Nô lệ

  • ACHECKERVIET.FUN là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay

Bạn thấy truyện này thế nào ?

  • Nội dung truyện hay, cốt truyện hấp dẫn

    Votes: 20 76.9%
  • Cảnh quan hệ kích thích

    Votes: 24 92.3%
  • Văn phong của tác giả mạch lạc, rõ ràng, gợi tình cuốn hút

    Votes: 24 92.3%
  • Đã đọc cảm nhận bình thường

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    26
Chương 20

Mạnh dắt tay Hoa xuống đại sảnh gặp mẹ và vị quân sư đa mưu túc trí. Ông Trung đã tập họp toàn bộ gia nhân để giải thích về những chuyện vừa qua. Tất cả họ đều rạng rỡ như mảnh đất sa mạc khô cằn bất chợt gặp cơn mưa mùa hạ. Họ càng vui hơn khi thấy Quỳnh Hoa đã trở lại, một luồng gió mới, một hơi ấm nồng nàn chợt tràn ngập cả không gian.

- Em ra mắt mẹ đi.

Mạnh chỉ tay về phía người phụ nữ cao sang đang ngồi bắt chéo chân ở chiếc ghế lớn giữa gian phòng. Hoa thoáng nhớ lại những diễn biến sáng nay khi bà Loan trong tư thế người đi chọn hàng cho một đại gia nào đó. Ồ không, bà không giới thiệu như thế về mình, tất cả là do Hoa tự suy đoán rồi áp đặt mà thôi. Hoa quỳ xuống, hai tay đặt trên đùi, khuôn mặt tuy còn chút tiều tụy nhưng đang dần lấy lại nét nét tươi tắn. Hoa không dám nhìn thẳng mà cúi mặt nói rất khẽ.

- Dạ... con là Lê Ngọc Quỳnh Hoa, con chào bác. Xin tha thứ cho con vì thái độ không phải hồi sáng ạ!

- Sao gọi tôi là bác? Con trai tôi muốn lấy vợ, mà nó chỉ lấy người tên Quỳnh Hoa, vậy phải gọi là mẹ mới phải chứ? - Hoa bẽn lẽn mỉm cười, khuôn mặt đỏ ửng trước lời trêu ghẹo của bà Loan - Đến gần đây con gái ngoan của mẹ.

Hoa đứng dậy, khép nép đến gần bên bà Loan rồi quỳ trước mặt bà như lúc nãy. Bà âu yếm nâng cằm nhìn sâu vào đôi mắt có hàng mi cong vút, bàn tay vuốt ve đôi má êm như nhung.

- Con thật xinh đẹp và hiền thục. Quản gia đã hết lời ca ngợi con nhưng ta vẫn không tin, vì vậy mới có cuộc thử thách khắc nghiệt khiến con phải chịu nhiều đau khổ. Mẹ xin lỗi - Bà cúi xuống hôn lên trán Hoa - Con đã chiếm trọn sự tin yêu của mẹ. Từ nay nếu Đức Mạnh có ăn hiếp con, nó sẽ nhận lấy sẽ trừng trị đích đáng.

Hoa khẽ ngoái nhìn về phía Mạnh như muốn nhắc anh phải nhớ lời mẹ dặn. Anh nhớ đó, không được ăn hiếp em, không được trêu chọc em, cũng không được làm cho em buồn, không được quát tháo khiến em phải sợ sệt nữa. Trời ơi, mẹ nói có một câu mà em diễn giải lê thê đến vậy hả? Được rồi, đêm nay biết tay anh. Hai ánh mắt nhìn nhau như đọc hết những gì đang diễn ra trong đầu. Hoa chợt đỏ mặt khi biết rằng đêm nay sẽ là đêm “thê thảm” nhất của đời nàng.

- Mẹ đã biết chuyện về cha của con. Mẹ chợt nhớ là mình có một số đối tác lớn ở In-đô, có lẽ họ sẽ giúp được chúng ta đưa ông ấy quay về Việt Nam.

Hoa áp má vào bàn tay dịu dàng của bà Loan, đôi mắt rưng rưng sắp bật khóc trước niềm vui quá đỗi to lớn.

- Con đội ơn mẹ!

Hoa không ngờ Mạnh có một người mẹ nhân từ tuyệt vời đến vậy. Nàng mồ côi mẹ từ nhỏ, những ký ức về bà thật mơ hồ. Nàng luôn khát khao có được tình yêu thương ấm áp của người mẹ và hôm nay nàng đã cảm nhận được điều đó.

- Những gì chúng ta có được hôm nay đều nhờ ở chú Trung, hai con phải biết ơn chú ấy.

Hoa quay sang quản gia, ông vẫn đang đứng bên cạnh bà Loan như một hộ pháp, đôi môi khẽ mỉm cười khi Quỳnh Hoa vừa mở lời.

- Cảm ơn chú rất nhiều. Con thật hối tiếc vì những lời lẻ xúc phạm thiếu suy nghĩ.

- Nếu con không phẩn nộ thì kế hoạch của chú sao hoàn thành? Từ nay con sẽ là cô chủ của ngôi nhà này, người phải quỳ là chú chứ không phải con. Đứng lên đi con gái.

Ông Trung khẽ ôm ngực, một cơn đau vừa lướt qua trái tim già nua. Cơn đau ấy đã đến một lần khi ông vừa ra lệnh tống cổ Hoa và Mạnh khỏi biệt thự để chạy vội về phòng riêng vật vã một mình. Ông đã khóc trong nỗi đau của một người phải chứng kiến cảnh thê lương để đánh đổi một tương lai sáng sủa.

- Chú Trung, chú có sao không? - Mạnh đã nhìn thấy sắc diện quản gia vừa tái nhợt.

- Không sao, người già thật rắc rối. Lát nữa uống thuốc sẽ khỏi ngay thôi.

Ông chợt nghĩ đến lời căn dặn của bác sĩ. Ván cờ đã kết thúc, giờ là lúc ông có thể dành thời gian cho bản thân. Có lẽ ông sẽ đến phòng khám vào một ngày gần đây.

