Lan Can ký sự phần 3 ( em nhắc lại là em coppy cho MN cùng đọc chứ không phải em nhé ạ.
Bữa nay Nhi có lịch đêm rồi, hẹn các anh ngày mai nha).......
Hết đột ngột thế, kiểu gì các anh chị cũng chửi em nhưng mà phải chịu thôi. Em hòa nhập cộng đồng rồi nhưng chưa quen được giấc. Với lại người thành đạt phải là người biết hãm phê.
Tối hôm ấy, em với Tùng ở với nhau. Tùng sau khi ăn nửa suất cơm thừa của em thì cũng hồi kha khá, mặt mày hồng hào, giàn khoan cũng dựng dựng lên được một tí nhìn như cái nắm xôi rồi. Em đỡ lo đi bao nhiêu. Chỉ lạ cái là lúc mang cơm về em bảo: em mời các anh, các chị ăn cơm ạ. Mà ai cũng hếch cái mũi lên hít hít, lại còn chửi em làm các chị giật mình. Tài thế chứ lị, người thành phố không thích lịch sự ư???
Đêm dài thanh vắng, anh Tùng vì ốm nên không phải đi làm shipper cho các chị nữa, anh ở nhà dạy em đánh vần. A a a á á á……………đấy là tiếng là ở chỗ khác vọng vào phòng chứ trong phòng em phải học đánh vần như người thành phố. Vì em ngọng l với n, mấy lần bảo các chị ăn thịt nợn đi mà ai cũng cười. Cười cái gì mà cười, ngọng là do cơ địa chứ em có cố tình đâu.
Đánh vần cả buổi tối thì em với Tùng cũng ngủ, thấy Tùng yếu yếu nên em cũng chẳng dán băng dính nữa. Thả lỏng cơ thể mà chờ những cơn mơ trườn tới thôi. Đi làm lan can tận 2 ngày rồi mà chưa thấy cái gì vịn vào người, cũng bứt rứt lắm.
Ngày thứ 3
Mở mắt ra vẫn thấy nằm gọn trong vòng tay Tùng, tuy hai ngày không tắm nhưng vẫn thơm mùi tình yêu. Yêu Tùng thế chứ lại, không phải tại mồm hơi thơm thì chắc cũng hun như hun chuột.
Tùng cũng tỉnh, bảo em làm gì thì khẽ khẽ thôi cho các chị ngủ. Ủa làm gì là làm gì, chưa kịp ú ớ gì thì Tùng lôi tuốt vào nhà tắm. Tụt quần dứt khoát trong sự ngơ ngác của em, đang định quỳ xuống thì Tùng hỏi
sao đéo đánh răng đi, 2 đứa làm cùng 1 lúc cho nhanh. Nhanh anh còn đưa đi làm người thành phố.
Ụ á Tùng, đi tè thì nói đi tè lại còn làm gì với chả làm gì, để người ta cứ tưởng là làm gì thật, hì hì. Đánh răng thì đánh răng.
Bình minh thị thành cũng hơi giông giống ở quê, nắng mai cứ vàng như mật trải đều lên người em với Tùng. Ấm áp từ tận sâu trong lòng cho đến da thịt, Tùng vừa đi vừa chỉ: kia là quán bún lòng ngon nhất phố, đây là quán bún đậu mắm tôm khắm nhưng mà trôi, bla bleu….
Tùng cứ mải mê chỉ, em cứ mê mải nghĩ: sao éo dừng xe đi, chỉ lắm thế. Phải đến khi tiếng òng ọc từ dạ dày như lời nhắc khéo “đã ăn sáng lol đâu” cắt ngang câu chuyện của Tùng thì anh ý mới à, ờ, ừ mà nhớ ra. Tùng đỗ xịch phát trước cửa quán bún bò to tướng. Đấy, có thực mới vực được lan can chứ. Lần đầu tiên em ăn bún bò, nhưng quái lạ, sao bảo là bún bò mà trong bát lạ có cái móng giò lợn? Hay là bò thành phố đột biến? Vừa ăn vừa thắc mắc nên ăn cũng chậm, quay sang thì thấy bố Tùng đã húp thêm được 2 trứng chần rồi.
Quẹt ngang đôi đũa qua miệng, Tùng cũng dừng mõm mà nhìn em ăn nốt. Mắt anh hấp háy những yêu thương, em gặm miếng chân giò mà lòng dậy những ngọt ngào. Tùng ơi, Tùng hỡi, em yêu Tùng biết bao, cơ mà sao bún bò lại có chân giò nhỉ?
Bún bò, chân giò? Bún bò? Chân giò ò ò ò ò….
