Bạn Nhi lại bị lôi đi hốc rượu rồi ...
Say rồi
Ko làm ăn gì sứt
Mai tính tiếp
Lan can ký sự phần 6
Mấy anh/chị bỏ qua cái sai chính tả của em đi, các anh đòi hỏi gì ở một cái lan can nào? Em là lan can , không phải nhà báo hay nhà văn đâu mà viết đúng hết được. Mà các anh đọc báo, chúng nó sai chính tả đầy ra kia kìa.
Đến đâu rồi nhỉ, à đến ngày thứ 2 đi làm lan can. Ngày thứ 2 chán òm, phòng đầu là mấy ông nhãi cấp 3, sàn sàn tuổi em đi tập đú. Mặt thì non choẹt, nhìn búng ra đá, bia rượu chả uống mấy chỉ nhăm nhăm sờ với nắn. Haizzz, đấy, người đấy trừ cái băng dính đen ra thì làm gì thì làm. Vật vã vào phòng rồi vật vã đi ra. 3 tiếng, 330k không bo hay tips gì cả. Trời ạ, lũ *** trả góp này nữa. Em bắt đầu thích thích mấy chú ít tóc hơn rồi đấy. Quán full phòng full khách, em với chị Hoài Thương “ghẻ” quê ( cũng lại không nói tỉnh, nhất quyết không nói) ngồi dài ra ở phòng chờ mà tâm sự với nhau. Cuộc đời chị ấy cũng buồn, hơn em vài tuổi mà biến cố bằng 40 lần em ấy chứ. Mỗi tội đời chị nghe na ná như đời Thiên Tình trong Thất Tịch Không mưa. Em hỏi tên thật chị là Thương Tình à? Thì chị bảo đm em. Chán chị.
Chị Thương ghẻ không phải chị bị ghẻ mà do chị bị muỗi đốt nhiều, chân thì trắng đấy nhưng điểm xuyết trên làn da trắng bơn bởn ấy là những vết đỏ, tím, nâu do muỗi gây ra, có cả mấy vết hích ki ở gần bẹn nữa, nhưng cái vết đấy thì em mới xem được, mấy anh khách chưa xem được. Chị Thương khổ tâm lắm, có mỗi đôi chân dài, thon để câu khách mà hoa sim hoa mua cứ mọc đầy thế thì đời chị buồn ngang đời cô lựu. Trăn trở bao ngày chị mới nghĩ ra được cách là bôi phấn vào chân. Che mụn thật nhưng tốn phấn vô cùng, lại còn mất công đánh với tẩy. Em hỏi sao chị không đi lấy đôi tất da vào. Chị cũng lại chửi cm em, dù chẳng biết lí do chửi là gì. Chị ghét cái tên ghẻ lắm, chị thích được gọi là Thương tây cơ, vì cái mong ước đời này được nuốt trọn một củ khoai tây. Khổ,sống trên đời thì phải biết mình là ai chứ, cái chân đấy thì nuốt khoai ta là tốt lắm rồi. Cứ khéo mơ.
Hai chị em chí chóe với nhau được lúc thì anh Lâm thồn phi con ếch chai tơ màu cức chó vào tận cửa tìm bọn em. Quán anh Bình phuồi thiếu lan can nên gọi bọn em đến chi viện, em với Thương đi ngay. Quán anh Bình phuồi là quán hoàng gia, quán to như đi a mond, đèn đóm sáng chưng, lại còn vàng chóe. Anh bình nhìn như con búp bê nga với bộ mặt khả ố. Em nhìn phát biết đây là con người đê tiện, anh Bình bảo anh quê Thái Nguyên, lang thang công trình nhiều năm nhưng chán gạch ngói rồi, giờ anh kiến trúc những giấc mơ. Thi thoảng anh còn làm thơ nữa cơ. Phải cái thơ anh như cuối đầu bài, thế mà nghe đâu anh còn được bầu làm hội trưởng hội nhà thơ xóm Vịn. Hỏi hội có bao nhiều người thì có tận 4 người, anh với 3 lan can nhà anh.