Hoa trở lại căn phòng của nàng trên lầu một, ngắm nghía những đồ vật đã từng gắn bó bên mình. Nàng thả bước ra balcon nhìn cảnh trời chiều, chưa có buổi chiều nào đẹp đến thế. Mạnh vừa tắm xong và cũng xuất hiện trong hình hài một vị thần vắt ngang hông chiếc khăn lông trắng muốt. Giờ đây, nước da của anh đã rám năng ngâm ngâm nhưng như thế trông càng bụi bặm và rắn rỏi vô cùng. Da của Hoa đã nhả nắng từ mấy hôm trước, làn da đã trở lại trắng hồng tươi mới như ngày đầu nàng đến tòa lâu đài này. Mạnh vòng tay ôm chầm lấy Hoa từ phía sau, cái vật hùng dũng của anh đã cộm vào khe mông qua lớp vải mỏng manh của chiếc đầm ngủ. Mạnh hôn vành tai Hoa rồi kéo dần xuống cổ. Hoa nghiêng đầu qua một bên để môi anh tự do lã lướt khiến đôi mắt nai càng lim dim trong hương vị âu yếm ngọt ngào. Mạnh luồng tay vào cổ áo, thô bạo cưỡng chiếm đôi bầu sữa căng tròn đang để trần. Bàn tay còn lại vuốt ve dọc cạnh sườn tiến dần xuống vùng cấm. Hoa oằn người, chân khẽ khép lại khi bàn tay Mạnh chiếm đoạt chỗ nhạy cảm nhất của người con gái. Sự ẩm ướt đã thẩm thấu ra tận lớp vải ngoài cùng kích thích cho bàn tay thêm bạo dạng. Không thể chần chừ được nữa, Mạnh bế xốc Hoa trên hai cánh tay đi về phòng mình qua lối cửa thông. Đặt Hoa đứng xuống đất, Mạnh giật chiếc khăn ném qua một bên. Hoa cũng thu người gạc hai sợi dây treo trên vai, chiếc đầm ngủ tuột khỏi cơ thể rơi xuống đất. Hoa duyên dáng bước ra khỏi chiếc áo đang cuộn tròn dưới chân. Hai thân thể trần trụi hoang sơ siết chặt lấy nhau ấm áp. Mạnh dở một chân Hoa gác lên tay, cánh cổng ngọc hé mở liền được lấp đầy. Hoa ngửa cổ rên nhẹ, cảm nhận bên dưới bị nông rộng bởi một vật to dài đang trượt sâu vào cung cấm. Mạnh nắm tay Hoa quàng qua cổ mình, khi đã hình thành cái vòng khóa chắc chắn, anh nhấc chân còn lại của Hoa lên cao để treo nàng trước bụng. Chưa bao giờ Hoa có được cảm giác lạ lùng mê đắm như lúc này. Tiếng da thịt nóng bỏng vỗ vào nhau đều đặn, tiếng rên xiết van lơn tỉ tê lời âu yếm ngọt ngào dành cho nhau. Rồi Mạnh lật ngửa Hoa xuống nệm trút vào nàng những cuồn cuộn yêu thương. Hoa thét lên trong chất giọng ngọt ngào ngây ngất, bao thương nhớ dồn dập kéo về tuông trào như thác lũ khiến nàng muốn lịm đi. Mạnh nằm phủ lên người Hoa, cố duy trì thật sâu trong nàng vì không muốn cơn đam mê bị đứt đoạn, mặc tình cho những vết tích ái ân đang tràn trề nơi hai cơ thể hòa quyện vào nhau.

- Em có phải về phòng mình không thưa ông chủ? - Đôi mắt mơ màng nói trong hơi thở đứt đoạn.

- Em chưa biết gì sao? Chính phủ vừa ra chỉ thị nghiêm cấm hành động đó nên em phải ngủ lại đây với anh thôi.

- Anh khiến cho em không chịu nỗi nữa, em thấy hồn sắp lìa khỏi xác rồi đây.

Đôi mi dài cong vút không ngăn nỗi cơn buồn ngủ ập đến. Hoa muốn đẩy Mạnh ra nhưng da thịt của anh đã lồng sâu trong cơ thể nàng.

- Em từ đâu tới? Em đến từ ảo ảnh hay đến từ chốn cung Hằng?

- Em đến... từ... Nha Mân... - Hoa trả lời trong cơn buồn ngủ không cưỡng lại được.

- Cho anh một lần nữa nha bà xã yêu dấu?

- Em... em không chịu nỗi đâu...

Mặc tình cho người yêu van lơn nài nỉ, Mạnh vẫn tiếp tục dập vùi thân xác đã mềm nhũng của Hoa bằng những động tác dũng mãnh phi thường. Đến tờ mờ sáng, khi những vết tích ái ân vẫn còn chưa khô cạn thì một cơn mưa mùa hạ đã đến trên thân xác Quỳnh Hoa khiến nàng lại rã rời trong mê đắm tràn trề.

Đồng hồ điểm 9 giờ sáng, đôi tình nhân vẫn còn ôm nhau ngủ vùi. Ánh nắng chiếu vào khiến Hoa bừng tỉnh, nàng bật dậy nhưng đã bị vòng tay siết cứng của Mạnh níu lại.

- Đồ đáng ghét, anh dậy từ lâu rồi sao không gọi em? Con dâu ngày đầu tiên ở với mẹ chồng mà dậy trễ thì còn ra thể thống gì nữa.

- Mẹ không câu nệ chuyện này đâu. Hơn nữa mẹ cũng từng là người vợ, cũng từng có những phút giây như hai đứa mình, chắc chắn mẹ sẽ châm chước thôi mà.

- Có gì anh chịu trách nhiệm đó, em không biết đâu.

Hoa tiếp tục nằm xuống nép sát vào ngực Mạnh quàng tay ôm lấy anh. Mùi da thịt đàn ông quen thuộc gợi nhớ những đêm ân ái từng diễn ra nơi này.

- Anh à!

- Gì đó em?

- Em đi lấy vòng tránh thai ra được không? Em muốn có con với anh!

- Không được - Giọng Mạnh lạnh băng.

- Sao vậy? Anh không muốn tình yêu của mình đơm hoa kết trái hay sao?

- Anh rất muốn nhưng chưa phải vây giờ, vì... - Giọng Mạnh chợt bí hiểm

- Vì sao?

- Vì em phải trở lại trường Ngoại thương hoàn thành tấm bằng đại học để bốn năm nữa có thể giúp chồng điều hành công ty.

- Anh nói thật chứ? - Hoa bật dậy nhìn sâu vào đôi mắt trốn dưới hàng chân mày rậm đen, nụ cười chợt yểu xìu thiếu tự tin - Nhưng... em làm được không?

- Lấy lòng một người khó tính như mẹ em còn làm được, khiến cho một kẻ như anh phải tan chảy em còn làm được, vậy có chuyện gì khó hơn có thể ngăn được ý chí của em?

- Vậy em sẽ cố hết sức.

