, cái đồ đáng ghét lại gọi mình là “bạn gái tôi, ôi sướng quá”.

Đội trưởng lên tiếng:

– Chúng tôi đã nắm được sự việc qua camera giám sát. Mời anh chị tiếp tục.

Xong đội trưởng quay sang thằng đang ôm đầu xoa má:

– Còn chúng tôi phải mời anh ra về.

– Chúng mày dám đuổi tao về, chúng mày biết tao là ai không?

– Chúng tôi không cần biết, mời anh ra về không chúng tôi bắt buộc phải dùng vũ lực.

Nói về các đội bảo vệ thì có lẽ là đội trong vũ trường là chuyên nghiệp nhất, bài bản nhất và cũng có năng lực nhất. Đội này chưa từng ngán một đối tượng nào, ở trong đây bất kể ai cũng có thể phang ngay được, thứ nhất là đối tượng không có vũ khí vì muốn vào đây được phải qua cửa an ninh có gắn từ dò vật kim khí. Điện thoại, chìa khóa, bật lửa, thắt lưng phải giơ lên cao mới qua được. Thứ hai là mọi hậu quả đã có người khác đứng ra giải quyết.

Thằng ôn chồn biết không thể rắn trong này, nhưng nó vẫn không quên nói một câu để đỡ ngượng:

– Chúng mày nhớ bố đấy.

Nói rồi nó đảo mắt qua 3 người bàn Dũng và đám bảo vệ rồi lũn cũn bước ra ngoài trong sự giám sát của đội an ninh.

Sóng gió trôi qua, ba người lại tiếp tục cuộc vui như chưa có chuyện gì xảy ra. X thì ngượng ngùng kéo ghế sát lại Dũng một tí cho có dáng là “bạn gái”, cô nghĩ vậy nhưng mắt thì vẫn không quên hướng lên trên sân khấu tiếp tục so kè mông, vú, mặt mình với mấy cô nàng giờ đã chuyển sang màn múa cột.

Thiệp béo trước đã một lần chứng kiến Dũng một đòn quật ngã một thằng có kiếm nhật trong tay, tuy là giả thôi nhưng động tác cực kỳ nhanh gọn. Lần này lại chứng kiến X cũng một lúc tung ra 2 chiêu làm đối thủ chưa kịp nháy mắt đã ăn đòn. Thiệp béo đang tự phân vân không biết mình có ăn nổi hai chị em nhà này không? Hắn quay sang Dũng:

– Chị có nghề phết anh nhỉ?

Dũng thì tủm tỉm nói khá to như để X nghe thấy:

– Có nghề thì khó lấy chồng lắm. Ai mà dám!

Thiệp béo thì cười rõ to làm nó sặc ngụm rượu vừa đưa vào họng. Còn X thì huýnh cùi chỏ vào mạng sườn làm Dũng đau đớn đến nhăn mặt. Cô nàng đỏ mặt nghĩ thầm trong lòng: “Ai mà thèm lấy chồng, cái đồ đáng ghét”.

Rượu tới tới, với lại cũng muộn. 3 Người đứng lên ra về.

Vừa vào đến cổng bãi gửi xe thì cả đám nhìn thấy một chiếc BMW mới cóng đi vào.

Như các cụ nói: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, Dũng gặp lại người bạn cũ. Mở cửa bước ra xe là một anh chàng khá đẹp trai, anh tay vòng ra cửa phụ để mở cửa cho một người đẹp bước xuống.

Đúng vừa lúc người đẹp bước xuống cũng là lúc đám của Dũng đi đến, không biết ông trời có sắp đặt gì không khi mà chiếc Fortuner của Dũng đỗ cạnh chiếc BMW vừa mới vào.

Đứng nhìn trong giây lát khi hai cặp mắt nhìn nhau:

– Ôi, Dũng!

– Mai.

Mai sững sờ khi gặp lại người bạn mà ngày xưa ấy cô đã từng thích, từng thương rồi từng nhớ người ta đến quay quắt, Dũng giờ đây chỉ còn đứng cách Mai có độ 3 bước chân. Rồi như không thể đứng lâu hơn nữa. Mai bước nhanh về phía Dũng trước 3 cặp mắt, rồi cứ thế cô ôm chầm lấy Dũng, hai tay vòng qua cổ Dũng rồi ghì chặt cặp vú giờ đã to hết cỡ rồi.

