CHƯƠNG 1
Mạn phép a c em ckv mình xin post truyện của mình tự viết, mời mọi người thưởng thức. Truyện này cũng đã post một ít bên kenhtruyen từ năm 2012 nhưng do bận quá nên chưa viết tiếp. Giờ mới có time viết lại. Pro nào muốn thể loại phang phập ngay từ đầu thì cho mình xin cáo lỗi nhé. Văn ngu chữ dốt viết truyện phát đầu có gì mọi người bỏ qua.
Nó nghĩ trong đầu,phải trốn thôi ở nơi quái quỷ này ngày nào cũng bị đánh trước sau j cũng chết thà mình chết ngoài đường còn sướng hơn. Thế là ngay đêm hôm đó, nó chui qua cái lỗ ơ tường do những con chó đã đào từ lâu mà chẳng ai thèm lấp đi, vì họ biết đã bao đứa trốn đi như nó rồi cũng lại quay lại thôi vì ko chịu đc cuôc sống khắc nghiệt ngoài kia, hay ăn cắp vặt rồi lại bị công an cho về lại.
Nhưng nó tự nhủ với chính mình nó sẽ ko bao giờ quay lại nó thề là như thế. Đó là suy nghĩ của nó, một thằng nhóc 5 tuổi gầy gò có nước da hơi sạm vì ko đc ăn uống đầy đủ, đầu thi trọc lốc càng làm cho thân hình nó gầy hơn, chỉ mỗi đôi mắt là to va tròn nhưng lạnh lẽo vô cùng. Nó quay đầu nhìn lại nơi nó vừa bỏ đi 1 lần nữa, đó la cô nhi viện, nó chẳng nhớ nó ở đó từ bao giờ, nó chỉ biết từ lúc nó nhận thức được mọi viêc và nhớ được mọi thứ thì nó đã ở đó. Nơi mà nó đã phải nếm mùi vị chia tay người nó yêu thương, nơi đã cho nó biết cái cảm giác chia lìa sinh tử.
Nó đã chạy được khoảng 10p vừa chạy nó vừa ngoái đầu lại như sợ ai đó đuổi theo nó, nó dừng lại ko chạy tiếp vì mệt và nó cũng cảm giác đã đủ khỏang cách an toàn. Nó bắt đầu nhìn nơi nó đang đứng, mọi người qua lại rất đông, 2 bên đường biển hiệu của các quán ăn và khu vui chơi toàn đèn nhấp nháy thật là đẹp, nó nghĩ trong đầu hay là tết rồi nhỉ, vì khi còn trong cô nhi viện chỉ có tết nó mới thấy mọi người đi chăng đèn nhấp nháy để đón các vị lãnh đạo của thành phố về thăm, thế là nó tung tăng chạy nhảy khắp đường phố và cười rất tươi như con nít mới đc cho kẹo vậy (mà phải thôi nó mới 4 tuổi mà). Mọi người đi đường nhìn nó ai cũng cười vì sự ngây thơ và hồn nhiên của nó ( cậu nhóc ơi liệu cậu có chịu đc những sóng gió của cuộc đời mà định mệnh đã sắp đặt ko, kiên cường lên nhé! ).