- Anh tin em, hãy cho anh niềm kiêu hãnh khi có em là một trợ lý đắc lực - Hoa ngã lên ngực Mạnh nở nụ cười hạnh phúc - Nhưng đó là tương lai gần, còn bây giờ thì em sẽ mềm nhũn dưới tay anh - Mạnh ôm Hoa vật ra giường.

- Thôi thôi ông xã, đêm qua đã vùi dập em đến ba hiệp rồi, em không kham nỗi nữa.

- Nhưng anh muốn lắm rồi.

- Trời ơi tha cho em đi, anh mà làm nữa là em khỏi dậy nỗi luôn đó. Năn nỉ mà, để đến tối, tối nay... - Hoa đưa hai ngón tay - ...tối nay bù hai hiệp, vậy được chưa?

(Hết chương 20)
 
Chương 21

Quản gia gắn lên môi điếu thuốc rít một hơi. Ông đã bỏ thuốc lá từ dạo ấy nhưng ông đã hút lại một tháng gần đây, đó là thời điểm ông đang cài Mạnh vào hang ổ của Tiểu Phương, thần kinh của ông không lúc nào được thư giản mà luôn trong tình trạng sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống khó lường. Sự tập trung cao độ đã khơi dậy thói quen cũ khiến ông không dám tin mình có đủ nghị lực từ bỏ thuốc lá lần nữa. Sóng gió đã qua đi nhưng vẫn còn đó cảm xúc run rẩy mỗi khi nhớ lại kế hoạch của mình. Đó là một chuỗi ý đồ được sắp xếp theo trình tự và mỗi công đoạn luôn chứa đựng những khó khăn phải đương đầu. Nhưng có lẽ khó nhất vẫn là cuộc đàm thoại xuyên đêm với bà Loan để thuyết phục, thậm chí còn hơn cả thuyết phục để có thể dành quyền lo lắng cho tương lai của Mạnh đến mức phải dùng đến hạ sách đe dọa.

- ....

- ....

- Mong bà hãy phân biệt rõ ràng, bà không thể đánh đồng Quỳnh Hoa với Tiểu Phương khi chưa một lần tiếp xúc với cô gái này.

- Không thể chỉ thông qua lời nói của anh mà tôi gác bỏ sự lo lắng của mình. Chuyện này anh cứ để mẹ con tôi tự lo.

- Bà nói sao, mẹ con bà tự lo. Vậy tôi là gì mà đứng ngoài cuộc chơi này? Tôi phải có quyền với Đức Mạnh, bà không thể gạc tôi đứng ngoài được. Dù thế nào cũng phải ngăn thằng bé lại và tính đến chuyện tương lai của nó, tôi yêu cầu bà phải phối hợp cùng tôi làm ngay điều đó.

- Anh lấy quyền gì để yêu cầu tôi? - Bà Loan gắt giọng.

- Bà hỏi tôi lấy quyền gì ư? Quyền của một người cha không muốn thấy con mình tự hủy hoại cuộc đời nó.

- Anh... anh không được nhắc lại chuyện cũ, tôi cấm anh.

- Tôi đã thề với bà sẽ chôn vùi quá khứ, nhưng trong tình cảnh này, vì muốn cứu lấy tương lai con trai của chúng ta, tôi có thể làm mọi thứ.

- Không, tuyệt đối không được để thằng bé biết về quá khứ của nó. Nó tin tưởng và thần tượng tôi như một thánh nữ, thật tàn nhẫn khi lòng tin đó bị chà đạp. Tôi xin anh...

- Xin lỗi đã làm cho em lo lắng, Hồng Loan, bà chủ đáng kính của tôi. Nhưng em phải hiểu cho nỗi lòng một người cha chưa bao giờ được chăm sóc cho giọt máu rơi của mình.

- Anh sẽ tiếp tục giấu kín chuyện quá khứ chứ? Được rồi, tôi thuận theo ý anh.

- Bằng tất cả sự kính trọng và lòng trung thành, tôi khẩn thiết xin bà cho tôi cơ hội để chứng minh. Rồi bà sẽ thấy Quỳnh Hoa thật sự là một báu vật, gia đình này sẽ phải hối tiếc nếu để vuột mất con bé.

- ....

- ....

Đó là cuộc nói chuyện nảy lửa mà ông Trung chưa bao giờ dám nghĩ đến. Ngay cả khi ông có được thân xác của Hồng Loan từ 28 năm trước, ông cũng chỉ dám nghĩ đó là một giấc mơ đẹp nhất của đời mình. Ông còn nhớ như in cái ngày định mệnh, ngày mà Dương Thị Hồng Loan, một cô gái đôi mươi ngơ ngác đặt chân đến ngôi nhà đầy quyền lực, quản gia lúc đó bằng tuổi Mạnh bây giờ, đã yêu người con gái xinh đẹp ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng cô gái kia là hoa đã có chủ, Loan được mai mối để lấy ông Phúc Thành, ông chủ của Trung khi đó đã bước qua tuổi 41. Cuộc hôn nhân kéo dài 8 năm với người vợ trước không đơm hoa kết trái, cha mẹ của ông Thành đã không thể nhẫn nại trước cảnh đìu hiu vắng tiếng khóc trẻ thơ, họ làm áp lực để chia cắt mối lương duyên này và tìm cho ông cô vợ trẻ hơn chính là Hồng Loan.

Ngày tháng lại lặng lẽ trôi đi khi những kỳ kinh vẫn đều đặn xuất hiện mỗi tháng, không có dấu hiệu nào của thai kỳ. Loan bắt đầu lo sợ cho số phận của mình sẽ giống như người vợ trước.

- Anh à, hai đứa mình đi khám thử xem, tại sao đến nay vẫn không có tin mừng nào hết? Em lo lắm.

- Muốn khám thì cô tự mà đi đi, không liên quan đến tôi. Gia đình tôi giàu có, dinh dưỡng đầy đủ, sức khỏe của tôi cường tráng thế này, cô nghĩ tôi hoạn chắc?

- Không, ý em không phải vậy, mà...

- Không bàn chuyện này nữa, cô tự đi khám bản thân mình đi.

- Dạ...

Loan đã âm thầm kiểm tra hệ sinh sản của mình và kết quả là không có trục trặc gì cả. Tử cung, buồng trứng, môi trường trong âm đạo đều ổn. Vấn đề rõ ràng nằm ở phía ông chồng. Mỗi lúc ông Thành vắng nhà là Loan trở lại sống với chính mình trong nét mặt u buồn, nàng thường ngồi một mình bên gốc cây ngoài vườn.

