Những ngọn lữa tình

  • Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.CAM thành UPLOAD69.LOL
  • ACHECKERVIET.FUN là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
Chương 1

divider

Vừa từ trên lầu xuống, ông Văn Long sắp sửa tiến vào phòng ăn để chuẩn bị thì nghe tiếng bà Long hét:

- Cái con khỉ này, tao đi đâu cũng đi theo. Này theo !

Tiếp theo là tiếng con chó la oăng oẳng. Bà Long vừa mới đá nó một cái nên thân.

-Cho mày biết thân. Đồ vô tích sự. Mày chỉ là thứ thú vật nuôi làm cảnh chứ dám cắn ai.

Chị bếp vừa từ nhà dưới lên hai tay bưng một cái mâm ở trên đặt những tô cháo nóng nghi ngút.

Bà Long trừng mắt:

-Chị lại nấu cháo nữa đó phải không. Tôi đã bảo chị chiên trứng gà cho tôi để ăn với bánh mì bơ và mứt. Tại sao chị cứ nấu cháo, nấu mì hoài vậy?

- Dạ thưa bà, ông nhà bảo ăn cháo hay ăn mì vào buổi sáng rất tốt vì nhẹ bụng nên em cứ tưởng bà cũng thích như thế.

- Thích là thích như thế nào. O?g khác, tôi khác. Chị nghe chưa. Thôi bưng cho ổng ăn rồi xuống chiên trứng gà cho tôi mau lên kẻo tôi đi trễ tôi sẽ cho nghỉ việc ngay lập tức.

Chị bếp dạ dạ rồi riu ríu bưng mâm cháo vào phòng ăn. Bà Long ngồi vào bàn ăn với vẻ mặt hầm hầm, khiến ông Long hơi chột dạ. O?g vừa uống cà phê, vừa xem báo, thỉnh thoảng lại liếc về phía bà.

Một lát bà Long hướng về ông:

-Cái vụ đấu thầu xây cất cư xá sĩ quan đến đâu rồi, mấy thằng Tây ở bộ Tư Lệnh nó nói sao?

Ông vội buông tờ báo, thở dài:

- Hụt rồí! Tụi Tây nó cho con mẹ Huệ thầu.

Bà Long la lớn:

- Tôi đã nói với ông từ trước rồi mà! Phải hối lộ, mời tụi sĩ quan cao cấp, có quyền thế, nó đi ăn nhậu thì mới trúng thầu được chứ cứ đấu thầu khơi khơi thì đến năm nào mới được. O?g thật vô tích sự, chỉ có lãnh những vụ thầu tép riu thiên hạ chê không thèm đấu. Tôi đâu có bảo ông hà tiện trong việc đãi đằng bọn Tây

Ông Long nhún vai:

- Thì tôi cũng có mời mọc tụi nó đấy chứ. Nhưng. . .

Bà Long trợn mắt:

- Nhưng với nhị gì ! Ông nên dẹp cái hãng thầu của ông cho được việc. Người ta cũng là nhà thầu ra cùng lúc với mình mà người ta nay đã trở thành phú gia địch quốc còn ông thì chỉ kiếm được đủ tiền tiêu trong nhà.

Ông Long tằng hắng.

- Tại mình chưa tới thời

Bà Long đập tay xuống bàn, ly cà phê đổ tung toé:

- Xời ơi. Lại đổ cho thời vận. Tại sao ông không chịu nhận là ông bất tài?

Ông Long nổi cáu lớn tiếng:

- Ừ tôi bất tài đó bà có muốn bỏ tôi đi lấy người khác tài cán và giàu có. Thì bà cứ đi, tôi không còn can đảm ngồi nghe bà nói nữa.

Bà Long gạt tay mô? cái. Ly tách trên bàn rớt xuống đất vỡ loảng xoảng. Bà gầm lên:

- Ông thách tôi đó hả? Tôi đâu có ngán. Ông không biết là một tên bất lực rồi hay sao. Xí, thứ đồ bất lực không còn xí quách để phục vụ vợ mà không biết nhục.

- Nè bà đừng có lôi vụ nọ sang vụ kia đó nghe. Người ta nghe được người ta cười bà đấy. Chứ chẳng cươì gì tôi đâu.

Bà Long cười gằn:

- Cười tôi ? Ôi cha mẹ ơi, cái thư bất tài bất lực như ông thì tôi phải rêu rao lên cho thiên hạ họ biết để họ nhìn tận mặt ông mà chế giễu chứ cười gì tôi.

Bà đứng dâ?, mặt vẫn hầm hầm:

- Ông đã thuận để tôi đi lấy người khác đó nghe. Vậy ngay ngày hôm nay tôi sẽ đi luôn. Ông đừng có ra tiệm của tôi mà năn nỉ như mâ? lần trước nữa nghe. Tôi chán lắm rồi.

Nói xong bà lên lầu thay quần áo rồi xuống nhà xe bà lấy xe riêng lái ra khỏi cổng.

Ông Long cũng gọi chú Tám tài xế lái xe ra rồi leo lên đi. Bà Long vừa lái xe vừa nghĩ cách trả thù. Bà lầm thầm nói, một mình:

- Hừ mày đã muốn thế thì bà sẽ cho mày đưọc toại nguyện. Có bao nhiêu thằng vừa đẹp trai vừa khỏe mạnh đang sum xoe chạy theo bà mà mày lại thách bà đi thì đúng là mày tới số rồi !

Vừa đến tiệm vải do bà làm chủ, bà Long đã quát tháo mấy người làm công, xong bà vào phòng làm việc quay điện thoại:

- Alô ! Anh Chín đó hả? Em, Lý Hoa đây. Sau mấy bữa nay không thấy anh ghé chỗ em nói chuyện chơi.

Tiếng của Chín trong điện thoại:

- Anh hơi bận việc. Vài hôm nữa sẽ ghé thăm em

- Việc gì ? Anh thì chỉ lo phục vụ mấy cô vũ nữ thì hết ngày rồi chứ làm ăn gì. Anh xạo em vừa vừa chứ.

Có tiếng cười trong điện thoại:

- Anh xạo thì ăn cái giải gì. Anh đang bố trí mô? vụ buôn bán tiền tệ, để rồi gặp em anh sẽ nói cho em biết, không biết chừng em có thể giúp anh một tay cũng hay.

- À à, vậy chừng năm giờ chiều anh lại gặp anh nhe.

- Xong rồi. Hẹn gặp vào chiều nay.

Bà Long gác điện thoại, vẻ mặt dịu xuống không còn hầm hừ nữa. Không phải chỉ có riêng tên Chín nào đó đang đeo đuổi bà, có ba bốn người khác nữa. Tất cả đều mê vẻ đẹp của bà.

Phải, đúng bà Long còn trẻ và đẹp lắm. Bà mới có 29 tuổi chưa hề sanh nở, lại đến săn sóc sắc đẹp ở các thẩm mỹ viện gần như thường xuyên thì bảo sao bà không đẹp. Cả những bạn gái khách hàng của bà đều khen bà đẹp. Chỉ có ông chồng bà là chẳng chú ý gì đến sắc đẹp của bà hết. Thế mới đáng giâ?.

Bà Long suy nghĩ vế ông Long:

" Người gì mà yếu xìu, yếu còn hơn bún thiu. Mới có 40 tuổi mà đã trở thành thứ đàn ông bất lực. Hừ cả mấy tháng nay hắn chỉ nằm ngủ riêng ở phòng bên cạnh chẳng sờ mó gì tới bà! Hắn cũng có nói là chạy thầy thuốc đủ loại rồi nhưng thầy nào cũng chạy dài chẳng hiểu vì sao. "

Bà Long nghiến răng:

"Rồi đây bà sẽ cho Chín Tùng nó chơi, cho mấy thằng con nít nó chơi cho bỏ ghét. Hà, hà rồi ta sẽ hưởng thụ tối đa, sẽ dắt trai về nhà cho mi tức luôn thể"

Trưa hôm ấy bà Long về nhà, gom góp một ít quần áo, vật dụng cần thiết, lấy luôn hộp nữ trang gồm nhiều vòng và dây chuyền mề đay có gắn kim cương.

- Bà bảo chị bếp bà sẽ đi luôn:

Năm giờ chiều Chín Tùng lái xe môtô đến gặp bà Long tại tiệm vải. Chín Tùng coi có mã lắm, nhưng nhìn mặt hắn người ta biết ngay là một tên điếm đàng, chuyên lợi dụng đàn bà con gái nhẹ dạ. Vừa vào phòng làm việt của bà Long, hắn đã ôm hôn bà và cười nham nhở:

Em chờ anh có sốt ruột không? Tối nay em có thể trốn nhà đi chơi với anh đến 11 giờ hãy về có được không? Anh sẽ bàn với em mô? chuyện làm ăn.

Bà Long, bây giờ trong vai Lý Hoa, tên tục của bà thời còn con gái, cươì rạng rỡ:

- Tối nay anh phải đãi em mô? chầu thật linh đình. Tụi mình vào Chợ Lớn. Nhưng trước khi đi ăn, anh phải để em chở cái vali quần áo của em tới building Cửu Long gởi cho con Thu đã.

- Ừa, em đi đâu mà lại có cả vali quần áo?

-Bí mâ?. Rồi em sẽ cho anh biết. Tối nay ăn xong, mình đi nhảy rồi sẽ du dương với nhau.

Chín Tùng mừng quýnh:

- Em nói thiệt hay nói chơi đó Hoa? Đừng có xí gạt anh nghe cưng bao lâu nay anh cứ xin hoài nhưng em không cho, nay tự dưng sao em rô?g rãi thế ?

Trong bữa ăn. Chín Tùng cho biết hắn đã thảo kế hoạch chuyển ngân lậu buôn bán đồng đô-la và tiền của Pháp, nếu mọi việc trôi chảy thì sẽ hốt bạc triệu.

Bà Long tức Lý Hoa hỏi:

- Vâ? chứ trong kế hoạch của anh em giữ vai trò gì ?

Chín Tùng ngập ngừng:

- Vụ này là một vụ hốt bạc vậy nếu em chịu tham gia thì bọn mình cùng hưởng. Nói thiệt với em là từ mấy bữa nay anh đã giao phó vai trò ấy cho con Dung. Nhưng anh sợ có ăn rồi và biết đường đi nước bước nó sẽ phản anh mà đi thẳng với mấy thằng Tây gô? ở sở hối đoái và Phủ Cao U?. Nó có thể?hất anh ra rìa lắm.

- Sao anh chọn một đứa tinh ranh khôn quỷ quyệt như thế làm gì? Bộ anh không có đào nào khác có thể cho nó tham gia mà không sợ nó phản hay sao? À ra anh định mời em giữ vai trò mà anh định giao cho con Dung đấy à ?

- Phải vì anh tin tưởng nơi em hơn. Nhưng anh ngại là nếu lộ chuyện, chồng em nó ghen tuông sẽ giết em.

- Cái gì mà ghê vâ?. Đâu anh nói rõ em nghe xem nào.

Chín Tùng phác họa cho Lý Hoa nghe. Theo kế hoạch thì Lý Hoa phải dùng mỹ nhân kế chài mồi bọn công chức ở sở Hối đoái và cho chúng vào xiềng để chúng dung túng cho Chín Tùng tha hồ chuyển ngân. Dĩ nhiên là phải chia tiền, nhưng bọn Tây công chức cao cấp chúng nó thừa tiền, lấy cái lợi về tiền bạc thôi không chưa đủ để thuyết phục chúng. Cần phải có gái đẹp nữa.

- Thế em phải cho tụi nó. . . chơi à.

Chín Tùng cười cầu tài:

- Ừ thì vâ? chứ sao. Bà chìa của này, ông mất của kia. Trao đổi mà Hoa. Em nên nhớ là chúng mình sẽ hốt bạc triệu chứ không ít.

Bà Long ngồi ngẫm nghỉ. Thuở còn đi học ở trường Marie Curie bà cũng cặp bồ với thằng Tây lai học ở Chasseloup Laubat. Bà cho nó chơi. Còn thứ Tây thật bà chưa có biết mùi bao giờ nên có hơi ngài ngại.

Chín Tùng cố gắng thuyết phục mãi. Sau cùng thì bà Long nhận lời. Trong câu chuyện Chín tùng biết bà Long đang giận chồng bỏ nhà đi hoang. Hắn mừng lắm. Thế là không có chuyện ghen tuông gì ráo, bây giờ bà Long, tức nàng Lý Hoa của hắn đang như con chim sổ ***g th a hồ cho hắn lợi dụng.

Ăn xong Lý Hoa thủ thỉ bên tai Tùng:

- Bây giờ hai đứa mình mướn một cái phòng để ngủ trong đêm nay. Em sẽ cho anh hưởng cái mà anh đòi hỏi em từ bao lâu nay. Nhưng anh liệu hồn. Mấy tháng nay rồi ông chồng bất lực của em nó để em mô? meo ra. Nay em cần phải trả thù tức là phải ăn bù anh nhắm có đủ sức làm em thỏa mãn không?

Chín Tùng cươì ròn rã:

- Vâ? là em chưa biết danh Chín Tùng hả. Nói thiệt cho em biết anh có thể chơi một lúc hai người đàn bà và chơi suốt đêm. . .

Lý Hoa mừng rỡ. Lên xe Lý Hoa lái đến khách sạn sang trọng. Cửa phòng vừa đóng là Chín Tùng đã ôm Lý Hoa hôn tới tấp. Hắn mừng rơn như kẻ bắt được vàng. Vừa được chơi đêm nay vừa dụ dỗ được con nhỏ ưng chịu làm tay sai để nhử mồi mấy thằng Tây có quyền thế. Lý Hoa bảo Chín Tùng ngồi xuống mép giường để nàng biểu diễn một màn thoát y.

Dù đây là một màn độc diễn không kèn trống nhạc đệm nhưng Lý Hoa cũng làm cho Chín Tùng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nàng tỏ ra rất điêu luyện trong những động tác thoát y, theo cái kiểu strip-tease lần đầu tiên Chín Tùng nhìn thấy thân thể của Lý Hoa. Nàng có bô?ngực no tròn căng cứng. Hai đầu núm vú đỏ hồng. Bụng nàng phẳng lỳ còn cái âm hộ tuyệt đẹp. Nàng vốn là đàn bà chưa sanh nở mà. Cái mu cao cao với mớ lông dài và cong lại.

Chín Tùng đưa tay sờ âm hộ của Lý Hoa. Hắn khen:

- Bộ lông của em mềm mại và hơi cong cong trông đẹp lắm. Như thế này mà chồng em lại để cho nó mốc meo thì thật là ngu quá.

Lý Hoa suỵt suỵt và đưa một ngón tay ngang môi:

- Cấm không được nhắc đến hắn mất hứng của em đi. Nghe chưa!

Chín Tùng lại cười cầu tài xin lổi. Hắn lẹ làng trút bỏ quần áo. Lý Hoa liếc xuống thấy cu hắn đã hơi cứng lên rồi. nàng cười khúc khích, lấy tay nắm con cu đang ngổng đầu lên, vuốt nhẹ nó mấy cái. Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi mà cu của Chín Tùng đã cương cứng hẳn lên.

Chín Tùng vật Lý Hoa. Hắn quỳ giữa hai chân nàng, lấy hai tay nâng đôi mông lên rồi úp mặt vào âm hộ của nàng hít hít mấy cái. Lý Hoa đã chuẩn bị từ trước, nàng đã bôi lên mớ lông óng ả của nàng gần nửa chai dầu thơm Madam Rochas. Mùi thơm bay sực nức, nhưng chẳng phải chỉ có riêng mùi nước hoa. Trộn vào đó là mùi đàn bà thoát từ âm hộ của Lý Hoa bay ra.

Nàng hỏi:

-Của em có thơm không?

Chín Tùng ỡm ờ:

- Em bảo cái gì? Cái gì của em thơm?

Lý Hoa ré lên cười, nàng vỗ nhẹ vào đầu Chín Tùng:

- Cái *** em chứ cái gì nữa. *** em có thơm không nói mau?

- Chín Tùng làm bộ trịnh trọng: Thưa nữ hoàng, *** của nữ hoàng thơm lắm, thơm hơn múi mít.

Cả hai ré lên cười sặc sụa, cười như điên. Lý Hoa tằng hắng rồi uốn giọng:

- Vậy còn chờ gì nữa mà khanh không ăn cái múi mít thơm tho ấy. Ta ban cho khanh đó.

Chín Tùng không đáp. Hắn dùng hai tay vạch bộ lông mềm mại ra hai bên. Hắn thấy âm hô?Lý Hoa thật đẹp. Hai mép ngoài khép kín lại cái khe có màu đỏ hồng phơn phớt. Hắn cắn nhẹ một miếng của mép ngoài, khe khẽ lôi nhẹ phần da thịt ấy lên bằng răng bằng môi, hắn cứ tiếp tục làm như thế giáp vòng hai mép không để chừa một chỗ nào. Hắn cắn và ngậm cả lông vào miệng.

Lý Hoa thở dài não nuột. Nàng là một phụ nữ có Tây học nên biết thưởng thức cái vụ được "ăn" như thế này. Có nhiều người đàn bà, rất nhiều là khác, rất muốn được chồng “ăn” như vậy nhưng các ông chồng chẳng bao giờ chiều, họ bảo dơ lắm, như cái tên Long chồng của nàng chẳng hạn. Hắn chỉ biết leo lên làm hùng hục rồi rớt đài rất nhanh chỉ đô?5 hay 6 phút gì đó thế là xong. Hắn xuất tinh ra rồi leo xuống ngay chẳng nằm trên bụng nàng được vài giây. Rồi hắn hôn nàng mô? phát xong xoay lưng ngáy pho pho.

Đó là hồi mới lấy nàng cho tới năm trước đây. Chứ gần đây thì hắn hoàn toàn bất lực cu không còn cứng lên được nữa để có thể đút vào âm hộ.

Đang nghĩ ngợi lan man về ông chồng bất lực của nàng Lý Hoa bỗng rên lên một tiếng rồi ưỡn cong người lên. Phía dưới này Chín Tùng đang dùng lưỡi liếm quanh cái cửa vào động thiên thai. Hắn vừa liếm vừa banh ra và thầm nghĩ: Con nhỏ này có chồng đã lâu rồi mà cái lổ của nó còn nhỏ quá đỗi. Gần như là cái lổ của một thiếu phụ. Hắn đưa lưỡi vào sâu trong âm đạo. Hắn ngoáy ngoáy lưỡi khắp bờ thành khiến Lý Hoa sướng quá rên khá to.

Dâm thủy chảy ra lênh láng. Chảy ra bao nhiêu Tùng liếm hết bấy nhiêu. Hắn nói thầm: Khí của con nhỏ này không có hôi tanh chút nào cả, được lă? tốt lắm. Một lát Tùng rời vị trí tiến lên cái mồng đốc há? dùng cái đầu lưỡi chạm nhẹ vào cái cơ quan nhỏ xíu này.

Lý Hoa rú lên, chân nàng giựt giựt. Tùng đánh đầu lưỡi vào nhanh hơn. Lý Hoa có cảm giác như hàng ngàn luồng điện chạy dọc khắp tứ chi của nàng. Cái mồng đốc đã cướng cứng giựt giựt. Lý Hoa cảm thấy khoái lạc đến tột độ. Nàng lại rên, rồi một chập sau, nàng bắt đầu nói lảm nhảm:

- Tùng ơi. Em cho anh ăn cái *** em đó, cho hết. Anh ăn nó đi, anh bú nó đi cho em sướng, em sướng quá đừng ngừng nghe anh. Bú *** em mãi mãi nghe anh.

Tùng ngậm trọn cái mồng đốc vào miệng vừa mút vừa bú. Bây giờ thì cái mồng đốc đã nở to hơn lúc nãy. Nó cương lên cứng như một con cu đương nứng. máu tụ xuống nhiều nên cái mồng đốc trở thành đỏ hồng. Lý Hoa nứng quá. Nàng có cảm giác như đầu nàng đang muốn nổ tung ra còn âm hộ thì như cái lò than vì nó nóng quá. Hai mép ngoài căng phồng lên.