Sau 1 hồi chạy nhảy nó đã thấy mệt và ngồi xuống 1 gốc cây bên đường để nghỉ, nó đã bắt đầu thấy đói, móc trong túi quần ra 1 bọc được gói bằng báo là mấy củ khoai mà trước lúc nó đi đc mấy đứa bạn để giành phần ăn tối lại đưa cho nó, 4 củ khoai đó là tất cả những j nó có khi rời cô nhi viện, bẻ 1 nửa củ để ăn còn lại đút vào túi mai còn ăn chứ. Vừa ăn nó vừa nghĩ ở ngoài này sướng thật cái j cũng đẹp ko như trong kia chỉ thấy toàn tường là tường, ăn xong mắt nó đã díp lại, chắc cũng muộn rồi phải đi ngủ thôi mai lại đi chơi tiếp, nó chợt ngơ mặt ra như nhân ra điều j đó, ngủ ở đâu bây h trong cô nhi viện còn có giường nằm ở đây thì lấy đâu ra, đang mải mê trong cái câu hỏi ngủ ở đâu thì nó nhìn sang bên đường có 1 công viên có rất nhiều ghế đá được xếp trong đó “ đây chứ đâu”, thế là nó đi sang, bước vào công viên nó thấy cũng có rất nhiều người cùng tư tưởng với nó, nào là mấy ông già các anh thanh niên và 1 vài đứa lớn hơn nó 1 tí. Mãi nó mới tìm đc 1 ghế đá còn trống, nó đặt mình xuống khẽ rùng mình vì lạnh, nó nhớ cái giường ở cô nhi viên của nó quá, tuy ko đẹp nhưng ít ra cũng còn có gối và chăn, cứ thế nó chìm vào giấc ngủ…
Những tia nắng của buổi sớm và tiếng ồn của xe cộ lưu thông trên đường làm nó thức giấc, ngồi dậy tựa lưng vào ghế đá nó vươn vai và ngáp 1 cái thật dài vì cơn buồn ngủ chưa buông tha nó, nó nhìn quanh công viên những ghế đá đã ko còn người ngủ trên đó, thay vào đó là những người đi tập thể dục ngồi nghỉ ở đó, dọc lối đi trong công viên những đưa trẻ đi cùng bố mẹ và ông bà đang nô đùa, nó cũng rất muốn ra chơi cùng chúng nhưng thế nào lại thôi, nó quay mặt ra đường nhìn dòng người tấp nập qua lại, nó tự nói với mình " ai cũng vội nhỉ". Móc trong túi ra cái bọc có mấy củ khoai nó lấy 1 nửa củ mà hôm qua đa ăn 1 nửa và ăn ngon lành, vừa ăn nó vưa nhìn lũ trẻ con chơi đùa và cười 1 mình.
Cách đó vài hàng ghế có 3 thằng nhóc đang chăm chú nhìn nó, quần áo 3 thằng chẳng thăng nào là lành lặn đều rách te tua, chắc cũng lớn hơn nó vài tuổi.
Thằng lớn nhất nói: Tao đói quá, 2 thằng mày có đói ko?
" " 2 " : ĐM từ hôm qua đến h có được cái j vào bụng đâu
" " 3 " : 2 thằng mày nhìn thăng kia xem nó ngủ ở đó từ tối qua chắc cũng giống a e mình thôi, a e mình qua đó xin đồ ăn của nó ko cho thì cướp.
Cả 3 thằng nhóc đứng dậy và tiến lại chỗ nó, nó vẫn mải mê ăn và nhìn ngắm mà ko hay biết j chỉ đến khi 3 thằng đứng trước mặt nó nó mới cảm giác đc có việc ko hay sẽ xảy ra.
1 thằng nói: Này nhóc biết 3 thằng tao ko?
Nó : khẽ lắc đầu
" " : Mày ở đâu mà đi đến đây
Nó : Dạ! e từ cô nhi viện ra
Thằng vừa nói với nó khẽ cười như chắc chắn rằng ko có người thân nào của nó ở đây.
" " : Có j ăn bỏ ra cho 3 thằng tao ăn với
Nó : E hết rồi ko còn j cả
" " : Xạo với tao ah, thế cái j trong túi quần mày kia
Nó giật mình, lấy 2 tay giữ cái bọc trong túi quần và nói
- Các anh đừng lấy của e.
Thằng kia ra hiệu và 2 thằng còn lại vào giữ 2 tay nó để lấy cái bọc trong túi của nó. Nó vừa khóc vừa vùng vẫy, nhưng sức của thăng nhóc 4t thì chông cự sao đc chứ. Bỗng có tiếng quat to làm 3 thang nhóc giật minh quay lai.