Kệ bu anh Bình đi, sau này sẽ nhắc nhiều hơn nhưng giờ phải quan tâm cái phòng em vào đã. Mở cửa ra cái khói bay nghi ngút, em giật giật tay chị Thương hỏi bọn này nó hun chuột à? Phòng ốc đẹp thế mà để có chuột, quê em có cây hương lâu, cho chuột ăn thì chếc cả đàn. Khéo khi không làm lan can nữa, về quê đánh cây lên đây bán cho phòng hát diệt chuột lại nhanh giàu. Chị Thương lại chửi dmd em, bảo chuột chuộc cái cc. Vào đi thì biết. Đúng là không có chuột, chỉ có các anh zai đang hút shisha, hút cả bóng bay. Quả bóng bay trâu to như cái thúng lại còn màu hồng. Anh nào anh ấy mồm ngậm chặt, thở phì phì, say đắm ra trò. Chị Thương cũng chẳng ngại ngần gì mà túm ngay 1 quả ngậm vào mồm. Độ chục giây thì chị đờ ra, mắt lim dim. Bóng bay trong em là những kỉ niệm êm đềm lắm, hồi còn bé xíu theo bố mẹ xuống chợ huyện mua đồ tết. Ở đấy người ta bán bóng bay đỏ, bóng bay vàng, to dã man, em hay tưởng tượng em buộc cả chùm bóng bay ấy rồi bay lên trời ý. Giá cũng không đắt với mặt bằng chung thu nhập của mọi nhà nhưng đắt với nhà em. Em nhớ đâu đó 20k/quả đã bơm sẵn.
Để chắc cú, em thò đầu ra hỏi cậu phục vụ phòng ở đây bóng bay kia bao nhiêu tiền 1 quả? Trăm rưỡi. ÚI zồi ôi, hút quả bóng bằng đứng hát 1 tiếng rưỡi. Thôi, em thấy mình hợp với oxi hơn là khí cười. Hết được bóng, các anh, các chị lại tranh nhau mic hát chờ đợt tiếp theo. Bóng cứ từng quả từng quả được đưa vào, em lạc một góc chọn bài. Ô, lâu lắm rồi không hát, có khi cũng phải hát một bài thôi
-........có bàn chân lặng lẽ…..
Tiên sư ông nào đang hát thì đạp cửa phòng chạy mất thế không biếc!
Say rồi
Ko làm ăn gì sứt
Mai tính tiếp
Lan can ký sự phần 6
Mấy anh/chị bỏ qua cái sai chính tả của em đi, các anh đòi hỏi gì ở một cái lan can nào? Em là lan can , không phải nhà báo hay nhà văn đâu mà viết đúng hết được. Mà các anh đọc báo, chúng nó sai chính tả đầy ra kia kìa.
Đến đâu rồi nhỉ, à đến ngày thứ 2 đi làm lan can. Ngày thứ 2 chán òm, phòng đầu là mấy ông nhãi cấp 3, sàn sàn tuổi em đi tập đú. Mặt thì non choẹt, nhìn búng ra đá, bia rượu chả uống mấy chỉ nhăm nhăm sờ với nắn. Haizzz, đấy, người đấy trừ cái băng dính đen ra thì làm gì thì làm. Vật vã vào phòng rồi vật vã đi ra. 3 tiếng, 330k không bo hay tips gì cả. Trời ạ, lũ *** trả góp này nữa. Em bắt đầu thích thích mấy chú ít tóc hơn rồi đấy. Quán full phòng full khách, em với chị Hoài Thương “ghẻ” quê ( cũng lại không nói tỉnh, nhất quyết không nói) ngồi dài ra ở phòng chờ mà tâm sự với nhau. Cuộc đời chị ấy cũng buồn, hơn em vài tuổi mà biến cố bằng 40 lần em ấy chứ. Mỗi tội đời chị nghe na ná như đời Thiên Tình trong Thất Tịch Không mưa. Em hỏi tên thật chị là Thương Tình à? Thì chị bảo đm em. Chán chị.
Chị Thương ghẻ không phải chị bị ghẻ mà do chị bị muỗi đốt nhiều, chân thì trắng đấy nhưng điểm xuyết trên làn da trắng bơn bởn ấy là những vết đỏ, tím, nâu do muỗi gây ra, có cả mấy vết hích ki ở gần bẹn nữa, nhưng cái vết đấy thì em mới xem được, mấy anh khách chưa xem được. Chị Thương khổ tâm lắm, có mỗi đôi chân dài, thon để câu khách mà hoa sim hoa mua cứ mọc đầy thế thì đời chị buồn ngang đời cô lựu. Trăn trở bao ngày chị mới nghĩ ra được cách là bôi phấn vào chân. Che mụn thật nhưng tốn phấn vô cùng, lại còn mất công đánh với tẩy. Em hỏi sao chị không đi lấy đôi tất da vào. Chị cũng lại chửi cm em, dù chẳng biết lí do chửi là gì. Chị ghét cái tên ghẻ lắm, chị thích được gọi là Thương tây cơ, vì cái mong ước đời này được nuốt trọn một củ khoai tây. Khổ,sống trên đời thì phải biết mình là ai chứ, cái chân đấy thì nuốt khoai ta là tốt lắm rồi. Cứ khéo mơ.