Tùng vừa bú vừa mút cái mồng đốc, vừa thọc một ngón tay vào lổ âm đạo. Hắn ngoáy ngoáy ngón tay đút ra đút vào khiến Lý Hoa sướng quá ngất người. Hắn lại thọc thêm một ngón tay nữa vào. Lý Hoa rướn người lên như để cho mặt Tùng úp sát vào âm hộ của nàng, và mấy ngón tay vào sâu trong âm hộ hơn.

Nàng lại rên và nói lảm nhảm.:

- Anh ơi, em chịu hết nổi rồi anh bú *** em giỏi quá, em sướng quá. Người em như muốn nổ tung lên đây nè. Trời ơi con sướng quá con được bú *** sướng quá.

Tùng móc tay nhanh hơn và bú nhanh hơn. Lý Hoa quằn quại, chân nàng co lên duỗi xuống lên hồi đầu nàng lắc lư, mắt nàng nhắm lại. Nàng năn nỉ:

- Anh Tùng, em không chịu nổi nữa rồi em nứng quá. Anh leo lên đụ em đi, đừng bắt em chờ nữa. Đụ em đi.

Tùng ngước mặt lên. Mặt hắn dính đầy chất nhờn và tinh khí của Lý Hoa. Môi hắn bóng lưỡng như có thoa kem. Hắn dụi mặt trên mớ lông của nàng rồi nhỏm dâ?. Hắn chồm lên đôi môi nàng, hôn lên hai núm vú rồi hắn để cu ngay nơi cái lổ. Hắn nắc mô? cái mạnh. Lý Hoa rú lên. Tùng bắt đầu nhấp nhấp nhẹ nhàng. Cu hắn cọ vào bờ thành âm đạo, cọ vào cái mồng đốc. Tiếng nhóp nhép phát ra từ âm hộ nghe nhịp nhàng. Nàng không ngớt rên siết, hít hà.

Tùng gia tăng tốc độ dần dần. Hắn càng nắc mạnh hơn. Lý Hoa cảm thấy như sự khoan khoái kéo dài đến vô tận. Nàng vòng hai tay lên bờ lưng của Tùng. Mọi cái nắc của Tùng lại khiến nàng rên ứ ừ.

Lý Hoa thều thào:

- Anh đụ em mạnh vào. Đụ càng mạnh em càng sướng. Đụ đi rồi em sẽ thưởng anh.

Chín Tùng nắc mạnh hơn. Hắn quả là tay cự phách. Hắn đã làm hơn nữa giờ rồi mà chưa ra.

Lý Hoa cảm thấy khoái lạc tột độ.

Nhưng chỉ một lúc sau là Chín Tùng bắn tinh khí vào tử cung đem lại cho nàng một cảm giác không thể tả, nàng ngất lịm đi.

Tùng buông hai tay, nằm sấp lên người Lý Hoa.

Sau cơn tức ngất. Lý Hoa lấy hai tay vuốt nhẹ xương sống của Tùng. Cả hai nằm yên lặng như thế một lúc.

Tùng nói:

-Để anh leo xuống. Mình nằm nghỉ một lát.

Nhưng Lý Hoa quá tham lam. Nàng không muốn cu của Tùng rời khỏi âm đạo của nàng. Nàng nói nhỏ:

- Anh cứ nằm trên người của em mà ngủ. Em muốn anh ngâm cu trong lòng em trọn đêm nay.

Tùng ừ hử rồi buông tay thiếp dần trong giấc ngủ. Lý Hoa cũng ngủ. Nàng thỏa mãn vì có một người đàn ông nằm đè lên nàng. Nàng thèm đàn ông từ một năm nay rồi.

Ngủ được mô? tiếng đồng hồ gì đó thì Chín Tùng giật mình thức giấc. Hắn có cảm giác là cu hắn đang cứng lên. Hắn biết sức của hắn là có thể chơi nhiều lần trong mô? đêm. Vì vâ? các em vũ nữ mới bàm hắn. có lần hắn đã chơi hai em vũ nữ trong mô? lúc. Thọc vào âm hộ em này nhấp vài cái rồi lại rút ra, thọc vào cái âm hộ kia. Cứ thế hắn làm cả đêm. Hai em vũ nữ phục hắn quá. Các em có biết đâu, đêm hôm ấy, trước khi chơi hắn đã uống thuốc gia truyền. Trong miê?g hắn lại ngâ? mô? củ sâm Cao Ly, thì chơi suốt đêm đâu có nhằm nhò gì.

Cái trò mô? chàng hai nàng ít khi được các em tán thành. Nhưng em nào đã thích thì cứ muốn chơi trò ấy hoài. Nhưng phải gặp kép dai kìa, chứ mấy anh gà chết thì kham làm sao nổi. Mới leo lên đã ọc sữa ra rồi, chẳng làm nên cơm cháo gì, nói chi đến việc chơi hai nàng mô? lúc. Riêng về phía đàn bà thì Chín Tùng biết có nhiều em đã chấp cả bốn hay năm anh một lúc. Các em kiều nữ này có nghệ thuâ? cao siêu, và dai sức nữa, càng chơi họ càng hăng say hơn.

Lý Hoa đã thức giấc. Nàng thấy Chín Tùng vẫn còn nằm trên mình nàng thì khoan khoái lắm. Nàng cũng ý thức được rằng cu của Tùng đã cứng lên rồi. Tùng đã khởi sự nhấp nhấp. Lần này hắn không quỳ, vẫn nằm sấp lên người Lý Hoa chỉ cái mông nhúc nhích mà thôi.

Mô? lúc sau, Lý Hoa đề nghị:

- Để em leo lên nằm trên nghe anh. Đã lâu lắm rồi em chưa được nằm trên đụ.

Tùng gật đầu chấp nhận.

Lý Hoa nhổm dậy, leo lên ngồi trên bụng Tùng. Nàng cầm cu của Tùng cọ cọ vào mồng đốc cho tới khi nàng cảm thấy sự khoái lạc dâng lên. Nước nhờn từ trong âm hộ chảy ra. Tùng cảm thấy sự khoái lạc khi đầu cu của hắn được Hoa cọ xát vào mồng đốc.

Lý Hoa vừa thở dồn dập, vừa hít hà. Nàng để cu của Tùng vào ngay cái lổ rồi ngoáy nhè nhẹ, nhưng nàng chưa đút vào vội. Từ ngày ông Long trở thành bất lực thì nàng thường thủ dâm bằng mô? củ khoai hay trái dưa. Có lúc rảnh rỗi nàng mua hô? é về, xong may mô? cái túi giống như con cu. Nàng đổ hột é vào rồi đổ nước ấm vào sau. Mô? lát hột é nở ra căng phồng cái túi vải. Thế là nàng đã có mô? con "cu nhân tạo" mềm mềm vì nó có chứa nước, nhưng nó cũng đủ cứng vì hô? é nở ra làm cho cái túi căng thâ? là căng, rồi Lý Hoa dùng con cu hô? é ấy mà thủ dâm. Vừa thủ dâm nàng vừa rủa ông chồng. Nàng vẫn sợ bị mang tai tiếng nên không dám ngoại tình, chứ thâ? ra có thiếu gì kẻ đeo đuổi nàng, như Chín Tùng đây chẳng hạn.

Lâu nay thủ dâm bằng những thứ giả, hôm nay sẵn có con cu thứ thiê?, tô? gì nàng không hưởng thụ. Con cu này thâ? cứng, tha hồ cho nàng cầm nó mà thủ dâm.

Lý Hoa ngoái đầu cu của Tùng nơi mồng đốc và cái lổ mô? lúc khá lâu rồi mới đút vào.

Nàng nhấp mạnh một cái cho trọn con cu vào sâu trong âm đạo. Dâm thủy chảy ra ướt đẫm. Nàng khởi sự nhấp nhô lên xuống.

Chín Tùng nhìn xuống. Mặc dù trọn con cu của hắn đã vào trong *** Lý Hoa nhưng hắn vẫn thấy nàng nhổm lên ngồi xuống không được mạnh nên hắn không cảm thấy hứng, nhưng hắn cứ lặng yên để nàng hành động. Mô? lát hắn đề nghị:

-Có lẽ em nên quỳ lên mà nắc thì nó vào sâu hơn và em có thể làm mạnh hơn.

Lý Hoa đồng ý. Nàng rút ra rồi quỳ lên, tay chống xuống giường. Phập! Vừa để đầu cu ngay lổ là nàng nắc mô? cái thật mạnh. Nàng cảm thấy âm đạo nàng siết chặt con cu của Tùng. Vừa nắc Lý Hoa vừa la nho nhỏ:

-Cấm anh không được ra, cấm anh không được xìu xuống đấy. Lâu lắm rồi em mới được đụ như thế này. Anh phải để cho *** em hưởng thụ đã đời mô? phen nghe anh.

Nhưng Chín Tùng không ra mà Lý Hoa lại ra trước. Khí của nàng chảy xuống ướt đẫm. Nàng thở dô? rồi buông tay nằm sải người lên bụng Chín Tùng. Nàng có cảm tưởng như tất cả những gì ở trong âm đạo đều tuôn ra hết. Nàng ghé sát tai Chín Tùng:

- Anh có biết tại sao em ra mau không?

- Không. Có thể là tại em làm nhanh quá nên nó ra sớm.

- Em nứng quá, sao có thể làm chậm chậm được. À, em để ý thấy anh ít nói tục trong khi chơi. Chỉ có em nói nhiều. Đó là cái bệnh của em. Nếu em không nói tục trong khi chơi thì em mất hứng nhiều lắm.

- Anh biết. Có nhiều người nói tục hơn em nhiều. Nhưng ban ngày họ ăn nói như những mệnh phụ quý phái.

Chín Tùng vuốt vuốt mái tóc của nàng:

- Em ra nhiều quá. Nhưng anh vẫn chưa ra.

Lý Hoa nằm vật xuống giường. Nàng thở hào hển. Tùng lấy khăn lau cho nàng. Hắn chùi con cu, rồi nằm xuống mô? bên nàng. Cu hắn cứng ngắc. Từ chập tối đến giờ Hoa đã ra nhiều lần, phần Tùng chỉ mới xuất tinh có mô? lần. Lý Hoa ngồi dâ?, nắm con cu của Tùng rồi cúi xuống liếm hai hòn dái. Nàng liếm từ từ, cắn nhẹ hòn dái rồi liếm dần lên con cu. Lưỡi nàng liếm con cu tay nàng tuô? tuô? nó. Mô? lát nàng ngâ? con cu Tùng, rồi dùng lưỡi đánh nhẹ vào chỗ qui đầu.

Nước nhờn từ đầu cu đã rịn ra. Lý Hoa liếm ngay chỗ qui đầu. Nó đỏ hườm hườm. Nàng mút mút rồi bú, càng lúc càng nhanh hơn, cu của Tùng khởi sự giật giật. Lý Hoa biết rằng tinh khí sắp bắn ra. Nàng đẩy sát con cu vào cuống họng, miê?g ngâ?, tay vuốt. Bỗng Tùng la lên:

- Anh sắp ra rồi đó em.

Rồi từng đợt tinh khí bắn vào cuống họng Lý Hoa. Từng đợt, từng đợt. Lý Hoa nuốt ngon lành. Khi tinh khí đã ra hết. Lý Hoa mới nhả con cu ra, liếm nhẹ vào qui đầu khiến cho Tùng nhảy nhổm người lên. Nàng liếm mép rồi nói:

-Béo quá.
 
Chương 2

divider

Sáng sớm hôm sau Chín Tùng chia tay Lý Hoa hẹn ngày giờ gặp bọn Tây ở sở Hối đoái.

Tuy thức gần trọn đêm để làm tình, nhưng hôm nay Lý Hoa trông tươi rói. Có chất đàn ông vào có khác. Hai người làm công ở tiệm vải thấy bà chủ tươi cười vui vẻ thì rất đỗi ngạc nhiên. Thường ngày bà vẫn quạu quọ, cau có chớ đâu có vui vẻ như thế. Mô? điều lạ mà họ không đoán ra.

Chiều nay Thu đến đón Lý Hoa đi ăn, rồi về building Cửu Long, nơi đây Thu có mô? căn phòng rộng rãi. Thu là bạn học của Hoa từ lúc còn học ở Marie Curie. Nàng hiện làm cho mô? hãng hàng không. Thu đã li dị chồng, bây giờ nàng sống độc thân. Nàng bảo sống đô? thân thích hơn vì được tự do muốn làm gì thì làm. Nàng thuô? loại đa dâm nên có rất nhiều bạn trai. Chỉ là bạn trai thôi, chứ không ông nào được nàng chọn làm bồ ruột. Vì nàng không muốn có chuyện ghen tuông, tranh giành lôi thôi. Hôm nào thích ai thì nàng rủ người â? đi khiêu vũ rồi về làm tình. Đôi khi hứng nàng rủ hai gã về mô? lúc. Dĩ nhiên hai người được chọn phải là bạn với nhau. Thu cấm không ai được tỏ ghen tuông vớ vẫn. Anh nào mới quen, chưa biết tính nàng tỏ vẻ vồ vâ? vừa gặp hôm trước, hôm sau tự động tìm nàng là bị nàng quạt ngay.

Nàng nói thẳng rất trắng trợn:

- Anh chỉ là ngưới tình mô? đêm của tôi mà thôi. Còn khuya anh mới trở thành bồ ruô? của tôi. Vâ? đừng có lẩm cẩm, đến làm phiền tôi. Lý ra thì tôi có thể gặp anh mô? vài lần nữa. Nhưng nay anh tự động lại tìm tôi như thế này thì tôi phải giã từ anh luôn. Đừng bao giờ đến tìm tôi nữa nghe chưa!

Đôi khi, sau mô? đêm làm tình, sáng ra nàng bảo thẳng vào mặt chàng kia:

- Anh chơi yếu lắm. Và anh cũng không biết cách bú nữa. Vì cái mã ngoài của anh, mà tôi rủ anh về đêm qua. Tôi đâu có ngờ anh yếu xìu như thế. Vâ? từ nay mình bái bai nhau luôn nghe. Gặp lại tôi bất kỳ ở chỗ nào, anh nên lờ đi, làm như người xa lạ, như vâ? tốt cho anh lẫn tôi.

Anh chàng kia tiu nghỉu như mèo bị cắt tai, lủi thủi ra về. Do đó mà Thu bị thiên hạ đặt cho cái hỗn danh là “Thu tủ lạnh”. Lạnh như nước đá. Tuy nhiên, đối với bạn gái thì nàng thân mâ? vui vẻ lắm. Nàng chơi thân với Lý Hoa và mô? vài người nữa. Gặp nhau ở chỗ của Thu họ đấu hót tưng bừng và kể cho nhau nghe những cuô? phiêu lưu trong viê? du hí tìm khoái lạc. Bộ tứ: Chúc, Thu, Phượng và Hoa mà kể chuyê? đi tìm khoái lạc thì kể hoài không hết. Và họ nói tục nghe đến lạnh người. Đó là thói quen của cả bốn người. Trong bốn người thì Hoa là kẻ ít đến họp mặt nhất vì nàng quá bâ? rô? công viê?, hai nữa sợ phải nghe những chuyê? mê ly của ba người kia. O?g chồng nàng đã trở thành bất lực, nàng đang thiếu đàn ông mà lại nghe họ kể những vụ chơi suốt đêm thì nàng chỉ có nưóc điên lên mà chết ! Hôm nay sẵn dịp bỏ nhà đi hoang và vừa mới ngoại tình đêm hôm qua nên nàng mới hứng thú để nghe bọn quỷ cái đấu hót.

Trong bọn thì Thu biết nhiều chuyện cụp lạc nhất. Dễ hiểu, là vì nàng đang ở trong building Cửu Long, một nơi nổi tiếng. Tài tử, giai nhân dâ? dìu kéo đến cao ốc này. Người thì đến tìm đào, kẻ đến gặp kép. Đào và kép trong cao ốc này cũng cặp bồ với nhau.

Cái mục làm tình ở đây, không là chuyện để mọi người xầm xì, mà người ta chỉ xầm xì khi không thấy ai lai vãng đến phòng A, phòng B.

Thu và Hoa về phòng được mô? lát thì bọn Chúc và Phương kéo đến. Kẹo, mứt bánh và trà được bày ra.

Thu khai mào:

- Ê tụi bây biết không. Tuần trước tao vừa trúng số.

- Thế hả. Bao nhiêu? Chia cho bọn tao với.

Cả bọn lau nhau. Thu cười ngặt nghẽo:

- Không phải trúng số đô? đắc mà tao bắt được mô? bò lạc, mới có 18 tuổi. Kép nhí. Nó chưa hề chơi bao giờ còn nguyên xi. Tao phải dạy nó từng chút, cũng hơi bực mình. Và lụp chụp lắm.

- Thế mày có dạy nó bú *** không?

- Không. Nó nhát như thỏ đế. Vừa chơi, vừa run mà bắt nó bú thì đến Tết cũng chưa dám thực hành. Được cái bù lại là nó cứng lên nhanh lắm. Lần đầu nó xịt xì dầu ra ngay khi cu nó vừa cứng lên, nhưng chỉ 15 phút sau là nó đã cứng trở lại. Lần thứ nhì, được đâu chừng vài ba phút.

- Có tiến bộ đấy chứ. Nhưng nó đụ được mấy lần?

- Chơi cả đêm. Tao cũng không nhớ là mấy cái nữa. Nó khỏe lắm. Tao ra liên miên. Khí của nó và của tao hòa lẫn chảy ướt sũng cái khăn trải giường. Tao bắt thằng bé phải lấy khăn chùi *** đến mấy lần. Nó làm công việc một cách trịnh trọng, bàn tay nâng niu ân cần sợ làm tao đau.

Phượng cười ré lên:

- Sau này ra đời, chă? nó có cơ trở thành một chuyên viên chùi *** !

Chúc hỏi:

- Ở đâu mà mày bắt được nó?

Thu cười rũ rượi:

- Nói thế chứ nó có phải bò lạc thực sự đâu. , Chẳng là tao gặp mô? kép cũ. Nó nói có thằng em trai, thứ út, chưa biết gái là gì, nó muốn giao cho tao huấn luyện. Tao nhận lời nghe vì tao cũng tò mò muô? biết trai tân nó như thế nào.

- Cu của nó có bự không?

- Không bự nhưng nó cứng như củi. Khi nó đụ tao, tao thấy đã lắm, sướng lắm.

Phượng dụ Thu:

- Mày có thể hẹn nó lần nữa không? Cho tao hưởng cái xái nhì. Có khi nước nhì ngon hơn nước đầu.

Cả bọn cười ngặt nghẽo.

Lý Hoa khoe:

- Còn tao, đêm hôm qua tao vừa mới ngoại tình.

- Thế hả?

Cả ba kiều nữ reo lên.

- Ừ ừ đã hơn mô? năm nay tao chỉ có thủ dâm chứ có chơi cái nào đâu, nên đêm hôm qua tao như được lên chín tầng mây.

- U? sao lạ vậy? Hơn mô? năm nay mà tên Long nó không làm mày cái nào à? Sạo.

Hoa trề môi:

- Mốc xì. Nó bất lực từ lâu rồi. Tao không muốn cho tụi bây biết đó thôi. Vì tao xấu hổ. Có chồng bất lực thì phải dấu, ai dám khoe ra.

Thu nói, vẻ thương hại:

- Tô? nghiệp không. Nhịn chơi cả hơn mô? năm. Nếu mày cho tao biết thì tao sẽ phát cho mày vô số kép già có trẻ có.

Chúc tò mò:

- Thế hôm qua mày chơi thằng nào?

- Chín Tùng. Nó chơi dai lắm. Đã lắm.

- Nó có biê? cách bú *** không?

- Sao không. Nó bú được lắm. Lại liếm hết khí của tao mỗi khi tao ra. Tao cũng có bú nó hai lần. Nó được tao nuốt hết tinh khí thì sung sướng lắm.

Cả bọn cười ồ.