- Tôi có cách giúp cô chủ, không biết cô có dám làm không?

- Ông ấy cứ tự tin vào bản thân mà không chịu đi khám. Mỗi lần nhắc tới là ổng lớn tiếng nên tôi cũng hết cách rồi.

- Ông chủ không chịu đi thì cô hãy tìm cách lấy mẫu tinh trùng mang đi xét nghiệm. Cô hãy chọn một ngày nào đó ông khỏe khoắn nhất hãy làm.

- Nhưng... làm sao lấy được?

- Ừ... hơi ái ngại một tí, cô... hãy làm thế này...

Mặt Loan đỏ bừng khi nghe cách mà Trung bày cho, nhưng suy cho cùng nàng cũng đâu còn lựa chọn nào khác. Cuối cùng nàng phải chấp nhận và cũng chọn được một ngày thật thích hợp, đó là kỷ niệm ngày cưới. Thật may là hôm đó ông Thành về sớm hơn mọi ngày, ông đang sản khoái vì bắt được một hợp đồng cung cấp năm trăm căn hộ cho khu tái định cư.

- Hôm nay anh thắng lớn em à, năm trăm căn... thật tuyệt.

- Ông xã giỏi quá, anh đáng được thưởng đó nha. Hôm nay anh hãy chễm chệ như ông hoàng để được người hầu cung phụng, thích không?

- Nghe hấp dẫn đó - Ông dí tay vào trán Loan - Em nhiều chiêu trò lắm đó nha.

Loan trèo lên hôn đắm đuối khắp người ông Thành, tay lùi dần cởi từng nút áo, từng khuy quần, chẳng mấy chốc hai con người trong căn phòng uyên ương đã trần trụi như thuở hồng hoang. Loan trườn lên người Thành, những đường nét mềm mại căng đầy của cô gái thanh xuân lã lướt trôi trên da thịt người đàn ông trung niên. Ông nhìn vợ mỉm cười.

- Hôm nay em thật khác lạ, đúng là vợ “hư”!

- Anh thích không?

- Thích lắm.

Ông Thành lim dim mắt tận hưởng hương vị ngọt ngào. Khẩu súng đã dựng đứng trước sự kích thích đầy nhục cảm của cô vợ trẻ hừng hực lửa ham muốn. Loan nằm phủ lên người ông Thành, đong đưa tới lui cơ thể cho đến khi ngọn giáo nơi ấy xóc ngược xuyên vào chiếc cổng ngọc đã đầm đìa men tình ái. Loan đè chồng nằm ngửa không cho ông lật nàng lại. Loan muốn dành quyền chủ động.

- Hoàng thượng phải nằm im đó để thần thiếp phục vụ đến nơi đến chốn - Loan nựng yêu vào má chồng - Cứ thư giản và tận hưởng đi ông xã.

- Hôm nay em tuyệt quá cục cưng ơi - Ông Thành cười khanh khách.

Loan ngồi thẳng dậy nhún nhảy trên bụng ông Thành. Thỏi thịt gân thò thụt liên hồi trong đoạn giao thông hào tối tăm chật hẹp. Cặp môi nơi ấy căng phồng ôm chặt lấy thân khẩu pháo khiến cho những nhớp nhúa trong âm cung càng phát huy tác dụng. Đôi nhũ hoa đầy đặn của người con gái mơn mởn xuân thì nhảy nhót trên làn da trắng nõn. Thành đưa tay nhào nặn cặp đào tiên nung núc, lắng nghe bên dưới của mình đang bị giam cầm bó chặt trong sự đê mê ngọt ngào. Ông Thành chợt trân mình gầm gừ, đã đến lúc không cầm cự được nữa. Loan nhổm mông đứng dậy, cả một đoạn dài to cứng bị lôi tuột khỏi cơ thể cuống theo những dòng nước tình yêu do âm cung tạo nên. Nó thoa bóng đoạn gân ấy như được bôi một lớp mỡ.

- Tiếp đi em, anh sắp tới rồi.

- Em sẽ cho anh một bất ngờ.

Loan trở đầu phủ phục xuống hạ thể giam cầm cái vật ấy vào miệng mình. Những nhớp nhúa bám trên phần thân chợt đọng trên đôi môi xinh xinh của Loan. Nàng dùng lưỡi đánh phớt liên tục lên cái chóp và đúng thật, chỉ một thoáng là ông Thành lại gầm gừ, cả khối gân ấy giật giật cho thấy khẩu pháo đã được nạp đạn chỉ còn đợi lệnh khai hỏa. Loan lấy một túi nilon nhỏ giấu sẵn bọc vào cái chóp căng tròn rồi đưa lưỡi quét liên tục lên chỗ ngấn. Thành trân mình, bộ phận đàn ông giật giật phóng thích ào ạt luồng chất lỏng đặc sánh trắng đục vào túi nilon. Loan cố kích thích lên chỗ nhạy cảm của chồng để ông tuông hết những giọt sữa cuối cùng còn lại. Nàng không nghĩ nó nhiều đến vậy, cả một túi đầy căng phồng. Loan thắt miệng túi giấu nhanh xuống nệm rồi âu yếm.

- Anh có thích không?

- Thật tuyệt, ai bày cho em vậy?

- À... mấy người bạn, những quý bà sung mãn và thiếu thốn.

- Hôm khác cứ như thế nhé?

- Dạ... À anh ơi, em sực nhớ là có việc phải làm. Em ra ngoài tí xíu về ngay.

- Ừ, đừng đi lâu quá. Nói thằng Trung chở đi.

Loan mặc vội quần áo, lấy túi nilon đi nhanh ra chiếc xe màu trắng đã nổ máy đợi sẵn. Trung đẩy cửa xe đóng sầm lại khi Loan vừa ngồi vào băng sau. Anh vội vã bước vào chỗ tay lái, chiếc xe gầm lên phóng đi.

- Cô chủ có làm được không? Có bất ổn gì không?

- Mọi chuyện đều đúng theo chỉ dẫn của anh. Kỳ cục quá chừng, tôi không mong chuyện này lặp lại lần nào nữa, nhưng ông ấy đòi sắp tới cứ như thế. Thiệt, đàn ông hết nói nỗi.