- Mấy thăng kia làm trò j đấy
Tiếng của 1 người đàn ông đứng tuổi va ông ta đang đi lại chỗ 3 thằng nhóc, 3 thằng hoảng quá kéo nhau chạy và tất nhiên là cùng với mấy củ khoai của nó. Người đàn ông tiến lại gần chỗ nó và hỏi.
- Con có sao ko, ba mẹ con đâu mà để cho mấy đứa lang thang kia đánh con
Vừa lau nước mắt nó vừa nhìn theo bóng 3 thằng nhóc đang chạy, nó quay mặt ra ngước lên nhìn người hỏi nó.
- Dạ con ko sao, con.... ko có ba mẹ
- Vậy con ở đâu để chú đưa về
Nó vừa nghe người đàn ông hỏi xong liền chạy thục mạng" ko ko về đó nữa đâu". Người đàn ông đứng nhìn nó gọi với theo nhưng nó ko dừng lại, ông chỉ khẽ lắc đầu rồi đi tiếp.
Nó thở phì phò và dừng lại vì quá mệt, sao chúng nó lại cướp của mình chứ minh có làm j chúng nó đâu, hôm nay ăn j đây. Nó ngồi xuống trước cửa 1 shop quần áo để nghỉ, nó nhìn vào trong cái shop nó đang ngồi trước bên trong thật đẹp cả mấy cô đang mua đồ nữa cũng đẹp thật như diên viên ma nó thinh thoảng đc coi trong tivi vậy. Cửa quán mở ra nó thấy mấy cô con gái bước ra tay mỗi người đều cầm mấy cái túi nilon và cười nói vui vẻ, bỗng có tiếng nói làm nó giật mình
- Thằng này mày ngồi đây làm j ,bẩn hết cửa quán tao ra, cút đi chỗ khác ma xin ăn ngay
Nó ngước lên nhìn người vừa mắng nó và lầm lũi bước đi, minh có làm j đâu chứ sao lại mắng mình, nhìn cô đó xinh như thiên thần mà sao ác như mấy mụ phù thủy trong truyện vậy. Cứ thế nó đi lang thang mà ko biết đích đến hay quay lại đâu, nó thấy mấy thằng nhóc lớn hơn nó cầm mấy cái hộp ghỗ đi dọc mấy quán uống nước ven đường mời chào j đó rồi cúi xuống lau lau đôi giày của người vừa hỏi, nhin ngộ thật, rồi nó lại thấy có đứa cầm cái nón cứ giơ giơ trước mắt người đi đường. Sao mấy đứa ngoài này chơi mấy trò lạ nhỉ, nó chỉ biết chơi trốn tìm hay bắn bi, bắn giây thun,chứ chưa hề thử qua 3 cái trò này. Chắc lúc nào đó nó phải học mấy trò chơi này mới đc.
Cứ thế nó đi đến 1 cái mương và nó đã thấy đói và khát, nó đi xuống gần bờ mương uống mấy ngụm nước rồi chui vào 1 cái đoạn ống cống làm bằng bê tông đc đặt trên bờ để nghỉ và tránh cái nắng gay gắt của buổi trưa, nó thiếp đi lúc nào ko biết. Đang ngủ bỗng nó thấy có j cứ chọc chọc vào mình nhột quá, nó mở mắt ra cái đầu tiên nó thấy là 1 đống đen xì đang cầm cái cây chọc nó, cứ tưởng gấu xổng chuồng đang định chạy thì cái đống đen xì đó lên tiếng
- dậy đi
Trời ơi may quá là người, giờ nó mới nhìn kĩ đó là 1 thằng nhóc lớn hơn no chút nhưng đen xì, quần áo thì vá chằng vá chịt và còn bẩn lem nhem nữa chứ, nhưng đc cái nó mập hơn mình.