Phượng nói:

- Tao biết tên Chín Tùng. Trông mặt nó điếm lắm tuy rằng nó cũng có mã ngoài. Mày coi chừng những tên có vẻ điếm đàng đều là những đứa chỉ muốn lợi dụng đàn bà.

Lý Hoa nhún vai:

- Thây kệ. Tao cần đàn ông để trả thù tên Long nên cho nó chơi đêm qua, thế thôi tao cũng xem nó như công cụ. Có thể tao sẽ còn gặp nó nữa vì nó biết cách làm cho tao sướng.

Chúc cũng khoe thành tích:

- Cách nay vài tuần, tao gặp lại thằng bồ cũ. Lúc còn là sinh viên. Bảy năm về trưóc tao đã cho nó phá trinh. Nay gặp lại nó, tao vẫn thích. Bởi vâ?, dù đã có chồng con tao cũng lên đi chơi với nó hai lần. Tụi bây giữ kín chuyện nghe. Thằng chồng tao mà biết được thì chắc là phải li dị. Nó ghen kinh khủng.

Thu hỏi dò về bồ cũ của Chúc:

- Thế nó chơi có khá hơn hồi nó phá trinh mày hay cũng vậy?

Chúc cười cười vênh mă? lên:

- Khá hơn nhiều chứ. Hồi nó phá trinh tao nó cũng có chút kinh nghiê? rồi, nhưng so với bây giờ thì nó xa lắm. Bảy năm về trước nó không biết bú, bây giờ nó bú râ? có kỹ thuật lại đòi chơi kiểu 6*9. Nó biết dùng mười ngón tay của nó đánh đàn trên ngực và hai cạnh sườn của tao khiến tao hứng lên ngay, không đợi nó bú hay thục vào.

- Vì sao hồi ấy mày cho nó phá trinh mà rồi không lấy nó? Mày có thể kể cho bọn tao nghe nó phá trinh mày như thế nào không?

Chúc gật đầu, uống một tách trà rồi thong thả thuật lại chuyê? của nàng và Chung:

- Dạo ấy nó đeo đổi tao sát nút. Ngày nào cũng đưa đón, đi xem hát, đi nhảy. Thỉnh thoảng lại mua tặng vài ba thứ. Nó xin tao ban ơn cho nó nhưng tao cứ lần lữa từ chối. Sau cùng vì nó van xin tao ghê quá nên có mô? hôm tao cho nó cởi quần áo và cho nó sờ soạng hôn hít thôi. Không cho chơi. Lúc ấy tao cũng nứng lắm muốn cho nó nhưng tiếc rẻ cái màng trinh, nên lại thôi không cho. Tụi bây biết không lúc ấy nó cũng cởi quần áo ra hết, cu của nó ngóc lên cứng ngắt, nhưng bị tao đẩy ra hoài nên nó đành chịu. Tao thấy nó nứng quá không nỡ để cho nó thất vọng, bèn hỏi nó có cách nào làm cho cu nó xìu xuống hay chăng? Nó liền năn nỉ bảo tao lấy tay vuốt vuốt cu nó, nó bảo chỉ một chập là tự nhiên nó sẽ xìu xuống ngay.

- Nghĩa là kép bảo mày súc chai cho nó?

- Đúng lúc ấy tao mắc cỡ quá. Thửơ giờ tao có nắm cu đàn ông bao giờ. Nhưng hôm ấy tao liều làm thử. Chỉ mô? lát là nó bắn tinh khí ra chảy xuống đầy cả tay tao. Mâ? lần sau hẹn hò với nó tao không để cho nó dẫn về căn phòng của nó. Mô? hôm nó bảo tao:

- Anh mới mượn được mô? cuốn phim 8 ly và cái máy chiếu. Em đến xem phim không? Tao hỏi phim gì nó nói phim Thụy Điển. Tò mò tao theo nó lúc ngồi chờ nó sửa soạn tao thấy trên bàn có mấy miếng sôcôla của Nhâ? Bản, tao hỏi nó ăn được không nó gâ? đầu, lúc phim được chiếu lên tấm vải trắng mà nó căng lên tường tao hốt hoảng nhìn nó. Té ra đó là mô? cuốn phim con heo. Cảnh mô? cặp trai gái ôm nhau hôn hít và vật nhau xuống cỏ. Tao muốn bảo nó tắt máy, vì tao sợ khi xem phim tao sẽ nứng lên, nhưng tao chưa kịp nói thì bỗng thấy cơ thể tao nóng ran nhất là ở phía dưới âm hộ.

- Thế là mày mắc mưu nó rồi.

- Mấy miếng sôcôla đó có chứa thuốc kích thích cực mạnh. Tao biết loại sôcôla ấy mà. Có tác dụng ác liệt!

- Lúc â? tao đâu có biết gì về mấy miếng sôcôla. Tao chỉ nghĩ nhìn cảnh thằng kép trong phim nó bú *** con bồ nó nên tao nứng lên đó thôi.

- Rồi sau nữa. Nó đè mày ra đụ liền à.

- Không nó galăng lắm. O? tao hôn hít vuốt ve lâu lắm. Kỳ lạ là lúc đó chính tao năn nỉ nó cởi quần áo tao ra như cảnh tao vừa thấy trong phim. Nó cởi quần áo của nó nữa rồi ôm tao sờ soạng khắp nơi. Cuốn phim đã dứt, máy đã tự động tắt, nhưng tao chẳng cần coi thêm nữa. Bấy giờ tao và thằng bồ tao cũng đang đóng phim chứ gì nữa!

Kể đến đây Chúc cười lên hinh hích. Nàng nói:

- Tụi bây biết không vào phút đó tao có cảm tưởng như người tao là mô? nồi nước đang sôi, tao nứng quá sức tưởng tượng. Khi thằng bồ vừa vuốt ve cái mu là tao đã chảy nước ra ngay, ra nhiều lắm.

Thu hỏi:

- Kép có cúi xuống bú mày không?

- Tao đã nói rồi. Dạo ấy nó chưa bú ***, chỉ có mấy cái xoa xoa, vuốt vuô? mà tao cũng đã phải lên tiê?g van xin nó đút cu vào, vì tao nứng quá, nứng kinh khủng. Kép đút cu vào rồi tao mới ngừng năn nỉ. Thâ? ra lúc nó đút cu vào tao cũng thấy đau nhưng tao nghiến răng chịu đựng cho nó đâm thủng màng trinh. Có thế cơn nứng của tao mới hạ xuống. Và đến lúc đó tao mới thấy đau rát !

- Mày ăn đến hai miếng sôcôla Nhật Bổn thì làm sao mà không nứng như điên.

Cả bọn lại cười rủ rượi.

Thu đưa ra mô? đề nghị hấp dẫn:

- Bọn tứ quái bọn mình hôm nào phải tổ chức mô? cái party đô? đáo vừa có mục đớp hít, vừa có mục nhảy đầm lại có màn chơi hội đồng nữa. Tụi bây có dám dự không?

Chúc nói:

- Chồng tao nó ghen lắm, tao chịu thua mà nó hay được nó sẽ giết tao.

Hoa và Phượng bằng lòng tham dự.

Thu tiết lô?

- Tao đã từng tham dự party hô? đồng, đã lắm rồi tụi bây sẽ mê ngay.

Hoa nghe nói thích lắm. Vì nàng đang cần chơi. Nàng cần có nhiều đàn ông để trả thù ông chồng bất lực.

Phượng hỏi:

- Sẽ tổ chức ở đâu và đô?bao nhiêu cặp?

- Tao sẽ mượn mô? cái villa thật lớn. Hai vợ chồng chủ nhà cũng sẽ tham dự cuộc chơi. Như vâ? mình chỉ cần mời vài ba cặp nữa, dĩ nhiên là phải tìm ba tên kép cho ba đứa mình.

Hoa ngây thơ hỏi:

- Thế trong màn hội đồng các cặp có quyền thay đổi đào kép với nhau không?

Thu cười ngất:

- Mày khờ lắm đã bảo là hội đồng mà. Đào là của chung. Kép muốn chơi em nào là em đó phải chơi, không có quyền từ chối, biết chưa?

Nói chuyện một lát rồi cả bọn chia tay. Hoa ở lại ngủ chung với Thu.

Nàng dự định sẽ ở đây luôn nếu chồng nàng không đến năn nỉ.
 
Chương 3

divider

Có lẽ ông Văn Long không ghen nên ông cứ để mặc kê?bà Long đi hoang. O?g tự bảo: "Nó có muốn li dị mình cũng đồng ý ". Ông có cơ sở riêng, bà cũng có cơ sở riêng, không phải chia của cải gì cả. Ôg biết bà đòi bỏ đi hoang vì ông bất lực từ mô? năm nay ông chẳng hề rớ tới bà. Ông nghĩ cứ để nó đi kiếm trai nó chơi cho sướng thế là ông được yên thân.

Nhớ tới nhiệm vụ hụt thầu liên miên ông thở dài sườn sượt. Ông biết rõ những đồng nghiệp của ông sở dĩ họ trúng thầu là vì họ dâng vợ, hoặc em vợ, cháu gái cho mấy thằng Tây có quyền thế. Cái vụ chia tiền lời đã đành nhưng ác nỗi mấy thằng Tây có quyền hành đều thích gái. Mà phải là gái nhà lành, hoặc là vợ, con của những người muốn xin ân huệ chứ còn đưa gái điếm cho nó nó chê vì nó nhìn, hoặc nói chuyê? mô? lát là biết ngay đó là gái điếm. Tụi thực dân tinh ranh hơn quỷ. Phần ông không có em vợ, cháu vợ gì ráo còn bà vợ thì ông chưa kịp nói bất cứ chuyê? gì bà cũng nói lảng sang chuyện khác và bỏ đi. Như thế làm sao ông dám nói cái sự bí mâ? về chuyện đấu thầu. O?g không có máu ghen, bà vợ ông lại đẹp, thì cái vụ dùng vợ để đi giao thiê? với Tây đâu có gì trở ngại. Ngặt nỗi là ông không dám đề nghị với bà đó thôi.

Ông gọi Tám, tài xế riêng của ông vào để nhờ viê?. Tám là mô? thanh niên mới 21 tuổi, trông khá đẹp trai.

Ông Văn Long:

- Tám, kể từ ngày mai, em lấy xe gắn máy đi ra đứng vẩn vơ gần chỗ tiệm vải của bà nhà và dò xét xem bà đi đâu, ngủ ở đâu, có đàn ông đi với bà không. Nghĩa là em đóng vai mô? thám tử dùm cho qua. Từ ngày mai, qua sẽ tự lái lấy xe, để cho em thông thả đóng vai trò thám tử nghe chưa. Đừng tiết lô?cho con Sáu (chị bếp) nó biết. Mỗi ngày về báo cáo cho qua hay tự sự.

Tám tài xế vâng lời.

Hôm sau, hắn lảng vảng ở khu Charner gần tiệm vải Long Hoa của bà Long, tức Lý Hoa để dò xét. Hắn đứng bên kia đường nhìn sang hễ thấy có người đàn ông nào vào tiê? trò chuyện đều để ý xem có phải người quen không. Hắn có thấy Chín Tùng nhưng Tám tài xế không quen mặt lại có vài thanh niên chừng 20, 21 tuổi được bà Long kéo vào phòng giấy ở phía trong để trò chuyê? hay làm gì đó hắn không biết.

Tất cả đều được Tám tài xế bào cáo với ông Long. O?g này thấy Tám có vẻ đắc lực nên móc túi chi thêm cho mớ tiền, gọi là để ăn uống trong khi thi hành phâ? sự.

Được ba ngày thì Lý Hoa phát giác ra sự hiện diê? của Tám tài xế. À thì ra thằng chả cho tên tài xế đi theo dò xét mình đây. Bà Long nghĩ bụng như thế. Lập tức bà nghĩ kế hoạch để làm đối phương bị lạc hướng.

Lý Hoa gọi điện thoại cho Chín Tùng bảo hắn đừng lên tiê?, sẽ hẹn nơi khác.

Bà cũng thông tin ngay cho mấy tên thanh niên vẫn đến tiệm gọi bà là chị xưng em, nhưng chủ ý là để tán tỉnh bà.

Buổi chiều bà không lái xế đến thẳng cao ốc Cửu Long nữa mà gởi xe tại gara Charner rồi chờ Thu đến đón. Thu nghe Lý Hoa thuâ? lại vụ thằng Tám tài xế thì cười ngất.

- Nê? tao ở địa vị mày thì tao gọi thằng tài xế ấy vào tiê? và bảo nó: vì ông của mày bất lực nên chị phải bỏ nhà đi với trai. Em không viê? gì phải theo dò xét chị, cừ về báo cáo thẳng với ổng là chị có vô số bạn trai xem ổng làm gì.

- Nhưng tao muốn thắng kiê? nếu hắn làm đơn ly dị, vậy nói như mày sẽ không ổn tí nào. Nó sẽ mướn thám tử thứ thiệt và thừa theo dõi và bắt quả tang tao vào phòng ngủ với Chín Tùng hay với ai đó thì tao thua kiện ngay, vì tao can tô? ngoại tình.

Thu ngẫm nghĩ:

- Ờ nhỉ. Hay là. . . mày dụ dỗ thằng Tám tài xế.

- Nói bâ?. Chẳng lẽ tao cho thằng tài xế chơi?

- Thiếu gì các bà nhà giàu, vợ ông lớn vẫn cho tài xế chơi, mày không biết à? Thằng Tám còn trẻ lại đẹp trai thì mày cho nó chơi để kéo nó về phe mày có gì quá đáng đâu. Nó về báo cáo láo thì chồng mày mù tịt luôn, tha hồ cho mày tự do.

Lý Hoa nghĩ ngợi "Thằng Tám còn trai trẻ, lại đẹp mã cho nó chơi cũng được."

Rồi Lý Hoa nghĩ đến chuyê? phải trả thù ông Long. Nàng nói thầm "Ừ rồi tao sẽ cho thằng tài xế nó chơi cho mi xấu hổ. Ly dị thì ly dị sợ quái gì." Lý Hoa nghĩ vậy và bảo Thu:

- Nê? tao dụ dỗ thằng Tám tài xế thì mày có cho tao mượn phòng của mày không?

- Chắc chắn là được.

Rồi Hoa cùng Thu bàn thảo kế hoạch. Thu nói:

- Tao có quen thằng cò, cảnh sát trưởng quận I đê?tao nhờ nó hù thằng tài xế của mày, rồi mày lãnh nó ra, thế là nó phải theo phe mày, trung thành với mày. Vả lại như nó có mô? bà chủ xinh đẹp như mày cho chơi thì nó còn đòi hỏi gì nữa.

Hôm sau Tám tài xế đang đứng chúi mũi vô tủ kính của mô? tiệm bán vàng và đồng hồ thì bỗng có người vỗ vai:

- Anh làm gì mà loanh quanh khu vực này từ bốn ngày nay? Tôi là thám tử thuộc cảnh sát quâ? I, đây là thẻ hình sự của tôi. Anh đưa căn cước cho tôi xem.

Tám tài xế xanh mặt. Hắn móc căn cước ra trình:

- Thưa thầy, tôi không phải Việt Minh hay có ý gì gian. Tôi là tài xế cho bà chủ tiệm vải ở bên kia đường, tôi chờ tới giờ chở bả về nhà.

- Để xem anh có nói láo hay không. Tôi phải đưa anh về quận cảnh sát để sưu tra đã, xong tôi sẽ gọi bà chủ của anh để lãnh anh về.

Sau khi lãnh thằng Tám ra khỏi cuộc cảnh sát Lý Hoa dọa hắn:

- Ông cò nói em có tên họ giống tên một thằng có thành tích bất hảo. Ổng bảo chị phải làm giâ? bảo lãnh ông mới cho em vê?đó, sao em lởn vởn ở chỗ ấy. A?mà chị biết rồi phải ông chồng của chị sai em đi rình râ? chị đó không. Hừ em dại quá, bộ em tưởng ai cũng làm thám tử được hay sao.

- Dạ em đâu dám. Tại ổng bảo em phải theo canh chừng bà sợ bà bị tụi lưu manh nó giật bóp hay giật đồng hồ giây chuyền chứ nào em đâu dám lãnh phận sự rình bà đâu.

Lý Hoa quát:

- Đừng nói láo. Có muốn thì chị bảo ông cò nhốt em luôn không. Thôi, lên lái xe đưa chị về tiệm

5 giờ chiều, Lý Hoa bảo Tám tài xê?về báo cáo láo với ông Long, đừng đả đô?g gì đến vụ bắt, rồi đến nhà hàng Mêkông ở chợ Cũ gặp lại.

Lý Hoa biết Tám tài xê?chưa có vợ con nên bảo hắn:

- Em về chỗ chị đêm nay. O?g cò bảo chị phải luôn luôn canh chừng em, cả ngày lẫn đêm. Bất cứ lúc nào ông cũng có thể gọi điện thoại đến thăm chừng. O?g cũng nghi luôn cả ông chồng của chị, tức là ông chủ của em đó. Em liê? mà giữ thân.

Tám tài xê?tưởng thật nên sợ run. Hắn đưọc bà chủ gọi cho mô? dĩa cơm gà rôti, mô? chai lave 33.

Ăn xong Tám tài xế lái chiếc xe riêng của Lý Hoa về building Cửu Long.

Thu giàu kinh nghiệm nên đã lánh mặt. Lúc ở quận cảnh sát cùng với Lý Hoa nàng đã nhìn thấy thằng Tám. Nàng bảo thầm: "Trông thằng này đẹp trai đấy chứ và có vẻ khỏe mạnh. Để cho con Hoa làm thịt nó trước rồi tới phiên mình sau. Xài mấy đứa con nít này đỡ rắc rối. Chỉ phải tô? nó thiếu kinh nghiệm, lụp chụp như thằng nhỏ 18 mà mình hành hạ hôm trước. "

Phòng của Thu là loại phòng lớn, ở tầng dưới có nhà tắm và đủ tiện nghi chứ không như các phòng nhỏ ở mấy tầng trên.

Lý Hoa bảo thằng Tám:

- Em vào phòng tắm, tắm rửa đi. Nhà này có sẵn pyjama đàn ông, đây em cầm lấy bộ này để tắm xong mặc vào, có sẵn dầu thơm trong phòng tắm em cứ lấy mà xài.

Tám tắm xong Lý Hoa bảo nó ngồi chờ ở cái ghế xích đu nghe nhạc, còn nàng thì vào phòng tắm.

Bài hát: "Đừng chèo lại đây cô lái đò ơi, dừng chèo lại đây giây phút đừng bơi, cho tôi sang với bên sông vắng, bờ đêm xa vắng, khách sang mình tôi. " Đang được phát từ cái máy thu thanh khiến thằng Tám lắng nghe thích thú. Nhưng bỗng nó giâ? mình vì nó vừa nhìn thấy hình ảnh bà chủ lồ lộ hiện ra trong tấm kiếng gắn xéo lối vào nhà tắm.

Chết chưa. Nó tự nhủ thầm bà chủ vào thay đồ trong phòng tắm mà lại không đóng cửa nên cái kiếng phản chiếu cho thấy rõ ràng là bà đang cởi truồng.

Tám phân vân mấy phút rồi quyết định lên tiếng:

- Bà chủ bà quên đóng cửa phòng tắm lại đấy.

Có tiếng Lý Hoa vọng ra:

- Chị biết rồi, ở đây không có ai đóng cửa phòng tắm lại hết. Chỉ có em là người nhà quê nên tắm mới đóng cửa.

Tám nín thinh. Nó nghỉ ở nhà bà thì có ai dám lên lầu nhìn vào phòng tắm của bà đâu mà cần đóng cửa. Còn ở đây đang có mình ngồi mà bả cũng coi như không có ai cả. Ối mấy người này họ văn minh họ sống theo Tây, họ đâu có để ý gì đến cái vụ mặc đồ hay không.