Dũng ngượng ngùng không sao tả xiết, cậu không có thói quen vồ vập như thế này, chỉ có mẹ được như thế này với Dũng thôi. Độ ít giây sau thì Mai như nhớ ra còn có nhiều người bên cạnh, cô buông lỏng cánh tay rồi nhả ra nhìn Dũng một chặp từ đầu đến chân như kiểu người ta đi xem lợn nái vậy:

– Dũng, đúng là Dũng rồi. Sao cậu khác thế? Sao cậu đi mà không để lại bất kỳ tin tức gì thế? Sao cậu không biên thư về cho tớ? Sao cậu về mà không đi tìm tớ? Sao vậy?

Mai lấy tay đấm thùm thụp vào ngực Dũng như để trả thù cho những ngày tháng đầu năm cấp III cô đã phải khổ sở.

– Kìa Mai, mọi người nhìn vào kìa.

– Kệ họ!

– “Tớ mới về ít ngày thôi”, Dũng nói dối. “Cũng đang định đi tìm cậu nhưng chưa biết nhà, cậu chắc là tốt nghiệp cấp III rồi nhỉ?

– Cậu nói dối, mới về mà đã đi chơi rồi à? Tớ vẫn ở nhà cũ, cậu biết mà. Tớ sắp vào năm thứ nhất đại học rồi.

– Uh, vậy để hôm nào tớ đến nhà cậu chơi, mẹ cậu khỏe không?

– Mẹ vẫn khỏe, thỉnh thoảng mẹ vẫn nhắc đến cậu đấy.

Trừ hai đôi chim đang ríu rít kia thì thì 3 người còn lấy thấy mình đáng lẽ không nên sinh ra trong cõi đời này.

Thiệp béo thì thấy cái anh chàng Dũng này sao mà đào hoa tốt số thế không biết, một cô gái đẹp như trong tranh, non tơ mơn mởn mông to vú lớn thế kia mà lại tỏ vẻ thân mật đến vậy, còn X nữa cũng đâu có kém phần long trọng thì như hình như bóng với Dũng. Thiệp béo tự trách bản thân không đẹp trai, không nam tính, không thon gọn săn chắc giống Dũng.

X thì sao nhỉ, cô đang nhộn nhạo trong lòng. Cái cô bạn tên Mai bạn Dũng mà mẹ vẫn hay kể là đây sao? , Cái cô mà còn gửi thư cho Dũng là đây sao? Không biết ăn gì mà lại xinh đẹp quyến rũ thế kia, nếu so với mình có khi còn hơn chứ. Lại còn váy vớ điệu đà nữ tính nữa, X tự nhìn lại mình thấy ôi trời: Quần bò, áo phông, giầy thể thao, mũ lưỡi trai. Nam tính chết đi được. Cô đang nghĩ nếu mình diện bộ váy như của Mai thì không biết sẽ thế nào nhỉ, có làm ai kia đứng hình giây nào không?

Còn anh chàng đẹp trai kia thì sao, anh ta đang nghĩ gì? Anh ta nghĩ thế này này: À, hóa ra là cái cậu mà Mai thường nhắc tới là cu này à, nhìn cũng khá khá mắt đấy nhưng nếu so với mình thì chỉ có kém chứ không hơn, đi xe Fortuner chắc cũng không phải giầu có gì cho cam, sao bì với BMW của mình được. À, cái thằng mà Mai bắt mình chờ đến khi nó trở về mới chính thức nhận lời yêu của mình là đây sao, tưởng thế nào, muỗi. Còn cái thằng béo ục béo ịch như con lợn kia nhìn quen quen, hình như là thằng Thiệp béo, đệ của Thưởng Quảng Châu. Ô, còn con bé kia nhìn hay hay, phốp phết, con này mà lột truồng ra cưỡi ngựa mình thì cũng thú đây.

Đấy, 3 kẻ thấy mình như dở hơi vừa nghĩ đến đây thì cũng là lúc Mai và Dũng kết màn tíu tít hỏi thăm nhau. Giờ mới đến đoạn giới thiệu đôi bên. Mai giới thiệu trước:

– Dũng, đây là anh Minh bạn tớ. Anh ấy mới đi du học ở Úc về được mấy năm nay, đang kinh doanh ở Hải Phòng này. Người mà tớ kể cho cậu nghe trong thư ấy.