Thật may, Loan có người bạn làm ở bệnh viện phụ sản khoa hiếm muộn, mẫu tinh dịch được đưa ngay vào xét nghiệm mà không phải qua những thủ tục rườm rà. Sau vài ngày, Loan hồi hộp quay lại cầm tờ kết quả trên tay, nàng ngã quỵ khi đọc dòng kết luận: “trong mẫu tinh dịch không có tinh trùng”. Thế là hết, nàng suy sụp hoàn toàn. Số phận của người vợ trước đang trở thành bản án treo lơ lửng trên cuộc đời nàng. Loan phải cố kìm chế mới không bật thành tiếng khóc, thân thể mềm nhũn để mặc cho Trung dìu mình ngồi vào xe ở ghế trước. Chiếc xe hơi trắng nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.

- Sao không về nhà? Anh đưa tôi đi đâu vậy?

- Nơi này sẽ thích hợp cho tâm trạng cô chủ.

Đó là khúc sông vắng vẻ vào buổi sáng nhưng rất tấp nập lúc đêm về. Các đôi tình nhân thường hẹn hò để ngồi hàng giờ bên nhau trên những chiếc ghế đá đặt cách nhau vài chục mét. Bây giờ chỉ mới gần trưa nên nơi đây chẳng có bóng người. Xe vừa dừng lại, Loan hối hả tung cửa chạy ra ngoài gục vào lan can dọc bờ sông khóc sướt mướt. Trung đứng tựa cabo xe hơi nhìn Loan khóc mà nghe lòng đau xót. Anh bắt chéo chân gắn điếu thuốc lên môi, đôi chân mày khẽ nhíu lại nhìn xa xăm vào nơi vô định. Khi cảm xúc ở Loan đã nguôi lại, Trung búng tàn thuốc ra xa rồi chậm rãi đến gần bên Loan.

- Đừng khóc nữa, vẫn có cách giải quyết kia mà.

- Hết rồi, hết thật rồi. Anh ấy luôn tự tin vào năng lực đàn ông của mình nên sẽ không bao giờ chấp nhận sự thật này. Rồi tôi sẽ là người tiếp theo bị tống ra khỏi nhà. Tôi khổ quá anh Trung ơi.

Loan tựa đầu lên vai Trung khóc ướt đẫm vai áo. Mái tóc dài rũ rượi trông càng cuốn hút lạ thường. Trung khẽ đưa tay vuốt lên mái tóc ấy.

- Cô nín đi, tôi có cách giúp cho cô rồi.

- Cách gì? - Loan ngước nhìn Trung bằng ánh mắt dò xét.

- Anh sẽ giúp em có con.

Sau một thoáng choáng váng, Loan giáng ngay một cái tát vào mặt Trung, năm dấu tay hằn rõ trên khuôn mặt đầy kiên định. Anh hoàn toàn có thể né tránh nhưng vẫn cố tình đứng yên cho Loan trút cơn giận, phản ứng này không nằm ngoài suy tính của anh.

- Đồ đê tiện, anh muốn thừa nước đục thả câu hả? Tôi sẽ báo lại với anh Thành chuyện này.

Trung vẫn lặng thinh với đôi mắt đỏ hoe, đứng như trời trồng chịu đựng những lời phỉ báng nặng nề.

- Em nguôi giận chưa? Nghe tôi nói - Trung chụp lấy cánh tay Loan khi nàng vung lên đánh thêm một lần nữa - Em muốn giữ lại địa vị của mình chỉ có con đường duy nhất là phải sinh được con cho ông chủ - Trung cầm tờ xét nghiệm đưa lên trước mặt vo tròn ném xuống sông - Giờ không ai biết về kết quả này nữa. Trong ngôi nhà này, liệu còn ai đáng tin cậy hơn tôi để có thể mang đến cho em một đứa con trong vòng bí mật? Tôi là người được ông chủ tin tưởng nhất và cũng là người biết giữ uy tín cho chủ của mình. Em có thể phỉ báng tôi là thằng đàn ông đốn mạc nhưng em sẽ không tìm thấy đâu một người đáng tin cậy có thể giúp em vượt qua ải tử thần này.

Loan nới lỏng cánh tay đang căng cứng, nàng dần cảm thấy những lời nói của Trung không phải không có lý. Nàng chưa từng nghĩ đến chuyện qua mặt chồng nhưng cũng không muốn bị quẳng ra đường như con gà mái không có buồng trứng.

- Anh nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng đằng sau ý tốt đó là một hành động bỉ ổi muốn lợi dụng cơ hội thông dâm với vợ chủ. Lý do gì để anh có thể làm chuyện này?

- Tôi yêu em, Hồng Loan. Tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên khi em bước chân về ngôi nhà này. Tình yêu đơn phương thầm kín nó đau đến mức nào em có biết không? Tôi muốn giúp em chỉ đơn giản vì em đáng được giúp chứ không hề có toan tính hay lợi dụng. Tình yêu là hy sinh, là cảm thấy mãn nguyện khi người mình yêu được hạnh phúc. Tôi biết mình không có quyền mơ tưởng đến một quý bà cao sang như em nhưng không ai có quyền cấm đoán tình yêu tôi dành cho em, từ bây giờ đến mãi mãi về sau.

Loan ôm mặt bật khóc. Chưa bao giờ nàng được chồng rót vào tai những lời âu yếm mặn nồng mà chỉ có mệnh lệnh và sự thị uy. Nàng là cô gái mới lớn, khát khao được yêu thương chăm sóc, khát khao một vòng tay âu yếm ngọt ngào... nhưng chưa bao giờ nàng nhận được điều này từ ông Thành. Ông ấy chỉ biết vùi đầu vào công việc và tiền bạc. Ngay cả những lúc ân ái nàng cũng thấy mình chỉ là công cụ giải quyết sinh lý mà thôi.

- Định kiến của gia đình chồng rất nặng, nó như gông cùm khiến em phải sống trong nỗi âu lo và phải tự đè nén những khao khát sâu thẳm trong tiềm thức. Họ có nghĩ đến tâm tình của em không? Hay họ chỉ biết áp đặt những định kiến cổ hủ lên một cô gái chân chất ngây thơ mà bất chấp cảm giác của em ra sao? Nếu họ đã như thế, tại sao em phải sống như một thánh nữ mẫu mực để rồi cái kết tồi tệ là điều mà em đang sắp đối mặt.

- Anh đừng nói nữa - Loan càng khóc thảm thiết khi lần đầu tiên có người thấu hiểu những tâm tư thầm kín của mình.