Hắn lại liếc nhìn lên tấm kiếng. hắn thấy bà chủ có thân hình thon đẹp quá. Da bà trắng muốt. Ngực bà no tròn trông giống hai trái bưởi Biên Hòa. Bụng phẳng lỳ chứ không đầy mỡ, có nây giống bụng mấy bà sồn sồn. Còn cái khu tam giác có lông đen đen trông hấp dẫn làm sao. Thằng Tám chưa có vợ nhưng cũng có con bồ bán chè, tên là con Tư, con nhỏ này đã cho nó chơi, lúc ấy cả hai đứa đều chưa đứa nào biết mùi đời nên cái vụ làm tình nó lụp chụp dữ lắm. Thằng Tám so sánh: mu của bà chủ đẹp hơn mu của con Tư, vì lông rậm hơn, cái gò cao hơn.

Tám tài xê?nói nhỏ đủ cho một mình hắn nghe: Mình cứ ngỡ cái mu của người đàn bà nào cũng giống nhau đâu có dè cái mu của bà chủ đẹp hơn cái mu của con Tư chè thưng nhiều. Lông mu của con Tư thưa thớt quá và nó suông đuột chứ đâu có hơi quăn như của bà chủ. Chắc lông của bà mềm lắm.

Bỗng Tám nhận thấy con cu của nó đã ngỗng lên tự hồi nào! Phải rồi tại vì nó nhìn thấy bà chủ cởi truồng thì thích lắm chứ nhưng nếu con cu của nó cương lên mãi chắc nó không chịu nổi!

Có tiếng bì bõm trong bồn tắm. Tám suy nghĩ: ở đây có mỗi mô? cái giường. Rồi tối nay mình ngủ đâu. Chắc là phải ngủ trên cái ghế dài này. Nó thấy hơi yên tâm vì cu nó đã xìu xuô?g. Nhìn lên tấm kiếng nó lại thấy bà chủ từ trong bồn tắm bước ra. Bà đang lau mình cho khô. Xong bà mặc vào người cái áo choàng may bằng loại vải khăn tắm rồi bước ra.

Thằng Tám đang nghĩ ngợi về cái chuyện không thấy bà chủ mặc quần áo lót thì Lý Hoa đã ở trước mặt nó. Nàng bảo nó:

- Chị nghe ông chủ của em nói em có biết đấm bóp, ổng nói em đấm hay lắm, vậy chị muốn nhờ em đấm bóp có được không? Chị thấy đau lưng nhức chân quá.

Ngừng mô? vài giây rồi Lý Hoa bảo Tám:

- Nhưng mà đấm bóp thì em phải cởi bộ pyjama ra chỉ mặc xàlỏn thôi. Mặc nhiều quần áo nó vướng lắm không tốt đâu.

Thằng Tám ú ớ, nó không muốn cởi bộ pyjama ra vì nó sợ lỡ cu của nó lại ngỗng lên bất tử thì nguy quá. Nhưng nó sợ bà thấy nó chẳng dạ thưa và làm theo mệnh lệnh.

Tám cởi bọ?pyjama xong, quay lại thì thấy bà Long đã nằm sấp trên giường. Trên người bà chẳng còn mảnh vải nào che hết. Cái áo choàng đã bị vứt một xó. Nhìn đôi mông tròn trịa, cặp đùi dài, cả cái lưng thon thon trắng muốt của bà chủ khiến thằng Tám mê mẩn. Nó đang ngắm thân thể bà Long thì bà đã quát nhỏ:

- Còn chờ gì nữa đó Tám. Leo lên đấm bóp cho chị đi. Con trai gì mà chậm chạp thế !

Tám hoảng hốt vội leo lên giường, ngồi sát bên lưng bà chủ và khởi sự đấm. Nó cảm thấy da thịt của bà chủ tươi mát quá, sờ tới đâu nghe mát rượi tới đó. Mớ tóc dài của bà xõa một bên, để lộ cái gáy trắng ngần. Tám vuốt cái gáy rồi bàn tay từ từ vuốt xuống xương sống. Nó làm như vậy đến lần thứ nhì thì nghe tiếng thở dài của bà chủ.

Nó dùng sống bàn tay chặt chặt bằm bằm trên lưng từ vai xuống giáp ranh của đôi mông. Nó làm càng lúc càng nhanh và mạnh hơn. Xong rồi đến màn đấm. Bà Long cảm thấy khoan khoái lắm. Qaủ thật thằng nhỏ này có màn đấm bóp. Điệu này nàng phải bắt nó đấm bóp dài dài. Nhưng không hiểu nó có biết cách chơi hay không? Hay nó còn là mô? trai tân? Nhưng nàng nghĩ nó đã 21 tuổi rồi, lẽ nào nó chưa chơi đứa con gái nào cả. Bây giờ đôi bàn tay thằng Tám đang xoa nắn khắp cái lưng ong của bà Long. Nàng cảm thấy lơ mơ, thoải mái vì gân cốt đã dãn ra. Nhưng chợt nàng nghĩ rằng Tám chưa đụng hai bờ mông của nàng. Nghĩ vâ? nàng quay đâ? về phía sau bảo thằng Tám:

- Em không đấm bóp hai cái mông của chị à?

- Dạ, dạ để em làm.

Thuở giờ đấm bóp cho cả đàn ông lẫn đàn bà, Tám đâu có nắn hay xoa nắn đôi mông. Nó hơi chần chừ nhưng sợ bị rầy nên vội vàng đấm đấm xoa xoa đôi mông tròn lẳn, xinh xắn của bà chủ. Nhưng tay nó hơi run vì hơi nóng từ đôi mông chuyền sang khiến cho nó cảm thấy khoan khoái rồi con cu của nó ngóc lên, ngóc lên rất nhanh. Nhìn xuống đáy quần xà lỏn Tám thấy nguy quá. Bà chủ mà thấy nó nứng lên như thế thì sẽ nạt nó sao dám có ý nghĩ xằng bậy phạm thượng đối với bà.

Thằng Tám nhớ lại là thường ngày ở nhà, bà chủ hách lắm. Hết quát tháo ông chủ, lại la rầy chị bếp và cả nó nữa, nó cũng từng bị bà kêu mày tao mi tớ chởi bới um sùm chứ bà đâu có tử tế gì đối với nó. Sao bây giờ giận chồng bỏ nhà ra đi bả lại nói năng ôn tồn, dễ thương như thế này. Và bây giờ bà còn lại cởi truồng ra nằm đây để cho nó xoa nắn. Nó nghĩ: Bà chủ này là người kỳ lạ. Ơ?nhà thì dữ dằn như bà chằng mà ở đây thì dễ thương. Có thể là ở nhà vì cần phải "trị" ông chủ nên bà mới làm oai như thế cũng không chừng.

Lý Hoa đang suy nghĩ lan man. đôi bàn tay của thằng Tám xoa nắn điệu nghệ quá khiến cho nàng hứng lên nhanh lắm. Nàng nghe như từ phía âm hộ có những tín hiệu phát đi, báo động rằng sắp sửa nứng lên rồi. Phải dụ dỗ thằng Tám mới xong. Nàng nói thầm trong bụng "nếu mấy bữa trước mà mình không gặp Chín Tùng và cho hắn chơi trọn đêm thì có thể tha thứ cho thằng Tám đêm nay, chứ mình vừa ăn đó, làm sao nhịn được nữa". Vừa nghĩ đến đây thì nàng đã nứng lên thật sự rồi.

Lúc này thằng Tám đang xoa xoa, nắn nắn cặp đùi non của Lý Hoa. Nó cũng cảm thấy khó chịu trong người lắm. cu của nó đã cương cứng lên hết mức rồi.

Thường khi mỗi lần hẹn hò với con Tư chè thưng thì chỉ cần nhìn thấy con Tư trần truồng nằm trên giường là cu nó đã ngỗng lên rồi, sau vài phút hôn hít là nó xáp trận liền. Bây giờ ngồi cạnh mô? người đẹp cũng không có mặc quần áo, mà tay nó đang xoa nắn sờ mông sờ đùi người đàn bà ấy thì bảo sao cu nó không cương lên cứng như khúc cây.

Chợt Lý Hoa thò tay trái đặt ngay vào đáy quần của Tám. Nàng nhận ra rằng con cu của Tám đã cương lên tự hồi nào, cứng ngắc. Thằng Tám bị chạm nhằm nhược điểm, nhổm hẳn người lên. Lý Hoa tằng hắng:

- Bây giờ chị muốn em xoa nắn ngực và bụng.

Nói xong nàng liền trở mình nằm ngửa, hai chân dạng ra. Mu của nàng đã nở vì nứng. Nước nhờn đã rịn rịn. Mùi đàn bà tỏa ra từ âm hộ nàng thoảng bay lên mũi thằng Tám khiến nó ngây ngất. Nó nhìn chằm chặp vào cái âm hộ. Hấp dẫn hơn cái của con Tư nhiều lắm. Lý Hoa nhìn thấy nó nhìn vào cái mu của nàng không chớp mắt thì thích chí lắm. Nàng liếc về phía hạ bộ của thằng Tám. Cu nó ngóc ngóc làm cho đũng quần xà lỏn phập phồng lên xuống. Nàng biết trước sau gì nàng cũng làm thịt thằng nhỏ này. Nàng nói thầm: để mình dò xem nó đã biết chơi chưa. Nghĩ đoạn nàng ra lê?h:

- Xoa và nắn bóp ngực và bụng chị đi. Mau lên.

Thằng Tám tuân lệnh. Hai bàn tay nó xoa nhẹ trên ngực Lý Hoa. Nàng thở dài đón nhận hơi nóng từ hai bàn tay thằng Tám mô? cách khoan khoái.

- Dùng hai bàn tay bóp bóp vú của chị đi. Bóp nhẹ.

Hai đầu núm vú của Lý Hoa đã cương lên, vì đang nứng.

- Dùng mấy ngón tay se se đầu vú của chị.

Thằng Tám răm rắp tuân lệnh. Tay nó bóp vú, tay kia se se đầu vú của bà chủ.

Nó nghĩ chị bếp mà thấy nó lúc này thì chị sẽ kinh ngạc lắm. Bà Long nổi danh là kẻ hách dịch với người làm, mà bây giờ lại để cho nó bóp vú. Nghĩ cũng lạ.

Lý Hoa đã bắt đầu thở dồn dập. Hơi thở nàng gấp rút như người đứt hơi. Mặt nàng đỏ bừng, nàng lim dim cặp mắt. Nàng khởi sự dò hỏi:

- Tám à, tự thuở giờ em đã có bồ chưa?

- Dạ có rồi. Bồ của em là con tư bán chè thưng. Nó ở chung xóm với em.

- Thế hai đứa đã ngủ với nhau chưa?

- Dạ. . dạ rồi. Tám ngượng ngập trả lời.

- Nghĩa là em đã chơi con Tư rồi.

- Dạ.

- Nó là con gái hay đã một đời chồng?

- Dạ, lúc em gặp nó thì nó còn con gái nguyên xi. Lúc ấy em cũng chưa biết gì về đàn bà. Hai đứa đều là tay mơ, lụp chụp lắm.

Lý Hoa cười khúc khích:

- Vậy là em đã biết mùi đàn bà rồi. Hai đứa cặp với nhau được bao lâu?

- Dạ tính đến nay cũng đã gần hai năm.

- Vậy là em đã rành đàn bà rồi, đâu còn là tay mơ nữa. Em thấy thân thể của chị có đẹp bằng người của con Tư bồ em không?

Tám thật thà:

- Dạ con bồ em thuộc loại con nhà bình dân làm sao nó có thể sánh với bà được. Da nó đâu có trắng như bà. Mặt nó thì thua bà xa lắc. Nó làm gì có tiền đi mỹ viện như bà chủ.

Lý Hoa hài lòng lắm. Nàng mở cuộc tấn công ngay. Nàng cầm một tay của thằng Tám, để bàn tay lên âm hộ:

- Xoa xoa cái chỗ này của chị. Bao giờ chị bảo ngừng mới được ngừng nghe chưa.

Thằng Tám há hốc mồm. Nó không ngờ bà chủ lại bắt nó phải xoa xoa cái mu của bà.

Tay nó vừa xoa được một vài phút gì đó trên mớ lông quăn quăn, thì dâm thủy chảy ra ào ạt. Thằng Tám biết bà chủ đang sướng. Nó liếc thấy bà lim dim mắt, thở gấp rút.

Bỗng Lý Hoa vụt hỏi:

- Em có biết cái chỗ em đang xoa xoa người ta gọi là gì không?

Thằng Tám đỏ mặt. Nó ngượng ngập, ấp úng. con Tu chè thưng mỗi khi muốn nó vuốt ve cái ấy thì bảo nó: "Anh nựng chim của em đi" nhưng khi nào nhắc đến con Bảy hột vịt lộn, là đứa đang theo ve vãn thằng Tám, định giựt bồ của nó, thì con Tư nhảy lên đổng đổng: "Nó muốn giựt anh trong tay em hả? Nó sắp tới số rồi. Bộ nó có hai cái *** hay sao mà gặp nó là anh cứ sáp lại nói chuyện với nó? Em sẽ rạch mặt, rạch luôn cái *** của nó nếu em bắt gặp nó ngủ với anh". Vậy tên của cái này gọi là. . . Tám ngẫm nghĩ. . . là chim mà cũng là ***. Nghĩ vậy nó trả lời bà chủ:

- Dạ. . . dạ, cái chỗ này hả bà chủ? Em nghe gọi là. . . chim.

- Nó có lông nhưng đâu có cánh, đâu có biết bay mà gọi nó là chim. Em có nghe người ta gọi nó bằng danh từ khác không?

Tám suy nghĩ rất nhanh: có người gọi nó là cua. Nghĩ vậy nó lại đáp:

- Dạ có người gọi nó là cua.

- Nó đâu có càng, có chân, đâu có biết bò mà gọi nó là cua. Nghe không xuôi tai. . .

Thằng Tám chịu thua. Cái bà chủ naỳ hôm nay sao hỏi cắc cớ, khó khăn như thế này. Nó đang hứng thấy mồ mà cứ hỏi quanh co. Làm sao nó không biết? Người trong giới bình dân ở xóm nó, khi nói chuyện tiếu lâm với nhau vẫn gọi cái ấy là cái ***, nhưng những người nhà giàu như bà chủ đây chắc không xài danh từ ấy, chắc là họ xài danh từ khác.

Thấy thằng Tám lặng thinh, Lý Hoa càng thích chí, nàng cười dòn dã:

- Hiện giờ trong phòng này chỉ có chị với em. Chị thì đang cởi truồng, vậy em còn mắc cỡ gì mà không nói đúng tên của nó cho chị nghe thử?

Thằng Tám cũng cười:

- Bà chủ biểu thì em nói. Em nghe mấy đứa con gái gọi cái ấy là cái. . . ***.

Lý Hoa cười ré lên:

- Dữ hông. Chị hỏi mà em không nói huych toẹt ra ngay, cứ loanh quanh mãi. Nếu nó là chim thì tự nãy giờ chị cởi quần áo ra nó đã bay đi rồi. nếu nó là cua thì tự nãy giờ nó đã kẹp em chảy máu tay vì em đang xoa xoa nó kìa.

Bỗng Lý Hoa chụp con cu của thằng Tám xuyên qua lớp vải quần xà lỏn. Chà cu thằng này coi bộ được đây. Không nhỏ đâu.

Tám ú ớ, nó ngượng quá. tự nãy giờ cu nó chỉ thiên hoài mà nó quên lững. Lý Hoa tuột cái quần lót của thằng Tám quăng vào một xó. Cu của nó đỏ hườm hườm ngóc ngóc cái đầu. Giống con gà sắp làm trận nơi trường đá gà.

Lý Hoa hỏi, mặt làm bộ nghiêm:

- Vì sao cái này của em ngóc lên hoài vậy?

Tám lại ấp úng. hỏi gì mà rắc rối quá?

- Dạ. . . dạ thưa bà chủ, em nói thiệt để bà chủ khỏi rầy la em lần nữa. Nó ngóc cái đầu là vì em đang nứng quá.

Lý Hoa gục gặc đầu:

- À thì ra em đang nứng. Vậy chứ mỗi khi em nứng như vậy em làm sao cho xìu xuống?

Tám nghĩ: bà này bữa nay điên rồi đây mà, chắc vì nhớ ông chủ nên bà đã nổi điên. Nó đáp:

- Chỉ khi nào gần con Tư thì em mới nứng. Sau khi con Tư cho em chơi, ra rồi, là tự nhiên nó xìu xuống ngay.

- Chị thấy em ở trong tình trạng này chắc là khó chịu lắm. Vậy em có muốn chị giúp em không?

Tám lặng thinh.

- Chị nói thật. Bây giờ em nằm lên người chị đi.

Tám làm theo.

- Em hôn chị như hôn con Tư vậy đó, đưọc không?

- Hừ, hừ em chưa biết hôn.

- Nhưng không sao. Bây giờ em đút cu của em vào *** chị đi. Em với con Tư làm sao bây giờ làm thử chị coi.

Thằng Tám cảm thấy bất ngờ quá. Bà chủ bảo nó đấm bóp thì được chứ lại bảo nó chơi thì thấy hơi kỳ. Rủi ông chủ hay được vụ này thì nói làm sao đây. tuy cu của nó đã cọ xát vào âm hộ của Hoa nhưng nó vẫn ngần ngại chưa dám đút vào.

- Mẹ ơi. Mình trúng mối, thằng này đụ vừa mạnh lại vừa dai nữa. Thường thì mấy thằng 20, 21 như nó leo lên làm vài cái là rớt đài, leo xuống ngay. Thằng này có võ đây mà. Con Thu được thằng này chơi chắc nó thích lắm. Chỉ buồn là nó không biết bú. O? nhưng mình và con Thu sẽ huấn luyện nó mấy hồi.

Thằng Tám vẫn nắc. Chính nó, nó cũng lấy làm ngạc nhiên: "Sao bữa nay mình chơi dai thé?này. Chắc có lẻ mình sợ oai bà chủ nên nó lâu ra".

Thằng Tám chưa ra thì Lý Hoa đã ra. Nàng cảm thấy như được bay bỗng lên tận mây xanh. Khoái lạc không tả xiết. Nàng nhắm nghiền mắt, cảm thấy khí trong người cuồn cuộn tuôn ra. Nàng không còn ôm lưng thằng Tám nữa, tay nàng buông xuôi xuống giuờng, chân nàng hơi giơ lên cao, rồi nàng thả chân xuống. Mệt quá, giữa lúc Lý Hoa chơi vơi như thế thì thằng Tám tài xế cũng xuất tinh. Nó ra cũng nhiều từng đợt tinh khí bắn vào tận trong tận cùng của âm hộ Lý Hoa.

Một lát sau thằng Tám buông tay nằm dài trên mình bà chủ của nó, thở phì phò. Lý Hoa đã trở về dương gian, từ ở chín tầng mây hạ xuống! Nàng đưa hai tay lên lưng Tám tài xế vuốt vuốt sống lưng của nó. "Thằng nhỏ này xài được" nàng tự nói thầm. "Vậy mà bấy lâu nay mình đâu có biết. Nếu biết mình đã xài nó từ khuya"

Nàng ôm đầu nó hôn vào mặt nó. Trai bình dân không biết hôn môi. Mình đừng làm nó sợ, phải từ từ. Tám tài xế hồi dương dần dần. nó cũng nghĩ thầm "Quái lạ, mình chơi con Tư đâu có ra nhiều như thế. Hay tại mình chơi lâu quá? Có thể là tại bà chủ đẹp quá, mình mê mẩn nên nó lâu ra".

Bà chủ hôn nó chứ nó không dám hôn bà. Cái gì cũng phải có lệnh của bà đã. Cương ẩu như kép cải lương có thể bị bà xạc lắm. Bà bốc đồng cho mình chơi đừng tưởng bở. Bà trở mặt mấy hồi. Ông chủ còn sợ bả như sợ cọp.