Du học cơ đấy, Dũng thấy chột dạ khi vô tình cậu tự so sánh với bản thân mình, mình thì mới học hết có lớp 9. Dũng hồi đó chưa hiểu rằng du học cũng có dăm bảy dạng, có người du học bằng học lực thật sự, có người du học bằng tiền, có người còn mượn hình thức du học để lao động kiếm tiền.

– “Chào anh”, Dũng giơ tay ra bắt.

– “Chào cậu, tôi nghe bạn gái tôi kể nhiều về cậu”, câu nói của Minh có ẩn ý đánh dấu chủ quyền, rằng: Bông hoa mông to đít nở vú mẫm kia đã chủ rồi nha.

Dũng cũng không lấy gì làm buồn cho lắm khi thấy Minh nói vậy, thực tâm mà nói cậu cũng chỉ coi Mai là một người bạn học mà thôi, có thân hơn các bạn khác chút xíu chứ cậu cũng chưa bao giờ thích chứ đừng nói là yêu. Mà không yêu thì đâu có ghen nào. Cậu giới thiệu đám của mình:

– Còn đây là anh Thiệp, anh Thiệp là bạn tớ. Đây là chị X, chị ấy là chị tớ.

X chỉ gật nhẹ cái đầu một chút, mũ lưỡi trai X đội sụp đầu làm che đi đôi mắt đang căng căng nhìn đối thủ tiềm tàng. Thiệp béo thì ngợ ngợ thằng cha tên Minh, cậu đang nhớ hình như mình gặp thằng này ở đâu rồi thì phải. Nhưng hiện giờ vẫn chưa nhớ ra.

Mai nghe giới thiệu là chị thì bất ngờ:

– “Em chào chị”, nói rồi Mai quay sang Dũng chất vấn: “Chị cậu á, tớ tưởng nhà cậu chỉ có mình cậu”

– Chuyện này tớ kể sau.

– Uh, nhớ nhé.

Thấy cũng muộn, với lại cũng đang định ra về. Dũng chào:

– Thôi Mai và anh Minh đi chơi đi. Tụi em phải về rồi.

Thế rồi hai nhóm chia tay nhau. Mai lấy số điện thoại di động của Dũng rồi dặn đi dặn lại phải giữ liên lạc, rồi đến thăm nom nhau. Dũng ù ù cạc cạc cho xong chuyện, cậu nghĩ bụng: “Đúng là nhiều lời quá đi, y như cái hồi còn học, chỉ khác là giờ đã thành thiếu nữ rồi, giờ mà có tinh vào bướm là chửa được rồi”. Nghĩ xong Dũng tự lắc lắc cái đầu vì lần đầu tiên mình nghĩ bậy.
 
Phần 119

Lần về này Thiệp béo lái xe, cũng đã muồn muộn rồi nên đường phố vắng vẻ lạ thường, không ồn ào, nhộn nhịp, chen chúc, khói bụi, còi xe inh ỏi như ban ngày. Xe ta đang bon bon thì Thiệp béo nói như hét lên:
– Em nhớ ra rồi.

Dũng và X giật mình vì Thiệp béo hét lên như một thằng điên, ai sai hắn phải nhớ ra điều gì cơ chứ:

– “Giật cả mình, nhớ ra chuyện gì? ”, Dũng hỏi Thiệp béo còn X thì như chẳng để ý gì, cô đang mải nghĩ đến Mai. Cô đang nghĩ là không biết mông mình và mông Mai ai to hơn, vú ai mẩy hơn, ai xinh hơn. Thế đấy.

– Cái thằng bạn của Mai bạn anh ấy.

– Anh ta sao?

– Nó chính là Minh Úc.

– Minh Úc là ai?

– Bạn anh quen thằng này phải cẩn thận anh ạ. Nó là em trai của Phấn Hồng Kong, chị ta chính là đầu ngành ma túy và thuốc lắc ở Hải Phòng đấy anh ạ, vai vế tương đương Anh Xã nhà mình.