- Tôi yêu em Hồng Loan - Trung siết chặt lấy Loan, thân thể nàng rũ rượi khi đón nhận một cảm giác yêu thương nồng ấm - Tôi có thể hy sinh vì tình yêu đó. Tôi muốn giúp em có con không có nghĩa là chiếm đoạt và tách rời em khỏi chồng mình. Tôi sẽ lấy tinh trùng của mình và trứng của em gởi bệnh viện để thụ tinh, sẽ không ai ngoài hai chúng ta biết được bí mật này, đó là lời thề mà cả đời này tôi sẽ chứng minh cho em thấy. Em hãy cân nhắc những gì tôi vừa nói, giờ thì tôi sẽ đưa em về.

Loan lặng thinh để mặc cho Trung dắt tay trở ra xe. Lần đầu tiên nàng rung động trước cái nắm tay rất đỗi bình dị, cảm giác như đang đi bên cạnh người yêu của mình, đó là thứ cảm giác mà ông Thành chưa bao giờ mang đến cho nàng. Xe vừa đánh cua vào khuôn viên, Trung quay sang nhìn Loan nhắc nhở.

- Hãy tươi tỉnh như vừa đi chơi với bạn bè về. Đừng mang vẻ mặt đầy ưu tư vào nhà sẽ bất lợi cho em đó.

Loan khẽ gật đầu rồi cố làm ra vẻ chưa có gì xảy ra. Vừa bước vào ngạch cửa đã thấy mẹ chồng ngồi đợi. Loan chột dạ chưa biết phải giữ nét mặt như thế nào thì bị hỏi một câu thót tim.

- Hôm nay có tin mừng chưa con? Sao lâu quá vậy?

- Dạ... chắc... chắc cũng sắp rồi mẹ ạ.

- Ừ, nói thằng Thành giảm bớt công việc lại, lo mà sinh cháu cho mẹ đi.

- Dạ con biết rồi mẹ.

Loan đi như chạy về phòng để cắt đứt mạch truy sát của mẹ chồng. Nàng đóng sầm cửa khóa trái, tay ôm lồng ngực thở hổn hển. Rõ ràng bà ấy đang sốt ruột trông chờ đứa cháu nội ra đời, đó là một áp lực kinh khủng cho Loan khiến nàng phải cầm máy gọi ngay cho Trung.

- Anh Trung, em đã nghĩ kỹ rồi, mai... ngày mai... gặp anh.

Sáng hôm sau vẫn trong nét mặt không có một chuyển biến nào khác lạ hơn thường ngày, Trung đánh xe đưa Loan rời khỏi ngôi nhà đầy quyền lực.

- Mình sẽ đến bệnh viện hôm qua hay một bệnh viện khác?

- Không - Loan cúi mặt vân vê tà áo - Mình... đến khách sạn.


(Hết chương 21)
 
Chương 22

Trung hơi bất ngờ trước quyết định của Loan, tay anh run run chuyển vô lăng đưa xe rời thành phố đến một resort sang trọng. Thời điểm này không phải mùa du lịch nên rất vắng vẻ, thỉnh thoảng mới bắt gặp vài ba gia đình đi nghỉ mát. Do mỗi khu có khuôn viên rất rộng được bao bọc bởi tường rào nên chúng nằm tách biệt thành từng ngôi biệt thự mini trải dọc bãi biển. Trên đường đi, Trung đã liên hệ trước qua điện thoại nên khi xe vừa đến là được nhân viên hướng dẫn chạy thẳng vào bãi đỗ. Nếu ai đó muốn bắt gặp chiếc xe màu trắng đánh cua vào khu này cũng không đơn giản chút nào vì sự việc chỉ diễn ra trong tích tắc, chiếc xe đã mất hút vào khu riêng của mình không để lại một dấu vết nào cả. Trung mở cửa xe dìu tay Loan bước ra, nàng đưa mắt nhìn quanh. Trong đầu Loan chỉ hình dung đến một khách sạn tồi tàn nằm sâu trong con hẻm hẻo lánh nào đó, nhưng thật không ngờ nàng được đưa đến một nơi mà chưa bao giờ mình dám nghĩ đến. Dù sống trong một gia đình giàu có nhưng ông Thành chỉ xem Loan như một tì thiếp chứ không phải một người vợ đúng nghĩa. Nàng chỉ loanh quanh trong khuôn viên ngôi nhà có vườn rộng mênh mông. Những lúc rãnh rỗi chỉ biết đến nhà vài người bạn chơi bài hoặc ca hát giải khuây. Còn lại thì suốt thời gian sống bên ông Thành chưa một lần nào được đi xa để thưởng thức một kỳ nghỉ. Nàng từng nghe kể về resort, về những tiện nghi vật chất sang trọng và nhất là khung cảnh nên thơ của nó. Trong lúc Loan đang thả hồn vào không gian đầy mê hoặc thì Trung bận rộn với những cuộc gọi để tạo nên chứng cứ “ngoại phạm” cho cả hai. Anh có những người bạn thân và đều quen biết với ông Thành nên chuyện này nằm trong tầm tay.

- Đẹp và sang quá anh Trung ơi! Em chưa từng đến những nơi như thế này - Chưa bao giờ thấy Loan cười tươi và hạnh phúc đến vậy.

- Em thích là được rồi.

Trung dắt tay Loan vào nhà. Điện đã được bật, máy lạnh đã hoạt động từ hơn một giờ trước đều đặn thổi vào tòa nhà một không khí mát mẻ dễ chịu. Trung ôm chầm lấy Loan, thân thể mượt mà áp sát vào anh thoi thóp.

- Em chắc là muốn đến đây thay vì đến bênh viện chứ?

Loan cúi mặt gật đầu, khuôn mặt đỏ ửng trước một quyết định táo bạo. Hôm qua nàng còn phỉ báng Trung là kẻ đồi bại, nhưng khi vừa về đến nhà bị mẹ chồng hỏi một câu như trách móc khiến nàng thấy uất ức. Con trai bà ấy mới là kẻ bị vô sinh chứ không phải Loan, ấy vậy mà ánh mắt soi mói chỉ trích lúc nào cũng giáng xuống đầu nàng. Mẹ chồng chỉ chực chờ có cháu nối dõi và xem Loan như con gà mái đẻ, ông chồng thì chỉ ham kiếm tiền chẳng bao giờ quan tâm đến buồn vui của Loan. Nàng sống giữa chốn cung son nhưng chẳng khác gì một công cụ được họ mua mang về chưng trong tủ kính. Trung nói đúng: “Họ chỉ biết áp đặt những định kiến cổ hủ lên một cô gái chân chất ngây thơ mà bất chấp cảm giác của Loan ra sao”.

- Em rất cô đơn - Loan ôm chầm lấy thân hình cường tráng của Trung - Hôm nay anh hãy yêu em đi để em được biết thế nào là tình yêu mặn nồng.