Nghĩ tới ông chủ thằng Tám lấy làm cảm động. Tội nghiệp cho ổng quá. O?g sai mình đi rình bả mà rốt cuộc mình lại ngủ với bả. O?g chủ ơi đừng thù tôi nhé. Bị cái vụ ông cò bắt tôi, rồi bả lãnh tôi ra nên tôi phải nhớ ơn bả, và phaỉ sợ bả, nếu tôi lạng quạng bả có thể nói với ông cò nhốt tôi luôn lắm à.

Lý Hoa đã đẩy thằng Tám xuống. Nàng phóng vào buồng tắm. Không rửa cho mau lỡ ra nó đậu thai thì mệt. Khi nàng trở ra nàng bảo nó:

- Vô tắm rửa đi em. Rồi chị em mình lái xe ra chợ cũ kiếm cái gì ăn. Chị lại thấy đói rồi. Và chị cũng muốn em uống thêm vài chai 33 cho lại sức.

Trong khi rửa ráy thằng Tám cứ áy náy dùm cho ông chủ. O?g bị mình cắm sừng mà lại phải còn phát lương cho mình nữa chứ. Mới hồi chiều này sau khi nghe mình báo cáo láo, theo lời dặn dò của bà chủ, ổng còn móc túi cho mình tiền xài nữa chứ. O?g mà biết chuyện này chắc ổng giết mình.
 
Chương 4

divider

Sáng hôm sau Lý Hoa bảo Tám tài xế về báo cáo láo với ông Văn Long rằng chẳng có người đàn ông vào phòng làm việc của bà chủ và như vậy việc rình mò chỉ là chuyện phí công vô ích. Ông Văn Long nghĩ ngợi giây láy rồi quyết định bảo thằng Tám ngưng đi dò xét vợ ông ta, và ông bảo thằng Tám tiếp tục lái xe cho ông như thường lệ.

Tuy ban ngày Tám tài xế lái xe cho ông Văn Long nhưng ban đêm nó phải đến binh đinh Cửu Long để ngủ tại phòng của bà chủ vì Lý Hoa dọa nó rằng:

- Lúc nào cũng có thám tử cảnh sát theo dõi em. Vậy tốt hơn em đừng có về nhà. Tối đến chỗ chị mà ngủ, ông cò biết em ngủ ở chỗ chị thì sẽ để cho em yên thân.

Tám tài xế nghe lời. Nó sợ bị mời về sở cảnh sát vào lúc nữa đêm thì khổ. Lý Hoa cũng dặn nó đừng về nhà ăn uống gì cả, nàng sẽ dắt nó đi ăn mỗi bữa tối.

Hôm sau thằng Tám đến căn phòng mà nó đã ngủ với bà chủ hôm trước. Ra mở cửa cho nó không phải là bà chủ mà là một phụ nữ khác. Bà này đẹp hơn bà chủ, sức dầu thơm ngào ngạt. Tám khựng lại nó hỏi:

- Dạ thưa bà, em có hẹn với bà chủ em tại cái phòng này. Đúng là phòng số 1 đây mà.

- Bà chủ em tên gì?

- Dạ. . . bà Văn Long.

- Phải rồi. Bà chủ em đến ở chung với chị. Bả đi có việc, em đợi một lát.

Tám bước vào ngồi nơi ghế ở phòng khách. Nó lấy làm lạ. Tuy bà chủ nói bà ở nhờ phòng của một người bạn, nhưng đêm hôm trước lúc nó ngủ ở đây, sao không thấy bà này. Chắc bà này là chủ căn phòng.

Bỗng bà kia, tức là Thu bạn Lý Hoa, hỏi thằng Tám: "Chị nghe nói em có biệt tài đấm bóp, phải vậy không?"

Tám ấp úng:

- Dạ, dạ thì em đấm cũng tàm tạm vậy thôi. Nghề của em là tài xế, em chỉ đấm bóp chơi chơi. Chớ đâu có phải thợ tẩm quất thứ thiệt.

Nói xong thằng Tám cười ngượng ngập.

- Ồ, nghe chị Lý Hoa nói em đấm nghề lắm kia mà. Thôi đừng có dấu nghề. Lát nữa đi ăn xong , về, chị sẽ nhờ em đấy.

Tám hơi lo ngại. Sao bà chủ giới thiệu ẩu vậy kìa! Mình đâu có phải thợ đấm bóp. Bây giờ, à, à, tối nay bà này bắt mình đấm rồi bà chủ bắt mình đấm nữa, chắc là mỏi tay chết luôn.

Nó đang nghĩ ngợi thì Thu bảo nó:

- Em cứ ngồi đây đợi chị Lý Hoa, à quên bà Long về để cùng đi chợ Cũ ăn cơm. Chị vào tắm cho nó mát cái đã.

Thu vào buồng tắm, nàng để cửa mở và nói vọng ra:

- Chị nghe nói em đã có bồ. Chị muốn nghe em kể về con bồ của em được không? Em cứ ngồi đó nói to lên, chị ở trong này nghe rõ lắm.

Thằng Tám nghĩ:mấy bà này kỳ quá. Cứ muốn mình kể chuyện bồ bịch của mình cho mấy bả nghe. Có tiếng Thu tằng hắng trong phòng tắm:

- Em không muốn kể hả. Không sao.

Tám sợ bà bạn của bà chủ phật lòng nói nhanh:

- Dạ, thưa bà chuyện con bồ của em có gì đâu mà kể. Nó đi bán chè thưng, không có chưng diện gì hết.

Nói tới đây Tám ngước lên nhìn vào tấm kiếng lớn treo nơi vách. Nó giật mình khi thấy bà chủ nhà đang ở truồng đứng trong phòng tắm, chờ nước chảy đầy bồn. Nó nhận thấy bà này đẹp ác. Đẹp hơn bà chủ nó là cái chắc. Ngực bà to hơn, căng hơn, chân bà dài hơn, còn cái mu thì cũng cao hơn mu của bà chủ nhiều lông hơn và lông dài hơn.

Tám say sưa nhìn vào tấm kiếng cho tới khi Thu bước vào bồn tắm, khuất dạng. Nó thở phào nói thầm: "mấy bà nhà giàu này chẳng cần giữ ý tứ gì cả". Treo một tấm kiếng tổ bố như thế kia ở vào vị trí có thể phản chiếu tất cả những gì trong phòng tắm đã là sự lạ, rồi vào buồng tắm mà chẳng cần đóng cửa, lại là sự lạ khác. Họ làm như cái sự họ cởi truồng nó chẳng khác gì lúc họ có mặc đầy đủ quần áo.

Còn cái bà chủ của nó. Thật kỳ, bỗng dưng cho nó chơi đã đời chẳng mắc cỡ gì cả. Mai mốt, bà ta hết giận chồng, về nhà trở lại, không biết bà ấy sẽ đối xử với nó ra sao.

Chưa biết chừng bà ấy sẽ đuổi cổ nó đi để tránh nó mách với ông Văn Long về cái vụ nó ngủ với bà. Nghĩ tới đây, Tám tài xế thở dài ngao ngán. Nhìn vào tấm kiếng, lại thấy hiện ra bà bạn của chủ nó. Tám ngẩn ngơ đúng nhìn bà này đứng lau mình.

Bỗng nó nghe tiếng bà ta gọi nó:

- Em Tám à.

- Dạ bà biểu chi?

- Chị vào tắm mà quên lấy theo đồ sạch. Chị đã để sẵn những quần áo chị định đem vào đây để mặc sau khi tắm mà quên mất. Những thứ ấy chị để treo ở cái mắc áo, sát tấm kiếng nơi vách đó. Em ôm hết vào đây giùm cho chị.

Tám dạ dạ. Nó tiến lại gần bên tấm kiếng lớn. Hình ảnh bà nọ hiện rõ trong ấy vì đèn trong buồng tắm được vặn sáng choang. Nó ôm cái áo lót, quần lót và cái áo đầm treo nơi mắc áo. Xong nó rón rén đến sát cửa phòng tắm cầm mớ quần áo đưa vào, trong khi nó vẫn đứng ngoài.

- Dạ áo quần đây thưa bà.

- Ủa sao em không đưa vô đâymà lại đứng nơi cửa như thế. Chị nhờ em đem vào mà. Có gì mà em ngại.

Tám đành bước vào. Thu đứng giữa phòng tắm hai tay chống vào cạnh sườn, người hơi ngả về phía sau. Nhìn thấy nàng trong tấm kiếng là một chuyện, nhưng nhìn thấy nàng bằng xuơng bằng thịt, đứng đây khiến thằng Tám hơi ngượng. Lúc nó trao mớ áo quần cho Thu, thì nó nhìn xuống đất, nhưng nó liếc nhìn cái mu với mớ lông đen mọc sát bụng dưới. Nó nói thầm: "Bà này nhiều lông quá."

Thu bảo thằng Tám treo quần áo vào cái mắc áo ở tường, nó làm xong nàng bảo nó:

- Em Tám lấy hộp phấn thoa ở trên bàn kia, em vốc ra tay rồi xoa lên lưng giùm chị. Xoa đều khắp lưng.

Tám lặng lẽ làm theo điều Thu sai nó. Khi nó đã xoa hết cái lưng, Thu xoay người lại, bảo nó xoa luôn trên ngực, bụng và cả hai đùi nữa.

Thằng Tám vừa thi hành công tác vừa nín thở. Da thịt của bà này sao mà mềm mại, mát thế. Vậy mà bả còn bắt mình xoa phấn. Để có thể xoa khắp đùi của Thu, thằng Tám phải quì ngay xuống trước mặt Thu. Trong tư thế này, cái mu có lông đen quăn quăn chĩa sát ngay vào mặt Tám. Từ âm hộ của Thu thoảng ra mùi đàn bà hơi nồng một chút, trộn lẫn với mùi nước hoa Chanel. Mùi này có sức mạnh vô hình đã làm cho cu của thằng Tám ngỗng lên ngay tức khắc. Tám bối rối, cứ lấy phấn xoa xoa bắp chân và hai chân của Thu. Nó không dám đứng dậy vì nó biết đáy quần của nó đã nổi u lên rồi.

Thấy thằng này cứ quì mà xoa chân nàng hoài Thu rất ngạc nhiên. Chắc là thằng này có tật thích đàn bà. nàng liếc nhìn xuống và khi thấy rõ đáy quần của Tám nổi lên, nàng hiểu ngay. Nàng bảo thằng Tám:

- Em đứng dậy chị xem nào. Chị không la rầy gì em đâu. Chị thông cảm mà. Còn trai trẻ như em mà thấy đàn bà cởi truồng làm sao mà không nứng.

Tám đứng bật dậy. Mặt nó đỏ như trái gấc.

Thu cười cười. Nàng lại trêu chọc nó:

- Em đứng đó, đợi chị mặc đồ xong chị sẽ nhờ em cài giùm mấy cái nút áo đầm ở phía sau lưng.

Tám cúi gầm mặt xuống, lí nhí dạ dạ. Thu vừa mặc quần áo vừa liếc nhìn để dò phản ứng của thằng Tám. Nàng mặc áo nịt vú vào, chìa lưng ra để Tám gài cái móc ở sau lưng. Xong nàng không mặc quần lót vội. Nàng với tay lấy chai dầu thơm ở trên bàn phấn, cầm nó xịt xịt vào cái mu. Khi lông mu đã ướt đẫm nước hoa, nàng lấy tay xoa đều trên mớ lông rồi Thu mới mặc quần lót. Khi cái áo đầm được mặc vào, lại một màn cài nút ở sau lưng. Xong Thu nhoẻn miệng cười, lấy một ngón tay quẹt vào má thằng Tám:

- Để mình đi ăn đã rồi lát nữa về chị sẽ xem xét cái đồ nghề của em.

Thằng Tám ngượng muốn chết. A? nỗi cu nó không chịu xìu xuống, mà nó cũng chẳng biết làm sao. Có tiếng chìa khóa tra vào cửa ở phía ngoài. Thu hỏi vọng ra:

- Mày đó hả Hoa? Về trễ vậy. Tao đợi mày sốt cả ruột.

Lý Hoa ôm một gói đồ vào, quăng cái gối nơi ghế sôfa. Nàng nhìn thấy thằng Tám. Liếc xuống hạ bộ nó nàng nhận ra ngay nó đang nứng.

Lý Hoa cười ngất:

- Mày làm sao mà em Tám nó cứ cúi gầm mằt xuống vậy hả Thu. Mày có la rầy, đánh đập gì nó không. Tội nghiệp thằng em tài xế của tao quá. Nó có tội gì vậy?

Đến lượt Thu cười rũ:

- Tao đâu có làm gì nó. Mày thử hỏi nó coi. Nó đang lên cơn động cỡn, nên mắc cỡ cúi mặt xuống vậy thôi. Chẳng có ai làm khó nó cả. Phải vậy không em Tám?

Thằng Tám muốn độn thổ. Cái của nợ nó sao mà dưng lên lâu quá vậy, làm sao cho nó xìu xuống bây giờ?

Lý Hoa đưa ra đề nghị;

- Hay là bây giờ tao chiên trứng gà với giăm bông, ba đứa mình ăn cho đỡ đói đã.

Nói tới đây nàng nháy mắt với Thu:

- Ăn xong trứng gà chiên với bánh mì mày chịu khó làm mát xa cho em Tám để chim của nó xìu xuống, lúc ấy mình mới kéo nhau ra đường được chứ.

Thu đồng ý:

- Ừ, mày làm trứng gà chiên đi. Để tao săn sóc em Tám một chút. Cho nó bớt khó chịu trong người. Tao và em Tám sẽ ăn sau.

Thằng Tám chưa kịp phản đối tiếng nào thì Thu đã nhắc tay nó đi về phía giường ngủ. Nàng bảo nó:

- Em cởi hết quần áo ra.

Thằng Tám mắc cỡ muốn chết. Tuy nhiên nó vẫn làm theo lệnh cúa Thu. Trong khi thằng Tám cởi đồ thì Thu cũng lẹ làng cởi áo đầm ra.

Thu nói với Hoa.:

- Tao cho mày làm khán giả miễn phí đó. Ráng mà rửa mắt. Nếu mày có thấy hứng quá chịu không nổi thì làm cái sái nhì.

Thu đã hoàn toàn trần truồng. Nàng nhảy lên giường đè ngay thằng Tám xuống. Trông nàng như một con thú vờn mồi. Con cu thằng Tám vẫn cương cứng. Nó dựng thằng lên, coi bộ hùng dũng. Từ nãy đến giờ mà cu nó chưa xìu xuống có nghĩa là thằng Tám mạnh lắm. Và chính nó cũng muốn được chơi. Thu tỏ ra một người lão luyện. Nàng cầm con cu vuốt nhẹ, tay kia khẽ bóp hai hòn dái mắt nàng nhìn thẳng vào mắt Tám tài xế. Kế đó, Thu lấy mấy đầu ngón tay đánh nhẹ trên ngực và hai bên bẹsườn của con mồi. Thu gõ nhẹ, lướt nhanh như người chơi đàn piano. Trò chơi đánh đàn trên hai bẹ sườn có tác dụng làm cho anh hùng nứng lên tột độ. Trò này phải được luyện tập vì chỉ đánh nhẹ mấy đầu ngón tay thôi và phải lướt thật nhanh chứ không phải gõ bịch bịch kiểu như các lang Tây lúc khám bệnh vẫn làm. Toàn thân thằng Tám run lên. Người nó nảy nảy. Nó bắt đầu thở gấp hơn lúc bình thường. Thu vờn con mồi một lúc khá lâu. Nàng có cái khoái là khi bắt được con mồi nàng phải kéo dài thời gian đùa giỡn, có như thế nàng mới thấy hứng thú.

Thằng Tám xuôi tay. Nó biết các bà nhà giàu hay có nhiều trò mới lạ. Tuy nó nứng quá sức nhưng nó cũng cố chịu đựng để xem bà này làm gì.

Lý Hoa đã chiên xong mấy trứng gà giăm bông. Nàng ra đứng gần bên giường:

- Thu tao ăn trước nghe. Đói lắm rồi. Mày làm xong ăn sau.

Lý Hoa ngồi nơi bàn ăn. Nàng vừa quết bánh mì vào đĩa trứng gà ốp la vừa nhìn Thu ra nghề.

Thu không còn kiên nhẫn để đùa với con mồi nữa. Nàng cũng nứng lắm rồi. Dâm thủy đã chảy ra ướt đẫm lông mu. Nàng ngồi lên đùi thằng Tám. Nàng cầm con cu quét lên, quét xuống giữa cái khe âm hộ. Nàng cho đầu cu cọ cọ vào mồng đốc. Sự cọ xát đem lại cho Thu khoái lạc mà nàng mong đợi. Thu vừa cọ đầu cu vào mồng đốc, vừa thở vừa hít hà. Một lát cảm thấy nứng quá. Thu không còn có thể chờ đợi được nữa. Nàng đút cu vào lổ âm hộ rồi từ từ ấn vào. Khi đã vào được nữa chừng Thu bèn nhắp một cái thật mạnh. Trọn dương vật của thằng Tám nằm trọn trong âm đạo của Thu. Nàng khởi sự nhắp nhắp nhẹ, càng lúc càng mạnh hơn nhanh hơn. Thu rất thích đóng vai chủ động, nàng muốn làm kỵ mã hơn là nằm dưới. Cu của thằng Tám đã vào trọn trong âm đạo mà Thu vẫn cứ rập rập thật mạnh, dường như nàng cho rằng nó vào chưa hết, chưa sát. Thu nhắp như thế được chừng 10 phút thì thấy thằng Tám rên lên. Nó ú ớ muốn nói gì đấy nhưng không nói nên lời.

Lý Hoa ngồi nơi bàn ăn thấy vậy bèn la lên:

- Thu, mày ngừng lại đi.

Thu đang nắc hăng, nghe Lý Hoa la, nàng vội ngừng lại và ngồi xuống. Âm hộ nàng vẫn nuốt trọn con cu của thằng Tám. Nàng quay lại về phía Lý Hoa:

- Gì thế mày? Tao đang đụ hăng mà mày làm tao cụt hứng khỉ ơi là khỉ.

Lý Hoa cười rủ:

- Nó sắp ra mà mày cứ nhắp mãi tao sợ nó xịt xì dầu rồi mày sẽ cụt hứng chửi thề om sòm và bắt nó bú. Tao sợ rằng nó chưa biết bú *** đâu.

Thu cười cười, hất mái tóc lòa xòa qua một bên:

- À, thế ra mày có mỹ ý giúp tao đấy hả. Tốt lắm. Cám ơn mày. Thật ra lâm trận rồi mới biết không biết gì. Cũng may có mày làm giám sát viên bảo tao ngừng vừa kịp thời không thì em Tám đã ra rồi và tao phải xuống ngựa.

Thằng Tám nằm nghe hai bà này nói chuyện với nhau mà giật mình hoảng sợ. Vừa rồi, nó sắp ra thật, chỉ một li nữa thôi nhờ cái bà Thu này ngừng lại sau tiếng la của bà chủ nhà mà nó kềm giữ được tinh khí không cho nó bắn ra. Nó vừa nghe hai bà này nói chuyện bú và việc này làm nó thật sự hoảng sợ. Gần hai năm nay làm tình nhiều lần với con Tư, có bao giờ con bồ bắt nó phải bú đâu? Thỉnh thoảng nó có nghe lóm chuyện của mấy bà sồn sồn ở trong xóm. Mấy bà cười rú lên khi nói đến chữ bú. Kỳ quá. Bây giờ, nghe hai bà đối đáp với nhau có nói đến chuyện bú nó liền van vái mấy bà tha cho nó cái vụ này thì đỡ khổ cho nó.

Thu lại nhắp nhắp. Nàng nhắp thật nhẹ cốt ý để hưởng thụ lâu hơn.

Nàng vừa nắc vừa suy nghĩ "Thằng này cũng có sức dẻo dai đó chứ. Gặp đứa khác đã ọc sữa ra rồi, mình đụ đâu có vừa gì".