Tùng lôi em ra khỏi quán bún để đến với cửa hàng quần áo, sắm sửa những tư trang đầu tiên của đời lan can. Tùng bảo, em không thể mặc cái váy xòe thêu thổ cẩm để đi tiếp khách được, váy ấy phải treo ở viện bảo tàng dân tộc học. Ở đấy thì làm gì có khách. Em cũng chọn mấy bộ đơn giản thôi, vài cái váy mắc sim, sờ cớt, đặc biệt là sơ mi, hồi đi học em thích mặc sơ mi lắm mà mỗi tội toàn bị đứt một cúc gần cổ, bị cô giáo mắng. Xuống đây rồi, không còn cô giáo mắng, em giựt đứt hẳn 2 cúc luôn.
Váy áo xúng xính, giày dép rộn ràng, em nhìn em giống lan can lắm rồi. Thiếu mỗi cái tóc dập xù nữa thôi. Em thì bẽn lẽn hỏi Tùng là có làm tóc không thì Tùng bảo; dập xù là tóc ngành xưa, giờ không ai dập nữa rồi. Phải gẩy line, nhìn như đạo ôn khô vằn ý. Ái chà, thanh niên thành phố lạ thế nhờ, ở quê lúa mà bị đạo ôn hay khô vằn thì mẹ em khóc hết nước mắt, thế mà lên đây đạo ôn khô vằn lại thành mốt.
Ừ thì gẩy line, sướng hơn ở quê thì gảy đàn gảy đóm em cũng gảy được chứ gẩy line đã là gì. Chiều hôm ấy Tùng còn sắm cho em cái điện thoại đời mới nữa. Hẳn ai phôn 11 pờ dồ mắc, lần đầu tiên em được cầm cái điện thoại mà nhiều mắt hơn cả cái ống nhòm. Em sướng lịm cả người đi, sao Tùng lại tốt với em thế nhỉ. Bất giác, đưa tay lên ôm chặt lấy eo người yêu, đầu dựa vào lưng anh, tâm hồn cứ thả đấy thôi, mơn man theo làn gió. Thi thoảng tóc bay vào mồm cũng hơi bực nhưng không sao, được ôm là được. Tình yêu mà. Tùng cũng cảm nhận được những rộn ràng nơi tim em, anh 1 tay lái xe 1 tay đưa xuống vỗ nhẹ vào đùi, thì thầm anh nói nhỏ
Đừng lo về tiền, quần áo với điện thoại quán ứng cho em để đi làm đấy, trừ vào lương sau. Em nhé!
Ơ!
Tối về, sau khi cất hết đồ đạc vào cái tủ inox nhỏ gần nhà tắm thì Tùng dẫn em sang đi a mon nhận việc. Anh quản lí đi a mon là anh Lâm thồn, chị Tâm thi - vợ anh ý - quản lí bọn em ở nhà. Anh Lâm to như tịnh, nhưng là con tịnh ngon zai nhất em từng biết. Anh cao phải 1 mét 8, mắt một mí lại còn cận, anh bảo anh quê ở cát bà, dạt ra đây vì tình yêu với chị Tâm thi. Anh hỏi em tên gì, em bảo em tên My. Đôi mắt một mí sắp sụp xuống đến nơi của anh tự dưng phồng to, căng ra sau tròng kính. Anh lại hỏi, miền núi éo gì tên đẹp thế? Tên đẹp thế thì không cần đặt nghệ danh, mày thích làm My gì? My sói hay My trâu bò, hổ báo gì? Em chả thích sói, hay gì, em chỉ làm trà my thôi.
Chị Tâm Thi thì tâm lí hơn nhiều, chị hỏi, trước đây làm ở đâu rồi. Em làm trên nương. Mắt chị còn trợn ra to hơn mắt anh Lâm.
Chỗ mày đi hát cả ở trên nương á?
Không, lên nương thì thi thoảng bọn em cũng hát nhưng vịn toàn bằng dao quắm thôi. Còn em là em làm nông ở trên nương. Mặt chị lại giãn ra rồi à, ờ, ừ…. Người thành phố hay à quá. Chị lại bảo nhìn em non quá, giờ cho đi vịn ngay cũng ngại, sợ e sốc văn hóa. Em giờ được chọn là hoặc là đi luôn tối nay hoặc về phòng cơm nước, giặt quần áo cho các chị. Việc ấy cũng nhẹ nhàng vì nhà có máy giặt. Em thì em tính rồi, làm gì có 20k mà ngày nào cũng cầm hai trăm rưỡi đi mua 9 suất cơm. Với lại nhạc sĩ Trần Long Ẩn viết: ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, thì gian khổ sẽ dành phần ai?
Ai cũng một thời trẻ trung thôi, những người sống vì đồng tiền.
Em đi làm lan can ngay ngày thứ 3 xuống phố. Cũng là hết phần 3.