Hai chị em chí chóe với nhau được lúc thì anh Lâm thồn phi con ếch chai tơ màu cức chó vào tận cửa tìm bọn em. Quán anh Bình phuồi thiếu lan can nên gọi bọn em đến chi viện, em với Thương đi ngay. Quán anh Bình phuồi là quán hoàng gia, quán to như đi a mond, đèn đóm sáng chưng, lại còn vàng chóe. Anh bình nhìn như con búp bê nga với bộ mặt khả ố. Em nhìn phát biết đây là con người đê tiện, anh Bình bảo anh quê Thái Nguyên, lang thang công trình nhiều năm nhưng chán gạch ngói rồi, giờ anh kiến trúc những giấc mơ. Thi thoảng anh còn làm thơ nữa cơ. Phải cái thơ anh như cuối đầu bài, thế mà nghe đâu anh còn được bầu làm hội trưởng hội nhà thơ xóm Vịn. Hỏi hội có bao nhiều người thì có tận 4 người, anh với 3 lan can nhà anh.
Kệ bu anh Bình đi, sau này sẽ nhắc nhiều hơn nhưng giờ phải quan tâm cái phòng em vào đã. Mở cửa ra cái khói bay nghi ngút, em giật giật tay chị Thương hỏi bọn này nó hun chuột à? Phòng ốc đẹp thế mà để có chuột, quê em có cây hương lâu, cho chuột ăn thì chếc cả đàn. Khéo khi không làm lan can nữa, về quê đánh cây lên đây bán cho phòng hát diệt chuột lại nhanh giàu. Chị Thương lại chửi dmd em, bảo chuột chuộc cái cc. Vào đi thì biết. Đúng là không có chuột, chỉ có các anh zai đang hút shisha, hút cả bóng bay. Quả bóng bay trâu to như cái thúng lại còn màu hồng. Anh nào anh ấy mồm ngậm chặt, thở phì phì, say đắm ra trò. Chị Thương cũng chẳng ngại ngần gì mà túm ngay 1 quả ngậm vào mồm. Độ chục giây thì chị đờ ra, mắt lim dim. Bóng bay trong em là những kỉ niệm êm đềm lắm, hồi còn bé xíu theo bố mẹ xuống chợ huyện mua đồ tết. Ở đấy người ta bán bóng bay đỏ, bóng bay vàng, to dã man, em hay tưởng tượng em buộc cả chùm bóng bay ấy rồi bay lên trời ý. Giá cũng không đắt với mặt bằng chung thu nhập của mọi nhà nhưng đắt với nhà em. Em nhớ đâu đó 20k/quả đã bơm sẵn.
Để chắc cú, em thò đầu ra hỏi cậu phục vụ phòng ở đây bóng bay kia bao nhiêu tiền 1 quả? Trăm rưỡi. ÚI zồi ôi, hút quả bóng bằng đứng hát 1 tiếng rưỡi. Thôi, em thấy mình hợp với oxi hơn là khí cười. Hết được bóng, các anh, các chị lại tranh nhau mic hát chờ đợt tiếp theo. Bóng cứ từng quả từng quả được đưa vào, em lạc một góc chọn bài. Ô, lâu lắm rồi không hát, có khi cũng phải hát một bài thôi
-........có bàn chân lặng lẽ…..
Tiên sư ông nào đang hát thì đạp cửa phòng chạy mất thế không biếc!
ACHECKERVIET.FUN là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.

lòng thành. Em hỏi chị, cầu gì trên chùa? Chị bảo cầu bình an, cầu tài lộc. Ái chà chà, kẻ mang sóng gió cho gia đình người khác lại đòi bình an cho gia đình mình à. Tài lộc của chị, của em là nước mắt của cơ số bà vợ khác đấy. Thần phật nào chứng cho cái điều đấy. Nhưng mà thôi, chị đang làm má mì, chị là nhất. Nam mô a di das, xin ơn trên cho con tháng này chấm đủ 36 công để lấy tiền mua mặt trăng. Nam mô a di das a. Khấn cho vui mồm chứ em trên núi, em có tín ngưỡng gì đâu, bố em thì còn tin Giàng chứ em chỉ tin vàng, bạc, hiện kim thôi. Đấy mới là thứ tín ngưỡng cao nhất, ăn sâu nhất vào tâm trí em nhất.