Nghĩ vậy nên Thu nắc nhanh hơn, rập rập vài ba cái là, thằng Tám bắn khí ra trong âm hộ nàng. Vì nàng đang ngồi trên cu của thằng Tám nên tinh khí của nó bắn vào sâu trong tử cung. "Tinh khí của thằng này nóng quá, và nó ra nhiều quá", Thu nghĩ như thế. Nàng nằm dài trên người thằng Tám, thở hào hển. Khi thấy bớt mệt rồi, Thu ôm đầu thằng Tám hôn vào môi rồi noí nhỏ:

- Chị cảm ơn em. Có thấy sướng không?

- Dạ có, em cũng thấy sướng lắm, con Tư chè thưng và con Bảy hột vịt lộn chưa bao giờ leo lên làm như bà vừa làm. Mà tụi nó đâu có thơm tho đẹp đẽ như bà.

Thu cười ngất. Nàng leo xuống, đi vào buồng tắm. Lý Hoa ngồi nơi bàn ăn nói với thằng Tám:

- Bây giờ thì nó xìu xuống rồi phải không Tám. Em vào tắm một cái cho sạch sẽ đi rồi chị em mình đi ra chợ Cũ kiếm cái gì ăn. Chị đoán chắc em đã đói bụng lắm rồi phải không?

Tám dạ dạ. Nó vào phòng tắm giữa lúc Thu đang đứng dưới cái vòi bông sen. Bây giờ thằng Tám chẳng còn sợ sệt gì nữa. Thu thấy nó vào bảo nó:

- Em bước vào đây tắm chung với chị. Mình tắm mau mau còn đi ăn nữa chứ.

Ra tới nhà hàng Mekong Lý Hoa gọi cho thằng Tám 1 dĩa thịt bò bíttết đặc biệt và bảo nhà hàng cắt sẵn ra, kẻo thằng Tám không biết dùng dao nĩa. Tám ăn xong Thu bảo nhà hàng làm một ly sữa hột gà cho nó uống để lấy sức. Thu nói:

- Từ nay em gọi chị là chị Thu. còn bà chủ của em thì em gọi là chị Hoa. Bao giờ có ông chủ của em ở cạnh bà chủ thì mới gọi là bà chủ em nghe rõ chưa. Dùng tiếng bà làm nó mất sự thân mạ? giữa chị và em, mất hứng nữa.

Lúc cả ba sắp sửa đứng dậy thì Chín Tùng bước vào nhà hàng. Hắn reo lên khi nhìn thấy Lý Hoa. Hắn đến chào Thu và nhìn thằng Tám với vẻ dò xét.

Lý Hoa hiểu ý nàng trấn an Tùng:

- Em Tám đây là người tín cẩn của em. Anh đừng ngại. Nhưng nếu anh muốn nói chuyện riêng với em thì mình lại bàn đằng kia.

Nói xong, Lý Hoa kéo Chín Tùng lại một bàn nơi góc.

Thu bảo thằng Tám:

- Mai em gặp ông chủ, trong khi lái xe cho ổng em đừng tiết lộ chuyện chị Hoa nói chuyện với người đàn ông đó. Còn chuyện trong phòng giữa chị, chị Hoa và em thì em cũng phải giữ bí mật luôn. Để lộ ra là chết cả đám đấy. Mà rồi chị Hoa giận em sẽ bảo ông cò quận mô? nhốt em luôn đó. Nghe noí em trùng tên với một tên chúa đảng cướp rất dữ dằn. Nếu ông cò muốn nhốt em thì ổng cứ nói rằng em chính là tên chúa đảng cướp đã can nhiều tội cướp của giết người là em sẽ nằm khám bóc 10 cuốn lịch là cái chắc.

Thằng Tám nghe nói tới cò bót thì run cầm cập. Nó dạ dạ, tự nói thầm: "Sao mình xui quá vậy. Trùng tên với chúa đảng cướp thì nguy to rồi. May mà mình có bà chủ che chở. Vậy mình phải trung thành với bà chủ. Còn ông chủ? Thì mình cũng tội nghiệp ông đã bị mình cắm sừng nhưng lổi ấy đâu phải do nơi mình. Không làm theo lịnh của bà chủ thì phải vào bót gặp ông cò. Đằng nào cũng kẹt. Ô? cha, lại còn cái bà bạn của bà chủ đây nữa. Bả dâm quá. Chẳng biết đêm nay bả có hành hạ mình đến như thế nào nữa đây. Thật ra chơi được đàn bà đẹp như hai bà đây là chuyện mình không bao giờ dám nghĩ đến, nhưng mà làm vưà vừa thôi thì còn sướng chứ làm liên miên thì chịu sao thấu?"

Thằng Tám còn đang nghĩ ngợi lan man thì bà chủ Văn Long đã rời bàn bên kia sang nói nhỏ vào tai Thu:

- Tao theo Chín Tùng về nhà hắn đêm nay. Vậy mày về với thằng Tám. Mai gặp lại.

Thằng Tám không hiểu vì sao bà chủ không về nhà bà bạn cùng với nó nhưng nó không dám hỏi lôi thôi. Nó lắc đầu nói thầm:

- Mấy bà nhà giàu văn minh quá, nên chẳng cần chung thủy vơí chồng. O?g Văn Long mà biết được vợ ngủ chung với thằng tài xế rồi đi với trai cả đêm như thế này chắc ổng dám tự vận lắm.
 
Chương 6

divider

Có tiếng ông Văn Long thở dài sườn sượt. Từ ngày vợ ông bỏ đi đến giờ đã hơn nửa tháng, ông đã xuống nước nhỏ nhắn bà trở về nhưng bà Long lờ đi. Bà cũng không có mặt ở ngoài tiệm vải hằng ngày. Khi bà tới là để xem xét sổ sách hoặc tiếp vài người mà bà đã có hẹn trước. Bà giao cho cô Sáu Vàng mô? nhân viên tin cẩn giúp việc cho bà đã lâu năm trông coi hết mọi viê?. Ông Văn Long biết bà vợ đến ở nhà bà Thu, bạn của bà, ở cao ốc có tên là Cửu Long, đường Hai Bà Trưng nhưng ông không muốn đến đó để gặp bà. Còn đến tiệm vải để gặp bà thì lại càng mất mặt quá. Nhân viên tiê? vải sẽ còn coi ông ra thứ gì nữa.Ông chán biết vì ông đã trở thành bất lực nên bà mới bỏ nhà ra đi. O?g tin chắc chỉ trong nửa tháng qua bà đã cắm sừng ông, điều đó ông chẳng cần. Ông đã trở thành người bất lực vĩnh viễn thì làm sao ông có thể cấm bà đi ngủ với trai? Bà mới có ngoài 30 tuổi, xuân tình phơi phới ngăn cấm bà đi tìm trai cũng chẳng khác nào cấm mô? đứa trẻ không được kẹo trong khi có hàng chục hũ kẹo được bày la liệt trong nhà.

Bây giờ sự thể đã như thế này, nếu bà vợ ông trở về mà rồi bà còn đi ngủ lăng nhăng với trai, với bất kỳ ai ông cũng hứa với bà ông sẽ làm ngơ.

Bỗng ông Long nghĩ đến những vụ đấu thầu. Khối bạn đồng nghiệp của ông đã trúng thầu nhờ họ dâng em vợ, chị vợ hay cả vợ của họ nữa cho mấy tên quan năm, quan sáu có quyền thế. Nếu bà Long chịu hy sinh giúp ông như kiểu các bà kia đã hy sinh giúp chồng thì đỡ cho ông biết mấy. Khổ nỗi bà chẳng bao giờ ngồi nghe ông nói đến 10 phút thì làm sao ông có thể nói rõ cho bà nghe những chuyện như thế.

Ông Văn Long lại thở dài. Khổ quá ông muốn tự vận chế đi cho rãnh nợ đời. Nhưng còn ông còn bà mẹ và mấy đứa em ở dưới tỉnh, ông chết không đành.

Suy tính đến hai ngày ông Văn Long mới quyết định gửi cho bà mô? cái thơ. Thôi thì mình xuống nước để cho bả trở về quán xuyến việc nhà.

Thằng Tám tài xế và chị bếp coi bộ hơi lộng rồi đa. Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm là vậy. Ông đi từ sáng đến tối mới về thì ở nhà chỉ có bà là chủ nhà thôi chớ còn ai vô đây nữa.

Ông vừa viết vừa đắn đo, s au cùng, ông quyết định: Hứa sẽ để cho bà hoàn toàn tự do, bà muốn giao du thân mật với ai cũng được, từ hôm bà bỏ nhà ra đi đến nay nếu bà có cặp bồ, vui vẻ với người nào ông cũng bỏ qua miễn là bà trở về.

Ông cũng không quên úp mở rằng nếu bà về và bằng lòng thay ông đi giao thiệp với mấy thằng Tây có quyền thế thì sẽ giàu to, ông có đầy đủ dữ kiện nên mới viết ra điều này để bà rõ.

Khi xếp lá thư bỏ vào phong bì ông lại thở dài. Đây là văn kiê? đầu hàng ông biết như vậy. Bà Long mà trở về thì bà sẽ là bà chủ thật sự, còn ông nhất nhất sẽ phải tuân lời bà.

Bà Văn Long nhũ danh Lý Hoa đọc thư của ông Long rất kỹ. Chiều lại bà gọi điện thoại đến sở của Thu bảo nàng về tiệm vải của bà để cùng đi ăn.

Ngồi ăn ở nhà hàng Kim Hoa, Thu đọc bức thư của ông Văn Long do Lý Hoa trao cho, nhờ cố vấn có nên trở về hay không? Thu đọc ngẫm nghĩ rồi phát biểu:

- Theo tao thì để cho thằng chả chờ mô? tuần nữa rồi hãy viết trả lời. Mày hẹn sẽ trở về, nhưng không nói rõ bữa nào. Để cho thằng chả vừa mừng là mày bằng lòng trở về vừa lên ruột vì mày không nói chắc ngày về.

Lý Hoa có vẻ phục tài cố vấn của Thu:

- Mày tính như vậy được lắm. Tao sẽ làm theo lời mày. Như vậy là chả đã đầu hàng, mình về tác oai, tác quái, dại gì đi luôn, để cho chả rước bà con, giòng họ ở dưới tỉnh lên ở chiếm cái nhà luôn uổng công tao gầy dựng. A? nhưng chả nói gì về cái vụ giao thiệp với Tây, mày có ý kiến gì không?

Thu suy nghĩ giây lát rồi vỗ trán:

- Tao nghĩ ra rồi. Thằng chả không nói thẳng ra đây nhưng tao biết thằng chả định mượn mày làm cái mồi để nhử mấy thằng Tây có quyền thế. Vì là thằng chả không được quyền ghen nữa thì thà thả bò cho đi ăn cỏ còn có lợi.

Lý Hoa đồng ý với ý kiến của Thu. Nàng bảo Thu:

- Tụi mình học trường đầm ra nhưng tao cũng hơi ngán mấy thằng Tây dê xồm. Nhiều thằng trông như khỉ đột, sợ thấy mồ.

Thu cười hăng hắc, nói nhỏ vào tai Lý Hoa, vì nàng sợ các thực khách ngồi ở bàn kế bên nghe lóm:

- Nó to thì củ của nó cũng to, chơi càng sướng chứ sao.

Lý Hoa nạt nhỏ:

- Thôi đi. Mày thì lúc nào cũng nghĩ đến cái đó. Nhưng tao nghe nói mấy thằng Tây nó to con như đười ươi, nhưng củ của nó nhỏ lắm. Và nó chỉ làm hùng hục được mấy phút là hạ mã ngay. Nếu vậy thì chán phèo.

- Chưa chắc. Vả cái đó còn tùy. Tao nghe con Thoa nó nói có thằng Tây chơi dai lắm, chơi đến mấy tiếng chưa ra. Nếu mày mà gặp mô? thằng như thế thì đã biết mấy. Vừa được tiếng là hy sinh cho sự nghiệp của chồng con, vừa được hưởng khoái lạc.

Lý Hoa bỗng sực nhớ đến vụ mà Chín Tùng sắp đặt. Cũng là bảo nàng đi mồi chài mấy thằng Tây để làm áp phe chuyển ngân lậu.

Lý Hoa lẩm bẩm:

- Cũng lại là Tây nữa. Sao mà lắm Tây thực dân thế.

- Mày nói gì đó? Thu hỏi.

- À, tao nhớ lại hôm trước tên Chín Tùng có nói với tao mô? áp phe mà chính yếu là phải dụ mấy thằng Tây ở sở Hối đoái để chuyển ngân lậu.

Thu lại cười như nắc nẻ:

- Vậy là mày có số chơi Tây. Nhưng áp phe có xứng đáng để cho tụi mũi lõ chơi không? Hay chỉ là áp phe tép riu. Tao hơi ngờ khả năng bố trí bắt áp phe của thă?g Tùng. Đừng có tưởng bọn Tây thực dân nó ngu. Có khi bọn Tây lợi dụng nó làm mày banh càng gãy gọng xong rồi thì nó thí cho cái áp phe còm thì tức lắm, hô? máu ra được.

Lý Hoa gật gù ra điều nàng cũng am hiểu chớ không phải là mô? nai tơ.

Thu vỗ vai Lý Hoa nói nhỏ:

- Còn thằng Tám tài xế. Từ hôm â? đến nay nó trốn biệt tăm luôn. Mày có gọi về nhà bảo chị bếp nhắn lại nó không?

- Có, tao có bảo con nhỏ Sáu. Tao chỉ nói mơ mơ hồ hồ thôi. Nhưng thằng nhỏ mất dạng luôn. Tao nghi là tại mày quá. Tôí hôm đó chắc mày hành hạ nó cả đêm nên nó sợ nó trốn là phải. Mày tham quá, phải ăn từ từ chứ gặp mồi là ngấu nghiến đớp làm sao bền được. Thế còn thằng nhỏ 18 tuổi của mày đâu?

- Gia đình nó gởi nó lên Đà lạt học rồi. Chán quá. Tối nay có mục gì không? Kép thì tao không thiếu, bỏ đi cũng chưa hết, nhưng tao chỉ thích mấy tên dễ sai bảo. Tao thích loại đàn ông chịu lụy vì đàn bà chứ không thích mấy thằng tỏ ra ta đây thân cao thước rưỡi làm chức này chức nọ. . .

Nghe tới đây Lý Hoa không nhịn được cười. Nàng cười rũ rượi, cúi gầm đầu xuống mà cười.

Vài ba thực khách ở bàn bên cạnh thấy Lý Hoa cười như điên thì nhìn nàng ngạc nhiên.

Thu vội gọi bồi tính tiền rồi kéo Lý Hoa ra xe. Ra đến xe Thu đề nghị:

- Tao có biết hai thằng trạc tuổi mình, tụi nó mướn chung mô? apartment ở đường Calmette. Cả hai đều độc thân. Không đẹp trai lắm, nhưng là loại đàn ông có học thức, rất nịnh tao mỗi khi gặp tao. Duy có điều tụi nó dễ sai bảo khi nằm với mình trên giường hay chăng lại là chuyện khác, vì tao chưa xài hai thằng đó bao giờ. Mày có muốn bắt tụi nó đưa đi nhảy rồi sau đó tùy cơ ứng biến cho qua đêm hay không?

Lý Hoa gật đầu đồng ý. Thu lái xe về Cửu Long vào lúc 9 giờ tối. Hai kép này thuộc loại con nhà khá giả, có đi Tây học. Hiện làm cho hãng xăng Con Sò. Cả hai đều từ chối việc lấy vợ mặc cho gia đình chửi rủa. Đi làm về là cả hai đi với đào đến khuya. Đêm nào cũng như đêm đó.

Trọng được người quen giới thiệu với Thu. Chàng có dịp nhảy với Thu tại mô? party. Thấy Thu đẹp lộng lẫy nhưng có vẻ kiêu kỳ nên chàng hơi ngại không dám mở miệng tán tỉnh. Chàng dắt Thành bạn ở chung nhà và là đồng nghiệp, đến giới thiệu với Thu, dụng ý là để Thành dọ dẫm đường đi, nước bước hộ. Gặp đường có gài mìn thì Thành ráng lãnh đủ. Chuyện này chứng tỏ Trọng thuộc loại người tính toán biết lợi dụng kẻ khác.

Còn Thành thì trái ngược hẳn. Chàng thuộc loại phổi bò, thẳng như ruột ngựa.

Ngay từ lúc đầu gặp Thu, Thành đã chóa mắt vì sắc đẹp của Thu. Nhưng chàng cũng hơi e dè vì chàng biết đàn bà đẹp hay chứng lắm.

Chàng có dọ hỏi về Thu thì được giới ăn chơi cho biết nhiều chuyện về Thu và họ bảo: "Thôi tạm quên món đó đi. Khó khăn lắm. Hách lắm. Nếu nàng đã biết số điện thoại của toa rồi mà nàng chưa gọi toa có nghĩa là toa không được nàng tuyển chọn, toa không được lọt vào mắt xanh của nàng. Vậy cứ ráng chờ. Đừng có mon men lại building Cửu Long tìm người đẹp, sẽ bị hố to. . . ’

Tối nay nghe điện thoại reo, Trọng bắt điện thoại lên.

Khi biết là Thu gọi Trọng dọ dẫm:

- À, người đẹp. Lâu quá không gặp lại. Thu định gọi tôi hay Thành?

Chắc là gọi nó, tôi làm sao có được diễm phúc được người đẹp gọi, có phải vậy không?

Nói xong Trọng cười dòn:

- Gọi cả hai. Bữa nay Thu có một người bạn gái đến chơi. Tụi này định đi Arc-En-Ciel. Xong sang bên Grande-Monde. Vậy hai bạn có bằng lòng hộ tống tụi này không?

Trọng cười nói nịnh:

- Đuợc hộ tống một người đẹp nhất Saigon như Thu thì làm sao mà từ chối. Chuyện ngàn năm một thưở. Thế định mấy giò thì bọn này đến đón.

- 9 giờ. Nhớ nghe. Thôi để lát nữa gặp sẽ noí chuyện nhiều. Cúp đây. Thành từ nhà tắm ra hỏi ai đấy. Trọng thuật lại đầu đuôi. Thành reo lên:

- Vậy là tối nay tụi mình có mục rồi! Khoái quá. Sao bỗng dưng bà ấy lại gọi tụi mình thế nhỉ. Nghe nói bà ấy có hàng tá kép đẹp trai kia mà. Vậy là đêm nay bọn mình nhảy chết thôi. Xong rồi dụ dỗ mục khác, liệu có được không?

Trọng trề môi:

- Mày đừng tưởng bở. Tụi nó cần kép đi hộ tống để trả tiền dancing, tiền ăn ở Grande-Monde chứ dễ gì dụ dỗ tụi nó. Có tụi nó dụ dỗ mình thì có lý. Tao lỡ nhận lời rồi chả lẽ mình lại gọi lại từ chối, chứ thật ra tao hơi ngại con nhỏ Thu. Ai cũng biết nó thuộc loại dâm đãng số mô? nhưng nó thích thằng nào thì thằng đó được hưởng, gặp đứa nó khônh thích mà ai sáp lại tán tỉnh, nó quạt ngay vào mặt, giữa công chúng, xấu hổ đến độn thổ mà trốn. tao ngại lắm.

Thành nghe Trọng khai xấu về Thu chàng cũng hơi chột dạ. Con nhỏ đó ghê lắm chứ vừa gì.

Nhưng nghĩ cho cùng hôm nay cũng là ngày vui, mất ít tiền con có xá chi. Nghĩ vậy chàng thúc giục Trọng sửa soạn áo quần. Chàng dụ Trọng:

- Nếu mày ngại chi thì tao sẽ làm đầu tàu đêm nay. Bữa khác tới phiên mày. Mình phải tỏ ra anh hùng chứ. Chưa đánh trận nào đã sợ cuốn cờ chạy dài à? Nó đã khó khăn mình phải áp dụng chiến thuật:

- Chỉ ăn chơi thôi rồi đưa nó về, phớt tỉnh ăngle không thèm tán tỉnh, dụ dỗ gì cả xem nó phản ứng ra sao.

Trọng nghe Thành thuận chi hết đêm nay thì đồng ý ngay.