Dũng trầm ngâm, nếu thông tin mà Thiệp béo cung cấp là đúng thì cũng có chút lo lắng cho Mai, không biết cô bạn có biết Minh Úc là người như thế nào không? Biết thì tại sao còn chơi, Mai trước nay ngoan ngoãn học giỏi lắm mà, sao lại chơi với hạng người này. Không biết thì mới là cái đáng lo, nhỡ đâu hắn lợi dụng gì đó thì sao?

– Chắc không?

– Vừa nãy em không chắc, nhưng giờ em chắc luôn. Em gặp hắn một lần khi đi họp tổ chức với Anh Xã rồi. Hai chị em nhà này cầm đầu ngành ma túy, thuốc lắc, ghê gớm phết anh ạ. Gọi là Minh úc vì thằng này đi du học tự túc ở Úc về được khoảng 3 năm nay. Chị gái nó Phấn Hồng Kong, gọi vậy vì chị nó có một thú vui là mua đồ hàng hiệu ở Hồng Kong. Chị em nhà này phải nói là cực kỳ tanh tưởi, Anh Xã có dặn chúng em hết sức đề phòng.

Vậy là chắc rồi. Dũng trầm tư lo lắng cho Mai. X cũng biết rằng sau chuyện này, Dũng chắc không vô tâm mà để mọi chuyện tự biên tự diễn đâu.

Xe bon bon thì X nói khá to cho Dũng và cũng là để cho Thiệp béo nghe thấy:

– Có đuôi!

– Vâng, em nhìn thấy từ nẫy rồi. Đi 1 xe 2 người chắc không phải là đồng bọn của cái thằng bị chị đánh đâu. Chặn mình nó phải đi đông hơn.

– Dũng đoán ra ai chưa?

– Rồi ạ, người của Minh úc.

Rồi cứ thế xe về đến nhà an toàn, về đến cổng nhà thì đuôi tự mất.



Cùng đêm khuya hôm đó, tại một căn phòng sang trọng xa hoa trong một căn biệt thự có ghi ở ngoài chữ: Biệt Thự Phấn Minh.

Trong căn phòng ngủ có 2 người, 1 người chính là Minh úc đang trần truồng nằm ôm một cô gái. Người thứ 2 chính là Phấn Hồng Kong cũng trần truồng đang vê vê đầu tí của đứa em trai mình.

– Chuyện em và con nhỏ Mai đến đâu rồi.

– Mẹ nó chứ, mãi chưa ăn được chị ạ.

– Đẹp trai, mác du học, đi xe xịn mà sao không cưa nổi một đứa con gái mới dậy thì xong thế em trai.

– Đứa khác thì xơi lâu rồi, còn con này đúng là gái nhà lành.

Phấn Hồng Kong bĩu môi, một tay với xuống buồi Minh úc sóc sóc:

– Gái nhà lành? Em quên mục đích việc em phải thịt được con bé đấy rồi à, chính là mẹ nó. Con mụ Hằng mà coi em là con rể thì chị em ta tha hồ tiền để nhập hàng. Mụ ta dưới cái mác là Giám đốc chi nhánh ngân hàng, tiền mụ lấy trong đó ra quay vòng để cho vay nặng lãi.

– Nhìn mụ Hằng không ai đoán được là bà chủ của ngành dọc tín dụng đen chị nhỉ. Mấy lần em gặp cũng cứng hết cả buồi. Nhìn nõn phết.

Phấn ta nghéo buồi em trai một cái rồi nói:

– Tập trung vào mục tiêu, léng phéng với con mụ kia là chị cắt.

– Thì em chỉ nghĩ thế thôi, con Mai nó bảo phải chờ một thằng bạn nó về thì mới nhận lời em. Hôm nay thì thằng bạn ấy xuất hiện rồi, em đã gặp, nói chung là không ăn được em.

– Đừng có chủ quan. Thế biết thằng kia là thằng nào chưa?

– Biết rồi chị, nó tên là Dũng, thằng con nuôi của Thưởng Quảng Châu, em nhận ra thằng Thiệp béo đi cùng nên cho người bám về tận nhà thì khẳng định chắc luôn.

– Mẹ cái lão Thưởng Quảng Châu, chị cũng không ưa cái mặt lão ta. Mấy lần nhờ ghép hàng về mà không chịu. Chị là ưa nhất cái thằng Tốt cờ, quân của nó. Có thằng này mà đi vận hàng cho mình thì cứ gọi là chị em mình ngủ ngon.