- co việc j ko mầy
- ăn ko
Thằng nhóc giơ miếng bánh mì ra trước mặt nó, nó giật vội và cho vào mồm nhai ngấu nghiến
- mày ở đâu mà đến đây
- tao trốn từ cô nhi viện ra
- lâu chưa
Nó nghĩ trong đầu,phải trốn thôi ở nơi quái quỷ này ngày nào cũng bị đánh trước sau j cũng chết thà mình chết ngoài đường còn sướng hơn. Thế là ngay đêm hôm đó, nó chui qua cái lỗ ơ tường do những con chó đã đào từ lâu mà chẳng ai thèm lấp đi, vì họ biết đã bao đứa trốn đi như nó rồi cũng lại quay lại thôi vì ko chịu đc cuôc sống khắc nghiệt ngoài kia, hay ăn cắp vặt rồi lại bị công an cho về lại.
Nhưng nó tự nhủ với chính mình nó sẽ ko bao giờ quay lại nó thề là như thế. Đó là suy nghĩ của nó, một thằng nhóc 5 tuổi gầy gò có nước da hơi sạm vì ko đc ăn uống đầy đủ, đầu thi trọc lốc càng làm cho thân hình nó gầy hơn, chỉ mỗi đôi mắt là to va tròn nhưng lạnh lẽo vô cùng. Nó quay đầu nhìn lại nơi nó vừa bỏ đi 1 lần nữa, đó la cô nhi viện, nó chẳng nhớ nó ở đó từ bao giờ, nó chỉ biết từ lúc nó nhận thức được mọi viêc và nhớ được mọi thứ thì nó đã ở đó. Nơi mà nó đã phải nếm mùi vị chia tay người nó yêu thương, nơi đã cho nó biết cái cảm giác chia lìa sinh tử.
Nó đã chạy được khoảng 10p vừa chạy nó vừa ngoái đầu lại như sợ ai đó đuổi theo nó, nó dừng lại ko chạy tiếp vì mệt và nó cũng cảm giác đã đủ khỏang cách an toàn. Nó bắt đầu nhìn nơi nó đang đứng, mọi người qua lại rất đông, 2 bên đường biển hiệu của các quán ăn và khu vui chơi toàn đèn nhấp nháy thật là đẹp, nó nghĩ trong đầu hay là tết rồi nhỉ, vì khi còn trong cô nhi viện chỉ có tết nó mới thấy mọi người đi chăng đèn nhấp nháy để đón các vị lãnh đạo của thành phố về thăm, thế là nó tung tăng chạy nhảy khắp đường phố và cười rất tươi như con nít mới đc cho kẹo vậy (mà phải thôi nó mới 4 tuổi mà). Mọi người đi đường nhìn nó ai cũng cười vì sự ngây thơ và hồn nhiên của nó ( cậu nhóc ơi liệu cậu có chịu đc những sóng gió của cuộc đời mà định mệnh đã sắp đặt ko, kiên cường lên nhé! ).