Lý Hoa quan sát hai kép này một cách kín đáo. Không đẹp trai nhưng cũng tàm tạm. Cả hai đều ăn mặc chải chuốt, aó quần đều thuộc loại đắt tiền. Trọng lái xe. Thành ngồi băng sau với Lý Hoa. Thu ngồi băng trước. Thành kể nhiều chuyện vui khiến Lý Hoa cười hinh hích. Thu có vẻ nghiêm nghị nên Trọng chăm chú vào việc lái xe.

Khiêu vũ trường Arc- en- Ciel hôm nay thật là đông khách. Có lẽ là vì ngày cuối tuần. Thu nhảy với Trọng. Thành nhảy với Lý Hoa, nhưng họ đổi đào, kép sau vài ba bài. Lý Hoa thuộc loại dễ dãi thấy hai anh chàng này có vẻ lịch sự nên nàng vui vẻ lắm. Nàng nghĩ nếu đêm nay một trong hai người này đề nghị với nàng thì nàng sẽ cho, không biết ý của Thu ra sao?

Về phần Thu nàng cũng nói chuyện vui vẻ nhưng trong thâm tâm thì không thích cả hai anh chàng này. Thu biết Trọng muốn tán tỉnh nàng nhưng ngại ngùng sao đó nên không dám ngỏ lời. Còn Thành thì tỏ ra cởi mở hơn, nói nhiều hơn, nhưng cũng chưa tán nàng câu nào.

Thấy cả hai gã không gả nào săn đón ráo riết nên tự ái của Thu bị thương tổn đôi chút: "Đã vậy thì đêm nay thà mình về ngủ vói con Hoa còn hơn. Bọn mi không quị lụy thì tội gì ta cho" Thu lấy quyết định ngay từ lúc chưa rời vũ trường. Tuy nhiên nàng nói thầm: tên Thành có vẻ được hơn tên Trọng. Nếu ngày nào đó mình kẹt kép mà muốn chơi sẽ gọi Thành. Còn tên Trọng nếu Lý Hoa nó ưng thì phát cho nó.

Nàng càng thiên về Thành hơn khi thấy cả hai chầu: tiền nước ở vũ trường và tiền ăn ở Grande-Monde đều do Thành chi. Trọng ngồi tỉnh bơ trong khi Thành mở bóp.

Thu rất ghét những ông có máu kẹo nên càng cho Thành thêm điểm.

Ăn xong Trọng về nhà của hai chàng ở đường Calmette đánh phé năm ba đồng chơi cho vui nhưng Thu gạt đi. Nàng nháy mắt cho Lý Hoa rồi bắt Thành lái xe đưa về building Cửu Long.

Vừa vào phòng Lý Hoa đã hỏi ngay:

- Sao mày không chịu về nhà tụi nó đánh phé, có vây tụi nó mơí có cơ hội xin xỏ mình chứ. Tụi nó không còn trẻ như thằng Tám nhưng tao nghĩ xài tạm đêm nay cũng được. Còn hơn chỉ có hai đứa mình ôm nhau ngủ.

Thu nhún vai:

- Mày dễ dãi với bọn chúng quá đâu được. Hèn chi mày cho tên Chín Tùng làm xả láng. Tao thì hơi khác. Tao khó khăn lắm, thà là như thằng Tám mà tao thích. Vì mình trọn quyền hành hạ nó và xem nó như một món đồ chơi. Còn đã là kép thì phải quị lụy tao và tình nguyện làm nô lệ dù chỉ là nô lệ một đêm hay vài đêm. Bảo gì thì làm nấy, có phải thức suốt đêm cũng phải thức để phục vụ tao.

- Làm sao mày biết được tụi nó không quị lụy mày. Đã có dịp nào để cho chúng bày tỏ đâu?

- Ờ thì để đó mất đâu mà sợ. Nếu tụi nó gọi và mời mình đi chơi nữa, lúc ấy sẽ tính. Tao nghĩ hai đứa nên chay tịnh đêm nay. Ngày mai nếu mày muốn tao sẽ triệu tập hai kép khác đến phục vụ mày, chịu chưa?
 
Chương 7

divider

Sáng hôm sau là ngày chủ nhật. Thu rủ Hoa đi ăn sáng ở tiêm mì Cây Nhãn Dakao rồi về La Pagode uống cafe. Đang ngồi quậy đường vào tách cafe bỗng Thu la lên:

- Anh Tâm! Lâu quá mới gặp. Vào đây.

Người mà Thu vừa gọi tên là một gã để râu quai nón, cao lớn, vừa từ ngoài đường bước vào.

Thu giới thiệu:

- Đây là Lý Hoa, bạn em, còn đây là anh Tâm, dược sĩ.

Tâm vào trạc 34 hay 35 tuổi, ăn mặc kiểu thể thao. Vừa ngồi xuống chàng nói nhanh:

- Anh vừa ở Huế vào đây được hai ngày. Định đi tìm em thì lại gặp em ở đây, may quá. Thế nào, cô em gái của anh, dạo này làm ăn ra sao?

- Cũng bình thường thôi. Còn anh nhà thuốc tây của anh ở ngoài Huế có phát đạt không?

- Dễ chịu lắm. À mà có bạn em đây. . .

- Dạ em tên Hoa. anh cứ gọi tên cho tiện.

- Tôi định nói cô em họ của tôi có một bạn gái đẹp quá. Lúc nãy khi mới bước vào đâytôi đã chóang người vì nhìn thấy sắc đẹp của cô, à của Hoa. Lý Hoa nở mũi vì được khen:

- Chắc anh nói chơi cho vui vậy thôi chứ Hoa mà đẹp ở chỗ nào. Dù sao cũng cám ơn anh đã khen.

Thu cười lên khanh khách:

- Ông anh họ của tao có bằng cấp về khoa nịnh đầm đấy Hoa ạ. Mà là nịnh đầm thứ thật ở bên Tây. A?h đi du học nhiều năm ở bên Pháp, lấy bằng dược sĩ ở bển.

Và Thu quay sang Tâm bĩu môi:

- Anh vẫn giữ tật nịnh tất cả bạn gái của em, còn em thì anh chẳng thèm nịnh lấy một câu bao giờ.

Tâm cười xoà:

- Em thì đẹp nhất nước rồi, có khen cũng bằng thừa. Vả lại anh đã khen và nịnh em từ lúc em 16 tuổi, anh nghĩ chắc em đã nhàm tai vì những lời nịnh bợ của anh.

Thu cười tít mắt, liếc Tâm rồi nói:

- Biết thế ngày xưa em đã hành anh thật kỹ, cho anh chết lên, chết xuống để bây giờ anh không còn ngồi đây mà nịnh bợ đàn bà.

Tâm cũng nhìn Thu một cách tình tứ. Chàng vẫy tay gọi bồi cho bánh mì Croissan và cafe.

Thu hỏi:

- Anh vào Sàigon chơi bao lâu?

- Chắc là lâu. Vì anh định mở thêm một dược phòng nữa ở đây. Còn nhà thuốc ở ngoài Huế anh sẽ giao cho một người bạn quản lý. Nếu tìm địa điểm tốt anh sẽ xúc tiến ngay việc thuê nhà, đặt hàng ở các hãng bào chế. Khi nào nhà thuốc khai trương anh sẽ ở lại đây luôn, tháng tháng ra Huế môt lần để tính sổ mà thôi.

Thu reo lên:

- Thế thì hay quá nhỉ. Anh và em sẽ gặp nhau thường hơn và còn chuyện ly dị của anh đã dứt khóat chưa?

- Xong rồi. Bây giờ anh hoàn toàn tự do. À, hôm nay em và Hoa đã có hẹn hò với ai chưa. Nếu không có hẹn với ai thì anh xin mời cả hai đi chơi với anh hôm nay. Em Thu vẫn ở building Cửu Long đấy phải không?

- Ừ, em vẫn ở đó. Tụi mình đi loanh quanh mua sắm vài thứ rồi đi Thủ Đức và Biên Hòa chơi.

Tâm tiếp theo

- Tối về, thay quần áo xong bọn mình đi ăn cơm tây ở nhà hàng Guillaume Tell, rồi đi nhảy.

Thu cười tít liếc Tâm:

- Đến đó là hết mục rồi à? Chương trình của anh phác họa xem ra không có đoạn hậu.

Tâm cũng cười tình với Thu:

- Để em đưa Hoa về nhà đã sao đó mình bàn việc nhà sau.

Thu chỉ Lý Hoa rồi nói với Tâm:

- Hoa nó giận chồng, đến ở chung với em đã nửa tháng nay rồi, còn đưa nó về đâu nưã.

- Thế à. Vậy sau khi ở vũ trường về anh đưa Hoa và em về nhà anh, hay em muốn về building Cửu Long tùy ý.

Ở Biên Hòa về, Tâm đưa Thu và Hoa về Cửu Long, hẹn sẽ gặp lại đi ăn đi nhảy.

Từ sáng đến lúc này Lý Hoa rất thắc mắc vì sự thân mật, lả lơi giữa Tâm và Thu. Họ có là anh em họ thật không? Bây giờ là lúc nàng phải hỏi cho rõ.

Nghe Lý Hoa hỏi. Thu kể hết không dấu diếm:

- A?h là anh họ tao thật đó mày. Bà con xa thôi chứ không phải anh em chú bác hayanh chị em bạn dì.

- Nhưng theo tao nhận xét thì giữa mày và ảnh có sự giao du thân mật.

Thu cười dòn:

- Đúng, mày có óc nhận xét đấy. Giao du thân mật quá đi ấy chứ lại. Này, nói cho biết chính anh là người đã phá trinh tao lúc tao mới mười bảy tuổi.

- Trời đất! Rồi gia đình mày không ai hay biết gì sao? Hai đứa làm sao qua mặt mọi người?

Thu kể lại cho Hoa nghe:

- Thật sự thì cũng chẳng rõ giữa tao và Tâm có quan hệ huyết thống ra sao. Nghe nói là bà con xa lắc xa lơ. Sở dĩ Tâm và nàng gặp gỡ nhau thường xuyên là vì hai nhà ở sát vách với nhau. Tâm được ba mẹ Thu giao phó việc kèm học cho nàng. Cho nên chẳng ai để ý hay nghi ngờ sự quấn quít giữa nàng và Tâm.

Thu yêu Tâm từ lúc nàng mới 15 tuổi. Những lúc ngồi nghe Tâm giảng bài trong phòng học của nàng, Thu có ý đụng chạm vào Tâm. Mỗi lần như thế nàng cảm thấy như có một luồng điện chạm vào người khiến nàng lâng lâng. Những lúc biết rõ nhà không có ai ngoài nàng và Tâm ngồi trong phòng học thì Thu tiến xa hơn. Nàng kéo ghế ngồi sát vào Tâm, cố ý thở vào má Tâm. Rồi nàng giả vờ hơi mệt ngả đầu dựa vào vai Tâm.

Những lúc ấy nàng muốn Tâm ôm nàng và hôn nàng nhưng Tâm chẳng làm gì hết. Nàng tự hỏi sao anh Tâm chẳng để ý gì đến mình cả. Nàng đọc rất nhiều tiểu thuyết lãng mạn nên nhiễm nặng. Những mối tình trong tiểu thuyết ảnh hưởng rất nhiều đến sự mơ mộng của nàng. Có khi nàng tưởng tượng rằng Tâm và nàng yêu nhau tha thiết, làm tình với nhau. Ngồi dựa vai, thở vào cổ và mặt không thấy có hiệu quả nào nên Thu nghĩ phải đổi chiến thuật, nàng nghĩ phải táo bạo mới mong lôi cuốn sự chú ý của Tâm. Song le nàng chẳng biết phải làm cách nào. Cứ như thế cho đến năm nàng vừa tròn 17 tuổi.

Bây giờ nàng biết nàng phải làm gì để chinh phục Tâm: đó là cái thân hình nảy nở đầy những đường cong khêu gợi với núi đồi khe suối hấp dẫn mà tạo hóa đã cho nàng. Mỗi khi đứng trước tấm gương lớn treo trong phòng riêng nàng thường lấy tay vuốt ve xoa nắn khắp người trong khi mắt nàng chăm chú nhìn vào gương. Nàng nâng đôi nhũ hoa lên bóp nhè nhẹ, lấy mấy ngón tay se se đầu vú. Động tác này làm nàng rạo rực. Khi nàng đưa tay xuống vuốt ve cái mu với mớ lông vừa lún phún thì sự rạo rực càng tăng. Tự nhiên nàng nảy ra ý nghĩ bóp bóp cái mu. Nàng bóp bóp một lát thì mặt nàng nóng bừng lên, một khoái cảm rất lạ chạy rần rật khắp người nàng. Bóp mu như vậy chừng vài ba lần, nàng nảy ra sáng kiến mới cho một ngón tay trỏ vào cái khe hở giữa hai mép mum múp của cái mu. Di động ngón tay từ từ xuống khe hở. Nàng làm như vậy trong khi mắt vẫn nhìn vào tấm gương. Cái mu của nàng trắng phau. Nàng lấy mấy ngón tay banh hai mép ra. Phía trong là một màu hồng hồng. Nàng cọ ngón tay vào mạnh hơn, nhanh hơn. Hơi thở nàng trở nên dồn dập, người nàng nóng ran. Càng cọ ngón tay nhanh chừng nào càng có cảm giác mới lạ hơn. Bây giờ nàng mới biết sự đụng chạm vào cái chỗ kín đáo này nó đem lại sự khoái lạc mà nàng chưa từng nếm mùi. Sau lần đầu tiên, Nàng đã có thói quen mỗi tối sau khi tắm xong vào đứng trước tấm gương là xoa nắn khắp người, rồi đưa tay xuống phía cái mu bóp, cho ngón tay vào cọ xát giữa cái khe hở để tìm cảm giác lạ. Nàng biết đó là sự thủ dâm, danh từ mà sách vở nói về tình dục do tụi bạn đưa cho nàng đọc vẫn thường đề cập.

Một hôm tụi bạn đưa cho nàng tập truyện dâm mà các cô lén lút truyền tay nhau đọc say mê. Tựa đề của tập truyện quay roneo ấy là: "7 đêm khoái lạc". Truyện thuật lại tuần trăng mật của đôi vợ chồng trẻ mới cưới.

Nằm trên giường đọc tạ? truyện này Thu đã tưởng tượng nàng là cô dâu còn Tâm là chú rể. Những đoạn tả cảnh chú rể thọc cu vào âm đạo nhắp liên hồi khiến cho cô dâu sướng quá nảy hẵn người lên, là những đoạn Thu đọc say mê nhất. Vừa lúc ấy Thu vừa đọc vừa thủ dâm. Mấy đoạn tả cảnh bú liếm còn hấp dẫn hơn nữa. Đọc những đoạn này Thu tưởng tượng Tâm đang cúi xuống bú nàng, Và Thu cạ ngón tay vào cái khe hở của âm hộ càng lúc càng nhanh cho tới khi nàng đạt được đỉnh cao của khoái lạc.

Dâm thủy trong âm đạo trào ra ướt đẫm tấm khăn trải giường. Nàng cảm thấy sướng mỗi khi thủ dâm nhưng nàng biết muốn đạt được sự khoái lạc thật sự thì phải có đàn ông, tức là có con cu bằng gân, bằng thịt đút vào âm hộ. Ngoài ra thủ dâm bằng cách nào đi nữathiì cũng chỉ là sự tưởng tượng kém xa thực tế.

Và nghĩ đến thực tế Thu lại nhớ đến Tâm. Nàng tức ông anh họ này lắm: bà con xa lắc, súng đại bác bắn chưa tới nơi mà ảnh cứ làm như là anh ruột của mình, không dám ôm, không dám hôn mình bao giờ. A?h hơn mình 5 tuổi, chắc là có làm tình với đàn bà rồi, vậy ảnh thừa biết là mình yêu ảnh, muốn dâng hiến cho ảnh, vậy mà ảnh cứ làm ngơ, giả mù sa mưa.

Đọc đi đọc lại mãi những đoạn tả cảnh ân ái trong tập truyện, thủ dâm mãi cũng thấy nhàm. Nàng quyết phải dụ ông anh họ đưa anh ta vào tròng. Thu nghĩ thử để cho Tâm nhìn thấy cái thân hình nảy nở, cái ngực căng tròn, cái mu đã mọc lông lún phún xem phản ứng ảnh ra sao.

Thu nghĩ ra một kế. Nàng hẹn Tâm qua gặp nàng vào một ngày chủ nhật mà nàng biết chắc cả gia đìng sẽ ra Vũng Tàu chơi đến sáng hôm sau mới về. Nàng cũng giả vờ sắp xếp quần áo tắm để cùng đi. Nhưng sáng sớm chủ nhật khi mọi người đã sẵn sàng để lên đường thì nàng nói nàng đau bụng quá chắc phải ở lại nhà.

Đợi cả nhà đi rồi nàng mới sang gọi Tâm. Chàng được Thu cho biết cả nhà đi Vũng Tàu qua đến hôm sau mới về và Thu nghiêm chỉnh bảo Tâm phải ngủ ở đây đêm nay kẻo nàng sợ ma, hoặc có kẻ gian lẻn vào nhà thì nàng làm sao đối phó.

Tâm hỏi:

- Vì sao cả nhà đi chơi mà em không đi?

- Em đã định đi rồi đấy chứ. Nhưng lúc nãy em đau bụng quá, đau quằn quại nên đành phải ở nhà.

Nàng bảo Tâm xuống dưới bếp phụ với nàng nấu vài món để hai anh em cùng ăn.

Một lát Thu kêu lên: "Trời nóng quá" và nàng vào phòng tắm cởi đồ ra xối nước ào ào.

Phòng tắm nằm ngay cạnh nhà bê? cách nhà trên cái sân nhỏ. Caí bàn để thái thịt, làm đồ ăn kê sát sân. Đứng ở đây nhìn xéo qua là cửa phòng tắm, chỉ cách mấy bước.

Tâm đã cởi áo sơmi, chỉ còn mặc cái áo thun, đang đứng xă? thức ăn. Thu vừa tă? vừa nói chuyê? với Tâm.

Bỗng Thu nói vọng ra:

- Anh Tâm ơi. Lúc nãy em quên lâ? cái khăn tắm vào để lau, vâ? anh lấy đem vào đây cho em, có được không?

- Được chứ. Tâm nói

Chàng bước xuống sân, lấy cái khăn tă? treo trên sợi dây. Khi chàng bước lại trước cửa phòng tắm định bảo Thu hé cửa ra cho chàng đưa khăn vào, bất ngờ cửa phòng tắm mở toang. Thu đứng ngay sau cửa, trần truồng, nước còn đọng trên người.

Tâm choáng váng trước thân hình nảy nở toàn vẹn, tră?g hồng của Thu. Mu của nàng đã mọc lông đen lún phún, cái bụng phẳng, đôi vú căng lên như hai trái bưởi nhỏ. Nàng đang vuốt ngực bằng cả hai tay.

Rất tự nhiên, Thu bảo Tâm:

- Anh đưa khăn cho em. Tắm mô? cái mát quá. Anh có muốn tắm trước khi ăn không?

Tâm ú ớ. Cô em họ chàng đứng đó, tay vói cầm cái khăn trông như mô? pho tượng vệ nữ.

Nàng đẹp quá, sắc đẹp của nàng, của thân hình nàng làm Tâm đứng lặng người quên cả việc bảo nàng hãy đóng cửa phòng tắm lại.

Thu đứng lau người, vẫn để cửa mở, vừa lau vừa nhìn thẳng vào mắt Tâm, vẻ thách đố.

Tâm nuốt nước miếng. Chàng bảo Thu:

- Sao em lại mở toang cửa nhà tắm ra trong khi chưa mặc đồ. Đóng cửa lại đi Thu.

Thu cười giọng mỉa mai, chế giễu:

- Anh đã nhìn thấy hết rồi, việc gì em còn phải đóng cửa lại nữa. Bộ anh xấu hổ à? Anh là sinh viên trường y dược, cũng là mô? họa sĩ tài tử thì em nghĩ anh chẳng có gì để mắc cỡ khi nhìn thấy mô? cô gái hoàn toàn khỏa thân.