– Vậy giờ phải làm thế nào hả chị?

– Cứ nguyên tắc cũ mà làm, cái gì vướng thì… khật. Ha ha ha.

Hai chị em gật gù vì vừa nghĩ ra kế khử kẻ ngáng đường. Hết chuyện làm ăn, giờ đến chuyện làm tình:

– Chị, cho em địt đi. Mẹ nó hôm nay ngồi cạnh cái lồn trinh mà không làm gì được đang điên hết cả người.

– Thế chị mày cởi truồng ra để cho mát à, địt chị đi, em trai.

Mân mê từ nãy trong lúc bàn chuyện cũng là màn khởi động, Minh úc chồm dậy, banh hai chân để mở lồn của chị gái ra rồi nhét cái buồi nóng hổi cứng nhắc vào:

– Hự, địt này. Địt cho tét cái lồn luôn này.

– Đúng, địt đi em của chị. Lồn chị là của em đấy. Địt đi cho sướng lồn chị.

Minh úc vừa dập vừa bóp vú:

– Thế Sang cụt địt không sướng à?

– Đừng nhắc đến thằng già ấy. Chị phải nhắm mắt lại tưởng tượng mới rỉ được tí nước. Thằng già ấy mà không phải là Anh Cả thì nhìn lồn chị còn không có cửa. Chỉ có em trai này thôi.

– “Đi địt trai bên ngoài này, dám ngoại tình này”, cứ thế mỗi chữ “này” là một phát ngập lút cán.

Hai chị em Minh úc và Phấn Hồng Kong kể cũng có nỗi khổ riêng. Chị gái hơn em trai 15 tuổi nên vừa như chị, vừa như mẹ. Mẹ của hai người mất ngay khi sinh Minh úc, thành ra người nuôi Minh úc lớn không ai khác chính là Phấn Hồng Kong. Bố thì cả hai chị em đều không biết là ai, có chung bố nữa không cũng không chắc. Chỉ biết rằng mẹ là một tay giang hồ quái kiệt thời xưa, không chồng rồi đẻ 2 đứa con.

Một mình chị gái bươn chải kiếm sống nuôi em trai, bỏ tiền nhà cho em đi du học để lấy mác, học xong cùng chị điều hành đường dây ma túy thuốc lắc cung cấp cho toàn bộ thị trường Hải Phòng. Hai chị em này loạn luân từ khi Minh úc được đâu đó khoảng 13, 14 tuổi gì đó đến tận giờ. Chị gái cũng giống mẹ mà không chồng con gì cả, mặc dù ngoại hình không phải là hoa hậu nhưng cũng mặn mà sắc nước lắm.

Và cũng như mọi lần, Minh úc hì hục trên bụng chị gái rồi xuất tinh vào sâu trong lồn chị, cái lồn mà nó mê từ thủa dậy thì đến tận giờ. Sau này lớn lên, cũng chơi gái bên ngoài nhiều, gái tây cũng có nhưng lồn chị vẫn là cái lồn mà nó không thể bỏ được.
 
Phần 120

Dũng đêm hôm đó về thì nhận được tin nhắn của Mai, hai người nhắn tin một đoạn như sau:
Mai: “Cau ve nha chua? To vua ve den nha xong”

Dũng: “To ve lau roi, cau nghi ngoi di”

Mai: “Cau nhìn khac han day, xuyt nua to khong nhan ra”

Dũng: “Uh, cau nhin cung khac xua nhieu lam”

Mai: “Khac the nao? Co xinh khong? ”

Dũng: “Do xau hon ngay xua”

Mai: “Dam che to xau a”

Dũng: “Khong dam, thoi cau ngu di, gap lai sau nhe”

Mai: “To chua ngu, cau khong hoi mqh giua to va anh Minh a?