Sau 1 hồi chạy nhảy nó đã thấy mệt và ngồi xuống 1 gốc cây bên đường để nghỉ, nó đã bắt đầu thấy đói, móc trong túi quần ra 1 bọc được gói bằng báo là mấy củ khoai mà trước lúc nó đi đc mấy đứa bạn để giành phần ăn tối lại đưa cho nó, 4 củ khoai đó là tất cả những j nó có khi rời cô nhi viện, bẻ 1 nửa củ để ăn còn lại đút vào túi mai còn ăn chứ. Vừa ăn nó vừa nghĩ ở ngoài này sướng thật cái j cũng đẹp ko như trong kia chỉ thấy toàn tường là tường, ăn xong mắt nó đã díp lại, chắc cũng muộn rồi phải đi ngủ thôi mai lại đi chơi tiếp, nó chợt ngơ mặt ra như nhân ra điều j đó, ngủ ở đâu bây h trong cô nhi viện còn có giường nằm ở đây thì lấy đâu ra, đang mải mê trong cái câu hỏi ngủ ở đâu thì nó nhìn sang bên đường có 1 công viên có rất nhiều ghế đá được xếp trong đó “ đây chứ đâu”, thế là nó đi sang, bước vào công viên nó thấy cũng có rất nhiều người cùng tư tưởng với nó, nào là mấy ông già các anh thanh niên và 1 vài đứa lớn hơn nó 1 tí. Mãi nó mới tìm đc 1 ghế đá còn trống, nó đặt mình xuống khẽ rùng mình vì lạnh, nó nhớ cái giường ở cô nhi viên của nó quá, tuy ko đẹp nhưng ít ra cũng còn có gối và chăn, cứ thế nó chìm vào giấc ngủ…
Những tia nắng của buổi sớm và tiếng ồn của xe cộ lưu thông trên đường làm nó thức giấc, ngồi dậy tựa lưng vào ghế đá nó vươn vai và ngáp 1 cái thật dài vì cơn buồn ngủ chưa buông tha nó, nó nhìn quanh công viên những ghế đá đã ko còn người ngủ trên đó, thay vào đó là những người đi tập thể dục ngồi nghỉ ở đó, dọc lối đi trong công viên những đưa trẻ đi cùng bố mẹ và ông bà đang nô đùa, nó cũng rất muốn ra chơi cùng chúng nhưng thế nào lại thôi, nó quay mặt ra đường nhìn dòng người tấp nập qua lại, nó tự nói với mình " ai cũng vội nhỉ". Móc trong túi ra cái bọc có mấy củ khoai nó lấy 1 nửa củ mà hôm qua đa ăn 1 nửa và ăn ngon lành, vừa ăn nó vưa nhìn lũ trẻ con chơi đùa và cười 1 mình.
Cách đó vài hàng ghế có 3 thằng nhóc đang chăm chú nhìn nó, quần áo 3 thằng chẳng thăng nào là lành lặn đều rách te tua, chắc cũng lớn hơn nó vài tuổi.
Thằng lớn nhất nói: Tao đói quá, 2 thằng mày có đói ko?
" " 2 " : ĐM từ hôm qua đến h có được cái j vào bụng đâu
" " 3 " : 2 thằng mày nhìn thăng kia xem nó ngủ ở đó từ tối qua chắc cũng giống a e mình thôi, a e mình qua đó xin đồ ăn của nó ko cho thì cướp.
Cả 3 thằng nhóc đứng dậy và tiến lại chỗ nó, nó vẫn mải mê ăn và nhìn ngắm mà ko hay biết j chỉ đến khi 3 thằng đứng trước mặt nó nó mới cảm giác đc có việc ko hay sẽ xảy ra.
1 thằng nói: Này nhóc biết 3 thằng tao ko?
Nó : khẽ lắc đầu
" " : Mày ở đâu mà đi đến đây
Nó : Dạ! e từ cô nhi viện ra
Thằng vừa nói với nó khẽ cười như chắc chắn rằng ko có người thân nào của nó ở đây.
" " : Có j ăn bỏ ra cho 3 thằng tao ăn với
Nó : E hết rồi ko còn j cả
" " : Xạo với tao ah, thế cái j trong túi quần mày kia
Nó giật mình, lấy 2 tay giữ cái bọc trong túi quần và nói
- Các anh đừng lấy của e.
Thằng kia ra hiệu và 2 thằng còn lại vào giữ 2 tay nó để lấy cái bọc trong túi của nó. Nó vừa khóc vừa vùng vẫy, nhưng sức của thăng nhóc 4t thì chông cự sao đc chứ. Bỗng có tiếng quat to làm 3 thang nhóc giật minh quay lai.
- Mấy thăng kia làm trò j đấy
Tiếng của 1 người đàn ông đứng tuổi va ông ta đang đi lại chỗ 3 thằng nhóc, 3 thằng hoảng quá kéo nhau chạy và tất nhiên là cùng với mấy củ khoai của nó. Người đàn ông tiến lại gần chỗ nó và hỏi.