Tâm nó nho nhỏ:

- Sao bữa nay em táo bạo quá vậy. Mình là bà con, anh em, nhưng anh là trai em là gái, em để cho anh nhìn thấy em như vâ? có thể hại cho em đó.

- Hại ở chỗ nào? Thu vừa hỏi vừa lấy cái áo nịt vú mặc vào. Nàng quên hẳn chuyện đóng cửa phòng tắm.

- À, à khi mô? người đàn ông nhìn thấy mô? cô gái đẹp cởi truồng, đứng trước mặt anh ta thì anh ta rất có thể đè cô gái xuống làm bậy lắm.

Thu cươì khúc khích, nàng lấy áo mặc vào trong khi nàng vẫn để cho hạ bộ nàng trống trơn:

- Em biết rõ là anh chẳng bao giờ dám làm việc đó cho nên em mới mở cửa phòng tắm ra.

Tâm đã quay lưng lại tiến về phía bếp, chàng chỉ hừ lên mô? tiếng. Chàng đâu có còn là mô? thiếu niên nữa mà không biết cô em họ có ý làm như vậy để trêu chàng.

Tâm biết từ gần hai năm nay, cô em họ kiêm học trò của chàng đã yêu chàng. Thì còn gì nữa, cô ta giả vờ đụng chạm vào người rồi lại ngã đầu vào vai chàng, mắt nhìn vào mắt chàng đắm đuối. Chỉ còn nước Thu chưa tỏ tình với chàng bằng lời nói mà thôi.

Thu đã mặc xong áo quần. Nàng đi về phía bếp hỏi Tâm các món ăn đã chín chưa. Giọng nàng tự nhiên làm như chuyện vừa qua không hề xảy ra. Trong bữa ăn nàng hỏi Tâm về những cô người mẫu đứng cho chàng vẽ khỏa thân.

Tâm giảng giải:

- Lúc còn đi học bán thời gian ở trường Mỹ thuâ? anh và các bạn anh đã làm quen được với mấy cô làm kiểu mẫu cho trường. Khi bọn anh không còn học ở trường Mỹ thuâ? nữa thì bọn này tiếp tục liên lạc với mấy cô để họ đến xưởng vẽ của anh hoặc bạn anh làm mẫu.

- Họ đã là người mẫu chuyên nghiê?, chắc chắn họ không ngượng chút nào khi khỏa thân đứng trước mặt đàn ông. Còn em, em không là người mẫu, vậy chứ đố anh lúc nãy em khỏa thân đứng trước mặt anh, em có mắc cở không?

Tâm nhìn cô em họ dò hỏi. Chàng biết Thu có tính tinh nghịch, chàng nhún vai:

- Nào ai biết được em. Nhưng anh hỏi thật vì sao em làm như thế?

- Anh không biết à? Giản dị là vì em muốn cho anh nhìn thấy thân thể em, để anh biết rằng em đã lớn, là một cô gái ở vào lứa tuổi có thể lấy chồng được rồi, chứ không còn con nít nữa.

- Vậy sao. Rồi anh phải làm gì?

Thu trừng mă? nhìn Tâm:

- Làm gì thì anh phải biết lấy. Anh cứ giả vờ hoài. Giữa anh và em tuy hai gia đình là bà con, nhưng theo ba em nói thì bà con xa lă? xa lơ. Điều đó chă? anh cũng biê? rõ hơn em. Chúng mình không thể làm đám cưới nhưng nếu yêu nhau cũng chẳng có tội gì. Vâ? tại sao anh cứ tránh né, không có cử chỉ âu yếm nào với em hết.

- Anh đâu có biết ý em muốn thế. Tại em không tỏ tình với anh thì anh làm sao đọc được ý nghĩ cùa em.

- Em không thuộc loại lãng mạn. Em không thơ mộng cho nên em không tỏ tình bằng lời nói, nhưng cử chỉ, hành đô?g của em đã đủ cho anh biết là em yêu anh. Anh đọc được ý nghĩ của em từ trong ánh mắt của em mà anh Tâm.

Tâm nắm tay Thu, gật đầu:

- Anh biết em yêu anh qua những cái nhìn thiết tha, qua sự đụng chạm, nhưng chỉ vì nghĩ đến quan hệ bà con mà anh phải tảng lờ đó thôi.

Giọng chàng tha thiết:

- Anh cũng yêu em chứ có phải không đâu. Ngồi dạy em học đã hai năm nay làm sao anh không thể yêu em?

Thu nhìn thẳng vào mắt Tâm:

- Em nghi ngờ điều anh mới nói ra lắm. Anh có thể chứng minh được không?

Tâm không đáp, chàng ơm Thu vào lòng, đặt môi trên môi nàng. Nụ hôn đầu khiến Thu ngây ngất.

Khi chàng buông nàng ra, nàng nhìn Tâm đă? đuối, rồi nàng ôm đầu Tâm kéo xuống.

Nụ hôn thứ nhì kéo dài hơn. Thu ngồi dựa vào Tâm, vẻ mặt hân hoan. Mô? lát nàng bảo:

- Hai đứa mình dọn dẹp bàn ăn xong, rồi lên lầu anh chỉ em làm bài nghe.

Ngồi nghe Tâm giảng bài mà Thu để tâm trí trôi tâ? đâu đâu.

Bỗng Thu kêu lên mô? tiếng lớn: "O? cha, đau quá !" Xong nàng ôm bụng.

- Sao vâ? em? Tâm hốt hoảng hỏi.

- Chứng đau bụng của em nó lại tái phát rồi. Hồi khuya em đau quá là đau, cho nên sáng nay em phải ở nhà đó. Ối, ối, lại đau trở lại rồi. Nguy quá. Tâm chưa kịp làm gì thì Thu đã lại nằm lên giường. Nàng lăn lô? kêu trời khiến Tâm hoảng sợ.

Chàng lýnh quýnh chẳng biết phải làm gì để giúp cho nàng bớt đau. Thu ôm bụng rên lên mô? châ?, rối liếc Tâm bảo:

- Anh đi tìm chai dầu gió đem lại đây.

Tâm chạy xuống lầu, tìm được chai dầu đem lên thì đã thấy Thu cởi phăng áo ngủ và cái nịt vú. Thu vừa rên vừa yêu cầu:

- Anh ơi, em đau quá chă? chết mất. Có dầu rồi đó hả! Vậy anh hãy xoa xoa khắp bụng em đi.

Tâm làm theo lời Thu.

- Anh xoa mạnh vào. Kiểu như người ta làm mát xa vậy đó. Ui cha, đau quá.

Tâm bă? đầu dùng cả hai tay xoa mạnh sau khi đã bôi dầu. Mô? lát Thu lại rên:

- Nguy rồi, bây giờ cơn đau nó lại nhích xuống dưới nữa, ngay bụng dưới của em. Anh giúp em được không?

Tâm lo lắng:

- Anh phải làm sao bây giờ? Hay anh đưa em đi bác sĩ nhé. À, mà hôm nay chủ nhâ? các phòng mạch đều đóng cửa.

- Không cần đi bác sĩ. Anh hãy tuột quần ngủ và cái quần lót của em ra đi.

Tâm ngần ngại nhưng thấy Thu có vẻ đau quá, nàng nhăn nhó trông rá? thảm hại thì không nỡ từ chối. Chàng vô? tuột cái quần và cái sì líp của nàng ra.

- Bây giờ anh dùng cả hai tay chà sát bụng dưới của em đi. Đừng có thoa dầu.

Tâm làm theo. Chàng lo lắng cho Thu thâ? sự. Chàng đang xoa xoa nơi chỗ tiếp giáp của lông mu và bụng dưới thì Thu cầm tay chàng để ngay trên cái mu. Tâm nhìn Thu. Nàng đã nhắm nghiền mắt nên chàng chẳng đọc được ý nghĩ của nàng.

Thấy Thu không nói năng gì nên Tâm cứ để bàn tay nằm yên trên mớ lông lún phún. Chàng nói thầm: mu của con bé nó đẹp làm sao. Lông mới mọc chưa được dài lắm nên rất mịn màng. Da thịt nơi đây đỏ hồng hồng. Vì lông mới lún phún nên màu trắng đỏ của hai mép âm hộ ló ra đó. Cái mu no tròn, nẩy nở. Cái khe hở giữa hai mép khít rịt.

Thu lại rên rỉ:

- Anh để tay nằm yên đó âm hộ? Không xoa bóp cho em bớt đau à? Bây giờ nó chạy xuống chỗ đó rồi không còn ở bụng nữa. Nếu anh thấy ngại thì thôi anh ra ghế ngồi đi, để em tự xoa lấy vâ?. O? cha đau, đau quá.

Tâm hốt hoảng vội di động bàn tay thật nhẹ.

Thu thở ra:

- Ừ, anh làm vậy đi, em cám ơn anh. Làm nhanh mô? chút nữa đi. Xoa vòng quanh.

Tâm lại riu ríu làm theo, cơ khổ giữ không. Đau gì mà nhè chỗ nhược thế này. Tay xoa xoa cái mu, Tâm khởi sự thấy hơi nóng truyền qua tay mình. Chàng đã hứng tình lên rồi. Con cu đã ngóc ngóc cái đầu trong quần. Chàng cô?gắng kềm lại nhưng chỉ trong mâ? phút ngắn ngủi, cu chàng cương lên nhanh chóng. Giờ thì nó đã như mô? khúc củi.

Chàng đứng đó, chẳng cần che dấu gì con cu nứng. Chàng đứng sát giường Thu. Đây là cái giường lò xo kiểu Hồng Kông, hơi cao, nhưng cái đáy quần chàng nằm ngay trên tấm nê?.

Thu đã mở mắt. Nàng liếc nhìn thấy sự cương cứng của Tâm. Nàng quyết định rất nhanh:

- Hôm nay sẽ là ngày dứt điểm. Khó có cơ hội nào khác. Mặc kê?sự thể rồi sẽ ra sao. Hai đứa dắt nhau sang Pháp ở rồi làm đám cưới bên ấy có sao đâu. A?h họ Trâ?, mình họ Đặng, có dây mơ rễ má gì với nhau mà sợ?

Thu nứng quá rồi. Không còn cách nào trở về điểm xuât phát được nữa. Nước nhờn từ trong âm đạo đã chảy ra. Nàng đã cảm thâ? khoái lạc ở gần kê? Vả chăng nàng cũng thấy cu của Tâm cương cứng lên, nghĩa là anh chàng cũng nứng lă? rồi. Vậy còn đợi gì nữa.

Vì nước nhờn chảy ra nhiều nên Tâm cảm thâ? bàn tay rịn rịn. Mùi nồng nồng tỏa nhẹ. Tâm hít hít mũi. Chàng thâ? nó thơm, mô? mùi thơm đă? biệt của con gái.

Thu muốn bảo Tâm cúi xuô?g hôn mu nhưng nàng ngại chẳng biê? nói như thế nào. Sau cùng nàng bảo Tâm:

- Bây giờ em thấy toàn thân lạnh run anh ạ. O?, lạnh quá, mà vẫn đau ngay chỗ â? nữa. Vậy anh cởi quâ? áo leo lên â? cho người em nóng lên, được không anh Tâm?

Tâm giựt mình hơi hoảng. Bây giờ mà cởi quần áo ra nằm ôm nàng như lời yêu câ? thì con cu nứng của chàng giấu vào đâu? Thu nó biệt mình nứng thì nguy to.

- Nhanh lên anh, em lạnh quá rồi đây nè.

Tâm không thể chần chờ hơn nữa. Chàng vội cởi quần áo, chỉ mă? cái quần lót nhỏ vừa che con cu. Nhưng bây giờ nó cũng chằng che đậy gì được nữa. Cái sì líp đã căng lên ở phía trước.

Thu liê? nhìn hạ bô?của Tâm. Con cu như muô? chọc thủng cái quâ? lót. Lông đen ló ra ở chỗ bụng dưới của chàng.

Chỉ nhìn thấy mấy sợi lông của Tâm mà Thu nứng lên dữ dội. Nàng vốn thừa hưởng cái máu dâm di truyền của cha lẫn mẹ. Đôi lông mày rậm đen của nàng đã tố cáo điều đó.

Tâm đã leo lên giường. Cái giường lò xo nhún nhảy.

- Ôm em đi anh. O? chă? vào. O? em cảm thâ? lạnh quá, lạnh run người đây nè.

Thu nằm nghiêng nàng ra dấu để Tâm cùng nằm nghiêng như nàng. Hai người ôm nhau, Thu gác đùi nàng lên đùi Tâm. Con cu của Tâm bây giờ đã dựng đứng lên như cột cờ. Đầu nó cọ cọ vào âm hộ của Thu, nhưng nó vẫn còn cách một lớp vải. Thu nắm tay Tâm để vào cái mu, . Nàng nói khẽ:

- Xoa xoa chỗ này của em đi. Nó vẫn còn đau đó.

Tâm vừa xoa vừa nghĩ ngợi:

- Con nhỏ này liều quá. Cởi quần áo trước mặt trai đã liều, bây giờ lại bă? mình ôm và xoa xoa cái mu. Điều này mình khó trốn thoát. Liệu mình có dám phá trinh nó hay không đây? Con gái gì mà lại tấn công con trai tới tấp như thê?này. Chắc trên đời có con nhỏ này là mô?. Cột đi tìm trâu.

Chàng con đang suy nghĩ lan man thì Thu đã ôm chàng hôn lên môi râ? lâu. Lúc buông chàng ra nàng nói:

- Em thật sự hứng lă? rồi. Em thèm được anh hôn khă? người. Chiều em đi anh.

Nàng nhìn chàng bằng cặp mắt van lơn, nài nỉ. Tâm cũng hứng tình nên chàng cuối xuô?g làm theo lời Thu.

Khởi đầu là cái cổ trắng ngâ? như cổ thiên nga. Rồi đê? cái ngực. Chàng bóp nhẹ mô? bên vú, bên kia chàng vừa bóp vừa ngậm đâ? núm vú. Có tiê?g thở dài của Thu rô? hơi thở gâ? rút hơn. Tâm bú đủ cả hai bên vú. Đâ? núm vú đỏ như có thoa son, căng cứng lên sau khi được Tâm ngậm và bú.

Chàng muô? ngừng lại không tiê? xuống nữa nên bú hai núm vú mãi. Mô? lát Thu khẽ nói:

- Anh hôn em ở phía dưới nữa chứ.

- Chỗ nào? Tâm ngừng bú ngước lên hỏi.

- Ở ngay cái chỗ mà lúc nãy em nhờ em xoa đó.

Tâm nghĩ rất nhanh: "Chết chưa. Con nhỏ này quá quắt lắm. Còn là gái trinh mà nó đã biết cái vụ bú *** rồi! Ai dạy nó vậy kìa?"

Tuy nghĩ vâ? nhưng chàng cũng cứ chiều theo Thu. Định bụng sau khi bú, chàng sẽ tra cho biết ai dạy nó. Tâm hôn cái rún trước khi tiê? xuống dưới. Thu nẩy người lên vì nàng cảm như có mô? luồng điê? chạy từ cái rốn xuống đến âm hộ. Bàn tay của Tâm xoa nhẹ cái mu lún phún lông tơ.

Chàng cúi xuống khởi sự liếm thâ? nhẹ trên hai cái mép lớn. Khi liếm đã xong ba vòng, chàng mới khởi sự cắn nhẹ từng khoảng thịt có lông mềm. Cắn thâ? nhẹ rồi kéo ra mô? chút. Có tiếng rên của Thu. Cắn giáp vòng, chàng lại quay trở lại nơi xuâ? phát.

Thu vừa rên nho nhỏ vừa hít hà. Nàng nói thầm:

- Anh Tâm cũng yêu mình thâ? đấy chứ. Không yêu sao lại ăn *** mình như thế này.

Nàng vói tay xuống, xoa xoa mớ tóc hơi quăn của Tâm. Sau khi liếm và ăn hai cái mép ngoài. Tâm vạch cái khe ra. Chàng khen thầm: "Đỏ như son, *** gái trinh có khác". Tâm cúi xuống lướt đầu lưỡi trên hai mép nhỏ. Thu nẩy người lên, nẩy nẩy liền mấy cái. Môi Tâm ngậm hai cái mép nhỏ đỏ hồng, trong khi cái lưỡi không ngừng liếm. Thoạt đầu liếm chậm, sau nhanh dần.

Thu cảm thấy sướng quá. Lần đầu tiên trong đời nàng được mô? người đàn ông bú, liếm. Đọc mấy tâ? truyê? nàng cũng có thấy tác giả mô tả những pha bú *** nàng vẫn ao ước được là người trong cuộc, được hưởng sự khoái lạc mà tác giả mô tả trong quyển dâm thư thì giờ đây nàng đang được bú thật sự. Còn gì sung sướng hơn.

Bỗng Thu giật nẩy người lên. Đầu lưỡi của Tâm ngoáy ngoáy nơi cửa mình nàng.

Cái lưỡi ngoáy lúc chậm lúc nhanh. Dường như nó đang tìm đường len lõi vào phía trong đô?g đào. Cửa đô?g quá châ?, quá khít, lưỡi phải len lách mãi mới vào được bên trong. Nó ngoáy ngoáy hai bên vách khiến dâm thủy của Thu ứa ra. Nàng không ngớt nẩy nẩy người lên, hai chân nàng hơi co lên. Miê?g Thu rên rỉ, hơi thở nàng đứt quãng gần như người hụt hơi. Nàng lắp bắp:

- Anh ơi, em sướng quá. Anh đừng ngừng nghe anh.

Cái lưỡi bây giờ đã nằm gọn bên trong âm đạo. Nó càng quâ?, nước nhờn càng trào ra lênh láng. Thu rên to hơn và thều thào mấy tiếng: "Em sướng quá, em sướng quá".

Thu ôm chặt đầu người tình ấn nhẹ vào âm hộ. Nàng xoắn tóc Tâm mỗi khi cái lưỡi quậy mạnh hơn.

Mô? chập Tâm rút lưỡi ra. Chàng ngước đầu lên, hít vào mô? hơi dài. Từ nãy giờ chàng gần như ngộp thở vì mũi chàng ấn sát vào âm hộ rồi hai tay của Thu còn ấn đầu chàng vào sát hơn nữa.

Thu thấy Tâm ngừng thì la lên nho nhỏ:

- Sao anh ngừng vậy. Em đang sướng mà. Chiều em nữa đi. Chóng ngoan, tối em bao anh đi ăn nhà hàng.

Tâm phì cười:

- Em định dụ dỗ anh đấy à? Cho anh thở mô? chút chớ.

Hai tay Tâm banh hai mép nhỏ ra. Chàng đi tìm cái mồng đốc. Nó nằm đó nhỏ tí xíu, mặc dù lúc ấy nó đã cương cứng lên rồi. Máu tụ lại khiến cái mồng đốc đỏ như cái mồng gà.

"Chắc là con nhỏ đang nứng ghê gớm lắm rồi. Cứ xem màu đỏ tươi của cái mồng đốc thì biết ngay. "Tâm nói để cho mô? mình chàng nghe. Chàng khẽ chạm đầu lưỡi vào cái mồng đốc. Thu giật nẩy người lên như bị điện giâ?.

Từ lúc Tâm khởi sự bú, liếm đến giờ nàng đã trải qua mô? nữa giờ đồng hồ ngây ngất trong sự sướng khoái. Nàng nghĩ như vâ? là sướng lắm rồi. Bất ngờ bây giờ lưỡi của Tâm mới liếm đến chỗ nhạy cảm nhất trong cơ thể của nàng. Đầu lưỡi càng đánh nhẹ chừng nào vào cái mồng đốc thì khoái lạc càng nhiều chừng nấy.

Thu rên to lên, nàng quằn quại, đầu lắc lư, day qua bên phải, rồi lại day qua bên trái, chân nàng co lên, hai đùi kẹp đầu Tâm, như mô? gọng kềm.
 

Bình luận mới