Dũng: “Cau noi trong thu roi ma”

Mai: “Do vo tam”

Dũng cười cười rồi nhắm mắt đi ngủ mà không trả lời tin nhắn, hôm nay cậu không mò sang mẹ Loan hoặc mẹ Trúc nữa vì không biết hai người rủ nhau thế nào mà có kinh nguyệt cùng lúc với nhau. Mẹ Loan đã thông báo từ hôm qua về tình trạng chảy máu của cả hai người, mẹ giải thích là hai phụ nữ ở gần nhau lâu ngày thì dần dần chu kỳ kinh nguyệt sẽ trùng nhau. Phụ nữ thật là một loài sinh vật phức tạp. Cậu còn phân vân không biết chu kỳ của chị X có trùng với hai mẹ không? Ở với nhau cũng lâu lâu rồi mà, chuyện này phải hỏi chị mới được, nghĩ đến đây Dũng lại tưởng tượng nếu mình hỏi chị chắc ăn đạp là điều không phải bàn cãi. Người đâu mà động tí là ra đòn.

Đã như thành thói quen, Dũng thường thì mò sang phòng mẹ, làm cái chuyện nam nữ mây mưa xong rồi mới về lại phòng ngủ. Những hôm nào nứng quá hoặc các mẹ đòi quá thì mới ngủ lại làm nháy đến gần sáng mới mò lại phòng. Cậu cũng là phòng những trường hợp nào đó có người vô tình lên tầng 3, phát hiện ra chuyện động trời này thì hỏng bét. Còn có chị X, bố nuôi và bà Vú ở trong ngôi này nữa.

Thú vị là cái chính Dũng cũng không biết người chờ mình ở bên phòng là ai, hôm thì mẹ Loan, hôm thì mẹ Trúc. Mà lạ một cái là cậu để ý mấy tháng nay mà không nắm được quy luật đổi phòng của hai mẹ. Lúc thì hôm trước mẹ Loan, hôm sau mẹ Trúc. Có dạo thì mẹ Trúc 1 tuần liền, 1 Loan 1 tuần liền, đổi linh tinh cả không biết đâu mà lần.

Dũng nào có biết chuyện lên lịch tối nay ai ngủ trên tầng 3 là chuyện mà hai chị em nhà này bàn suốt cả ngày hôm đó. Có hôm còn chơi trò oẳn tù tì, ai thắng được lên ngủ tầng 3. Có hôm thì còn kèo đánh bài tú lơ khơ, ai thua phải ngủ tầng 2. Có hôm còn như thế này nữa chứ, thi xem ai làm cho Dũng xuất tinh sớm hơn, ngấm ngầm bấm giờ, không biết có ăn gian không. Có một việc mà 2 người Loan và Trúc thường làm cùng nhau, đấy chính là uống thuốc tránh thai cùng một giờ, người này lấy cho người kia thuốc, nhìn nhau tủm tỉm mà uống. Đoàn kết ra phết.

Túm mọi thứ lại thì nghĩ ra đủ mọi trò để xem ai là người được sướng đêm nay. Cái cụ bảo cấm có sai: “Đàn bà đái không qua ngọn cỏ”, có một cách dễ như ăn kẹo là cả hai người cùng làm tình với Dũng một lúc thì không đứa nào nghĩ ra. Có lẽ “some” là từ mà không có trong từ điển của Loan và Trúc, hai cô nàng chưa từng lên *** đọc truyện thì phải.



Sau hôm gặp Minh úc và nghe Thiệp béo kể về hắn, Dũng có dò hỏi thông tin từ nhiều nguồn, trong đó đặc biệt là bố nuôi. Ông cảnh báo Dũng về chị em nhà này, cực kỳ gian manh, xảo quyệt và tàn nhẫn. Mà không thế không tồn tại nổi mà làm trùm đường dây ma túy. Đến chính ông còn ngại không dám làm ăn chung hoặc va chạm với hai chị em này, mặc dù không ít lần ông được trực tiếp Phấn Hồng Kong rủ hợp tác làm ăn, lợi nhuận thì lớn nhưng việc buôn ma túy ông có quan điểm là không làm. Phấn ta muốn nhét ma túy giấu vào các hàng lậu của ông từ cửa khẩu và theo hàng về tận Hải Phòng. Một công đôi việc, Hưng râu cũng rung rinh với việc hợp tác này nhưng Anh Xã kiên quyết phản đối và cấm tuyệt đối anh em trong nghiệp đoàn dính dáng gì đến ma túy.