- Con có sao ko, ba mẹ con đâu mà để cho mấy đứa lang thang kia đánh con
Vừa lau nước mắt nó vừa nhìn theo bóng 3 thằng nhóc đang chạy, nó quay mặt ra ngước lên nhìn người hỏi nó.
- Dạ con ko sao, con.... ko có ba mẹ
- Vậy con ở đâu để chú đưa về
Nó vừa nghe người đàn ông hỏi xong liền chạy thục mạng" ko ko về đó nữa đâu". Người đàn ông đứng nhìn nó gọi với theo nhưng nó ko dừng lại, ông chỉ khẽ lắc đầu rồi đi tiếp.
Nó thở phì phò và dừng lại vì quá mệt, sao chúng nó lại cướp của mình chứ minh có làm j chúng nó đâu, hôm nay ăn j đây. Nó ngồi xuống trước cửa 1 shop quần áo để nghỉ, nó nhìn vào trong cái shop nó đang ngồi trước bên trong thật đẹp cả mấy cô đang mua đồ nữa cũng đẹp thật như diên viên ma nó thinh thoảng đc coi trong tivi vậy. Cửa quán mở ra nó thấy mấy cô con gái bước ra tay mỗi người đều cầm mấy cái túi nilon và cười nói vui vẻ, bỗng có tiếng nói làm nó giật mình
- Thằng này mày ngồi đây làm j ,bẩn hết cửa quán tao ra, cút đi chỗ khác ma xin ăn ngay
Nó ngước lên nhìn người vừa mắng nó và lầm lũi bước đi, minh có làm j đâu chứ sao lại mắng mình, nhìn cô đó xinh như thiên thần mà sao ác như mấy mụ phù thủy trong truyện vậy. Cứ thế nó đi lang thang mà ko biết đích đến hay quay lại đâu, nó thấy mấy thằng nhóc lớn hơn nó cầm mấy cái hộp ghỗ đi dọc mấy quán uống nước ven đường mời chào j đó rồi cúi xuống lau lau đôi giày của người vừa hỏi, nhin ngộ thật, rồi nó lại thấy có đứa cầm cái nón cứ giơ giơ trước mắt người đi đường. Sao mấy đứa ngoài này chơi mấy trò lạ nhỉ, nó chỉ biết chơi trốn tìm hay bắn bi, bắn giây thun,chứ chưa hề thử qua 3 cái trò này. Chắc lúc nào đó nó phải học mấy trò chơi này mới đc.
Cứ thế nó đi đến 1 cái mương và nó đã thấy đói và khát, nó đi xuống gần bờ mương uống mấy ngụm nước rồi chui vào 1 cái đoạn ống cống làm bằng bê tông đc đặt trên bờ để nghỉ và tránh cái nắng gay gắt của buổi trưa, nó thiếp đi lúc nào ko biết. Đang ngủ bỗng nó thấy có j cứ chọc chọc vào mình nhột quá, nó mở mắt ra cái đầu tiên nó thấy là 1 đống đen xì đang cầm cái cây chọc nó, cứ tưởng gấu xổng chuồng đang định chạy thì cái đống đen xì đó lên tiếng
- dậy đi
Trời ơi may quá là người, giờ nó mới nhìn kĩ đó là 1 thằng nhóc lớn hơn no chút nhưng đen xì, quần áo thì vá chằng vá chịt và còn bẩn lem nhem nữa chứ, nhưng đc cái nó mập hơn mình.
- co việc j ko mầy
- ăn ko
Thằng nhóc giơ miếng bánh mì ra trước mặt nó, nó giật vội và cho vào mồm nhai ngấu nghiến
- mày ở đâu mà đến đây
- tao trốn từ cô nhi viện ra
- lâu chưa
Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.CAM thành UPLOAD69.LOL