Đôi tay run run ôm khuôn mặt xinh đẹp đang ngửa lên đón chờ một sự nổi loạn. Đây là sự thật mà Trung cứ ngỡ là giấc mơ. Anh cúi xuống khóa chặt môi Loan, hai chiếc lưỡi quyện vào nhau mê đắm. Vòng tay siết chặt thân thể mềm mại đang run rẩy trước cảm xúc say đắm đầu đời. Những lớp vải mỏng manh đang ôm ấp thân hình nõn nà lần lượt rơi xuống đất. Trung bồng Loan trên cánh tay lực lưỡng đi về phòng đặt lên giường. Thân thể trần trụi phơi mình giữa tấm ga trắng muốt, chân khẽ e ấp khép lại nhưng vẫn không thể giấu được vùng tam giác đen tuyền đầy ma lực. Trung trút bỏ quần áo trên người, những múi cơ rắn rỏi hiện lên đầy cuốn hút, chiếc bụng săn chắc chứ không phụng phịu như ông Thành, và thấp bên dưới giữa cánh rừng rậm rạp vương lên một cây cột chống trời. Trung ngồi ở mép giường lã lướt đôi tay trên từng mảng da thịt non tơ. Đôi mắt Loan bắt đầu dại đi trước những đê mê xác thịt, thứ cảm giác mà nàng không có được khi ở bên chồng mình. Trung cúi xuống phủ miệng lên bầu sữa nóng ấm, hạt đậu đính trên cái quầng hồng hào bị hút sâu vào khoang miệng. Tay anh tiếp tục di chuyển xuống vùng cấm, nơi những sợi cước đen láy đang bao phủ khối nhô cao chín mọng. Loan co rúm khi ngón tay Trung sụp vào khe suối, nằm kẹp giữa hai chiếc môi mọng nước. Tay nàng bấu víu vào ga giường trong cảm giác chơi vơi mê muội. Trung gỡ tay Loan đặt vào giữa hai chân mình. Nàng khẽ rụt tay khi vừa chạm vào cái vật to lớn của anh, nhưng ngay sau đó những ngón thon dài mềm mại phải chịu khuất phục nắm vào nơi ấy. Cầm đoạn gân nóng trong bàn tay nhỏ bé, Loan cảm nhận một cách chân thực kích cỡ, nó dài và cứng hơn hẳn so với chồng mình. Đây là lần đầu trong đời Loan nhận thức được sự khác biệt giữa hai người đàn ông. Trung trèo lên nằm lọt giữa hai chân Loan, đôi háng run bần bật liên tục khép vào mở ra như nôn nóng trước một viễn cảnh cuốn hút. Khéo léo đặt đỉnh chóp vào khe suối, Trung rướn người, thanh trường kiếm lún sâu tách hai chiếc môi căng phồng tìm đường chui vào trong. Loan ngửa cổ há hốc, đóa hoa giữa hai chân nàng vừa giãn mạnh để tiếp đón một vị khách to con. Những lằn gân chằng chéo trên thỏi da thịt to cứng đang trượt ngày một sâu vào cơ thể, mài giũa lên âm cung. Loan nấc lên thành tiếng, đó thật sự là một đường trượt dài bất tận, vào mãi... vào mãi... cho đến khi thốn tận nơi sâu nhất. Da thịt nóng ấm lồng sâu trong nhau, ôm khít và trơn tuột. Kể cả so với lần đầu trao thân cho chồng, chưa bao giờ Loan thấy nơi ấy đầm đìa đến vậy. Có lẽ do ông Thành đã ở tuổi trung niên nên không thể cứng khỏe so với một thanh niên trai tráng như Trung. Kích cỡ càng không thể sánh được vì vừa nhỏ vừa ngắn. Những lúc ái ân, Loan chỉ mới đi nửa chặng đường thì chồng nàng đã về đích. Đã vậy ông không bao giờ chịu bỏ chút thời gian khởi động cho nàng, chỉ biết đè thân hình phụng phịu lên tấm thân mềm mại của Loan hì hục được vài phút rồi lăn ra ngáy như máy cưa.

Trung cắn nhẹ vành tai, rê lưỡi theo triền cổ người con gái anh yêu, ý thức được sự vĩ đại của vật ấy nên anh cố tình ngâm thật lâu trong Loan để nàng quen dần với nó. Những đê mê đang rạo rực trên da thịt và đôi vú, sự chiếm đoạt đang niêm chật giữa hai chân, sự ướt át ồ ạt tuông trào ở nơi mà hai bộ phận nhạy cảm lồng sâu vào nhau mê đắm... tất cả những điều đó tạo nên sự cuốn hút không thể dừng lại. Trung nhấp nhổm trên người Loan, đoạn gân guốc nóng hổi bắt đầu tăng sức ép lên những thớ thịt nhạy cảm. Loan lại nấc lên, hai dòng ước mắt trào ra chảy dài trên khuôn mặt ửng hồng, nàng không khóc trước quyết định phản bội người chồng lệch tuổi, mà khóc vì những khát khao thầm kín được đốt cháy ngùn ngụt trong ngọn lửa nhục cảm đầy uy quyền. Trung chống tay đỡ nửa thân trên để bắt đầu đưa Loan vào cõi thần tiên. Hạ thể nhấp nhổm, tốc độ khởi đầu chậm rãi nhưng rất dài và rất sâu. Loan tách rộng hai chân, dâng hiến trọn vẹn nơi ấy cho người đàn ông mà nàng đang bị mê hoặc bởi sự khéo léo chốn phòng the. Tốc độ tăng dần rồi đạt đến một nhịp độ không thể cưỡng lại được, Trung chiếm đoạt rồi vùi dập nàng bằng những cú nhịp chết người. Tiếng da thịt vỗ chan chát vào nhau hòa quyện với giọng rên xiết thống thiết của người con gái hừng hực lửa dâm tình. Giờ đây Loan không còn biết gì nữa ngoài việc dâng hiến tấm thân ngà ngọc để đổi lấy sự mê đắm chưa một lần biết đến. Loan đã mê tơi rã rời, thân xác rũ rượi về đích lần đầu tiên trong đời mình. Nơi ấy, giữa hai chiếc môi kẹp chặt sũng nước vẫn liên tục đón nhận những cú đóng thấu trời. Trung vẫn rực lửa đam mê và không ngừng cày xới trên mảnh đất mới khai hoang. Loan vòng chân khóa lấy thân thể cường tráng mong hãm bớt sức tấn công quá đỗi tuyệt vời nhưng nàng đã thất bại. Loan trân mình co rúm, lắng nghe nơi ấy co thắt điên cuồng cùng với tiếng gầm của Trung, hạ thể giật nẩy đón nhận những luồng tinh nóng rực công phá âm cung. Hai thân thể khát tình siết chặt lấy nhau, hai cơ quan duy trì nòi giống lồng khít vào nhau bó khít. Tử cung thoi thóp ra sức hấp thụ dòng tinh đầy sức sống bơm sang, cuồng cuộn đến bất tận.