Đã hiểu biết sơ sơ về đối phương, Dũng thấy mình cần phải đề phòng chặt chẽ. Việc làm ăn thì chưa có va chạm gì, nhưng có một điểm chung giữa Dũng và Minh úc chính là Mai, cô bạn mà thời gian gần đây có biểu hiện muốn tấn công Dũng mãnh liệt, bằng chứng là nhát cái lại thấy tin nhắn đến, hỏi những câu rất ngớ ngẩn kiểu như là: “Cậu đang làm gì? Cậu ăn cơm chưa? ” Rồi thì nì nèo Dũng đến nhà chơi hoặc hẹn Dũng đi chơi riêng. Nhưng Dũng thì luôn luôn khéo léo từ chối, cậu cũng không muốn mình tiến xa với Mai, cơ bản là không thích cho lắm, xinh thì xinh thật đấy nhưng con tim có lý lẽ của riêng mình. Với lại mình với chị như hình với bóng, đi đâu cũng quen rồi là có chị có em. Giờ không lẽ mình đi chơi với Mai bỏ chị ở nhà một mình.

Minh úc thì dạo gần đây thấy biểu hiện của Mai rõ ràng là lạnh nhạt với mình hẳn, hắn biết người làm thay đổi cục diện trận đấu này chính là Dũng. Lại được thúc ép phải lấy lòng bằng được Mai từ người chị, vì vậy Minh úc quyết một trận sống mái với Dũng, bằng bất cứ giá nào cũng phải khử được con kỳ đà này.

Một lần nọ, Dũng cùng chị X với Thiệp béo đi kiểm tra kho hàng mãi ngoài tận Kiến An, đường đi khá vòng vèo, qua vài cánh đồng đang kỳ đâm đòng trổ bông. Kho hàng này chủ yếu là chứa đồ điện tử, gia dụng. Công việc kiểm tra kho cũng không có gì vất vả, chỉ là kiểm tra sổ sách, đối chiếu hàng tồn, công tác bảo vệ cũng như thông tin dư luận quanh kho hàng. Mọi việc đều ổn cả. Nhưng đúng là duyên phận thế nào chứ bình thường không có như vậy, số là theo thông lệ thì kiểm tra kho hàng xong là cả đám về thành phố ngay, nhưng hôm nay nghĩ thế nào mà 3 người lại ăn bữa tối ở một quán ăn bán đồ đặc sản địa phương. X nằng nặc đòi về nhưng Dũng muốn ở lại nên cô cũng lẳng lặng mà ngồi ăn cùng, lòng cô nóng như lửa đốt. Còn Thiệp béo thì kệ thây đời, có đồ ăn, có rượu uống là hắn ta nốc thật lực, ăn ngập răng.

Lúc về cũng độ gần 9h đêm rồi, 3 người trên chiếc Fortuner quen thuộc, gặp lại con đường độc đạo nằm giữa cánh đồng đang kỳ đơm đòng như đã nói ở trên, kéo cửa kính xuống để hít thở không khí mát mẻ về đêm ở vùng nông thôn, tâm hồn khoan khoái như phả bớt hơi rượu vừa uống khi nãy. Thiệp béo lái xe.

Con đường làm bằng bê tông rộng chừng 6m, hai bên đường là rặng phi lao xào xạc dưới ánh trăng mờ xa xa, khung cảnh sao mà nên thơ, sao mà hữu tình đến vậy. Dũng ước được một lần cùng mẹ ngắm trăng dưới khung cảnh này thì thơ mộng biết bao. Còn X cũng ước giá như đợt kiểm tra hàng này chỉ có hai chị em, rồi bây giờ xe hết xăng nằm chết giữa cánh đồng này thì sẽ như thế nào nhỉ, chỉ có mình và cái đồ đáng ghét ở đây, không biết có chuyện gì xảy ra không nữa, hoặc đơn giản chỉ cần hai đứa ngửa mặt lên trời nhìn chị Hằng và chú Cuội thôi cũng đủ sướng đến chết rồi. À, hình như chị Hằng hơn tuổi chú Cuội, y như mình và cái đồ trẻ con đáng ghét ngồi cạnh này.

Đang mơ màng thì nhìn qua ô cửa sổ thì Thiệp béo phanh kít xe lại, hô lớn:

– Có biến anh Dũng ơi!

Trước đầu xe cách độ khoảng 50m là một chiếc xe khác đang đỗ kiểu quay ngang chắn đường. Xa xa về phía đằng sau có ánh sáng đèn pha oto. Vậy là bị chặn trước chặn sau.
 

Bình luận mới