Đôi trai gái trở về thành phố trong ánh chiều tà lãng mạn nhất thế gian. Loan chồm qua hôn lên má người tình trước khi đi vào khu vực không còn an toàn.

- Cám ơn anh đã cho em những giây phút tuyệt vời, em sẽ nhớ mãi thời khắc này.

- Đừng lưu luyến nó làm gì, em hãy quên đi để có thể vui sống bên chồng con. Hôm nay giữa kỳ nên hy vọng vài tuần nữa em sẽ có tin mừng, đó sẽ là một cậu quý tử.

Loan thất kinh khi Trung nói như lời phán. Làm sao anh biết nàng đang giữa kỳ? Làm sao anh dám chắc nàng sẽ có thai? Và dựa vào cái gì để khẳng định sẽ là con trai mà không phải cô công chúa? Trung không đoán mò, anh dựa vào sự cuồng nhiệt của Loan để khẳng định chu kỳ của nàng. Thật may là họ đến với nhau vào thời điểm người phụ nữ dễ đậu thai nhất. Còn có là con trai hay không thì bốn tháng nữa sẽ biết ngay, Trung tự tin vào sự tính toán của mình dựa trên chu kỳ của người nam. Mong rằng anh không tính nhầm.

Sau ngày thần tiên tuyệt diệu đó, Trung khép mình trong thân phận quản gia tận tụy và gắn bó với sự nghiệp của chủ. Anh mong mỏi tin vui từ Hồng Loan và ngày ấy cũng đã đến, nàng báo với chồng đã trễ kinh hai tuần. Đó là một tin chấn động mà suốt bao nhiêu năm chưa từng đến với gia đình này. Loan được mẹ chồng cưng chiều như báu vật, được chồng chăm sóc chu đáo khiến nàng phải ngỡ ngàng. Nhưng vui nhất có lẽ là Trung, mọi tính toán của anh đã thành hiện thực khi chín tháng sau một bé trai chào đời. Anh nguyện dốc hết sức để vung đắp cho sự nghiệp của chủ nhưng thực chất là sự nghiệp của đứa con trai mà mình không có quyền thừa nhận.

Khi Mạnh được 15 tuổi thì ông Thành qua đời. Loan trở thành góa phụ đơn độc chèo chống một sự nghiệp vĩ đại đang đi vào thoái trào. Loan cố lây lất đợi ngày Mạnh trưởng thành rồi giao cơ nghiệp lại cho anh. Sớm nhận thấy thị trường bất động sản đang đi vào ngõ cụt, Mạnh đã can đảm từ bỏ để mở ra mảng du lịch, một lĩnh vực hoàn toàn mới khiến anh gần như gầy dựng lại từ đầu. Nhưng Mạnh đã không làm phụ lòng những người tin yêu mình khi chứng tỏ được tài năng và dần kiến tạo nên một sự nghiệp của riêng mình.

Quản gia gắn điếu thuốc lên môi rít một hơi. Đôi mắt ưu tư chợt toát lên nét vui sướng vô biên. Những ký ức thời trai trẻ vừa hiện về thật sống động gợi lại bao cảm xúc tuyệt vời.

- Sau lễ cưới hôm nay, em sẽ trở về Bangkok - Bà Loan đến bên cạnh cùng quản gia nhìn về một hướng.

- Em vẫn giữ ý định trốn chạy anh sao?

- Chúng ta đã cố gìn giữ bí mật này nửa đời người, giờ mình già hết rồi. Phải tiếp tục vì hạnh phúc của con trẻ.

- Em nói rất đúng.

- Nhưng chỉ thương cho anh, một đời yêu say đắm, một kiếp người lo toang. Chưa một ngày nào anh sống cho bản thân mình. Gia đình này nợ anh cả một cuộc đời.

- Tình yêu là hy sinh. Anh thấy mãn nguyện vì đã giúp em sống trong hạnh phúc.

- Cám ơn anh thật nhiều - Bà Loan cầm tay ông Trung bịn rịn - Thôi em vào trong để mọi người chờ.

Tiệc cưới đã đến phần quan trọng nhất, giọng MC cất lên. Màng cửa được vén dần qua hai bên, cô dâu chú rể xuất hiện giữa tiếng pháo rền vang. Mạnh dắt tay Hoa tiến về sân khấu. Quỳnh Hoa đội trên đầu vòng bánh rế đỏ lấp lánh kim tuyến, chiếc áo dài đỏ rực khiến nàng trông như cô Tấm thước tha bên chàng hoàng tử lịch lãm. Quản gia mỉm cười mãn nguyện, cuối cùng đứa con trai duy nhất của đời ông đã trưởng thành và hoàn thiện về nhân cách. Vở kịch đã hạ màn, ván cờ đã kết thúc và phần thắng thuộc về ông. Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn số phận đã cho ông hoàn thành tâm nguyện đời mình. Đức Mạnh, từ nay cha không cần phải lo lắng về con nữa, cũng không cần lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời con để trông chừng hay nhắc nhở vì đã có Quỳnh Hoa. Đây là thiên thần sẽ cùng con đi hết quãng đường đời.

Quản gia đưa tay ôm lồng ngực. Ông chợt nhận ra cơ hội cuối cùng đã vuột mất khi đã liên tục bỏ qua lời cảnh báo của bác sĩ. Gương mặt trắng bệt ngã quỵ xuống balcon, ly rượu rơi khỏi tay vỡ tan tành, vết rượu loang dần trên nền gạch, đỏ thắm như dòng máu sôi sục luôn chảy trong huyết quản. Ông nhăn nhó bám vào lan can cố nhìn vào khán phòng, đôi mắt già nua dần khép lại nhưng phút cuối đời vẫn cố nở trên môi nụ cười mãn nguyện.

- Chúc hai con hạnh phúc.

===== HẾT =====

Chân thành cảm ơn những đọc giả trung thành đã theo suốt từ những dòng chữ đầu tiên. Hẹn gặp lại các bạn trong một dịp khác
 

Bình luận mới