• ACHECKERVIET.FUN là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.CAM thành UPLOAD69.LOL
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
Dịch Vụ Cam Kết
  1. BJ/HJ
  2. 69
  3. Hôn môi
  4. Hôn vú
  5. Vét máng
  6. Tắm chung
  7. Qua đêm
Khu vực hoạt động
Phượng Chi
Thời gian làm việc
11h - 24h
Qua đêm/Trực đêm
Qua đêm
Bạn Nhi lại bị lôi đi hốc rượu rồi ...
Say rồi
Ko làm ăn gì sứt
Mai tính tiếp

Lan can ký sự phần 6

Mấy anh/chị bỏ qua cái sai chính tả của em đi, các anh đòi hỏi gì ở một cái lan can nào? Em là lan can , không phải nhà báo hay nhà văn đâu mà viết đúng hết được. Mà các anh đọc báo, chúng nó sai chính tả đầy ra kia kìa.

Đến đâu rồi nhỉ, à đến ngày thứ 2 đi làm lan can. Ngày thứ 2 chán òm, phòng đầu là mấy ông nhãi cấp 3, sàn sàn tuổi em đi tập đú. Mặt thì non choẹt, nhìn búng ra đá, bia rượu chả uống mấy chỉ nhăm nhăm sờ với nắn. Haizzz, đấy, người đấy trừ cái băng dính đen ra thì làm gì thì làm. Vật vã vào phòng rồi vật vã đi ra. 3 tiếng, 330k không bo hay tips gì cả. Trời ạ, lũ *** trả góp này nữa. Em bắt đầu thích thích mấy chú ít tóc hơn rồi đấy. Quán full phòng full khách, em với chị Hoài Thương “ghẻ” quê ( cũng lại không nói tỉnh, nhất quyết không nói) ngồi dài ra ở phòng chờ mà tâm sự với nhau. Cuộc đời chị ấy cũng buồn, hơn em vài tuổi mà biến cố bằng 40 lần em ấy chứ. Mỗi tội đời chị nghe na ná như đời Thiên Tình trong Thất Tịch Không mưa. Em hỏi tên thật chị là Thương Tình à? Thì chị bảo đm em. Chán chị.

Chị Thương ghẻ không phải chị bị ghẻ mà do chị bị muỗi đốt nhiều, chân thì trắng đấy nhưng điểm xuyết trên làn da trắng bơn bởn ấy là những vết đỏ, tím, nâu do muỗi gây ra, có cả mấy vết hích ki ở gần bẹn nữa, nhưng cái vết đấy thì em mới xem được, mấy anh khách chưa xem được. Chị Thương khổ tâm lắm, có mỗi đôi chân dài, thon để câu khách mà hoa sim hoa mua cứ mọc đầy thế thì đời chị buồn ngang đời cô lựu. Trăn trở bao ngày chị mới nghĩ ra được cách là bôi phấn vào chân. Che mụn thật nhưng tốn phấn vô cùng, lại còn mất công đánh với tẩy. Em hỏi sao chị không đi lấy đôi tất da vào. Chị cũng lại chửi cm em, dù chẳng biết lí do chửi là gì. Chị ghét cái tên ghẻ lắm, chị thích được gọi là Thương tây cơ, vì cái mong ước đời này được nuốt trọn một củ khoai tây. Khổ,sống trên đời thì phải biết mình là ai chứ, cái chân đấy thì nuốt khoai ta là tốt lắm rồi. Cứ khéo mơ.

Hai chị em chí chóe với nhau được lúc thì anh Lâm thồn phi con ếch chai tơ màu cức chó vào tận cửa tìm bọn em. Quán anh Bình phuồi thiếu lan can nên gọi bọn em đến chi viện, em với Thương đi ngay. Quán anh Bình phuồi là quán hoàng gia, quán to như đi a mond, đèn đóm sáng chưng, lại còn vàng chóe. Anh bình nhìn như con búp bê nga với bộ mặt khả ố. Em nhìn phát biết đây là con người đê tiện, anh Bình bảo anh quê Thái Nguyên, lang thang công trình nhiều năm nhưng chán gạch ngói rồi, giờ anh kiến trúc những giấc mơ. Thi thoảng anh còn làm thơ nữa cơ. Phải cái thơ anh như cuối đầu bài, thế mà nghe đâu anh còn được bầu làm hội trưởng hội nhà thơ xóm Vịn. Hỏi hội có bao nhiều người thì có tận 4 người, anh với 3 lan can nhà anh.

Kệ bu anh Bình đi, sau này sẽ nhắc nhiều hơn nhưng giờ phải quan tâm cái phòng em vào đã. Mở cửa ra cái khói bay nghi ngút, em giật giật tay chị Thương hỏi bọn này nó hun chuột à? Phòng ốc đẹp thế mà để có chuột, quê em có cây hương lâu, cho chuột ăn thì chếc cả đàn. Khéo khi không làm lan can nữa, về quê đánh cây lên đây bán cho phòng hát diệt chuột lại nhanh giàu. Chị Thương lại chửi dmd em, bảo chuột chuộc cái cc. Vào đi thì biết. Đúng là không có chuột, chỉ có các anh zai đang hút shisha, hút cả bóng bay. Quả bóng bay trâu to như cái thúng lại còn màu hồng. Anh nào anh ấy mồm ngậm chặt, thở phì phì, say đắm ra trò. Chị Thương cũng chẳng ngại ngần gì mà túm ngay 1 quả ngậm vào mồm. Độ chục giây thì chị đờ ra, mắt lim dim. Bóng bay trong em là những kỉ niệm êm đềm lắm, hồi còn bé xíu theo bố mẹ xuống chợ huyện mua đồ tết. Ở đấy người ta bán bóng bay đỏ, bóng bay vàng, to dã man, em hay tưởng tượng em buộc cả chùm bóng bay ấy rồi bay lên trời ý. Giá cũng không đắt với mặt bằng chung thu nhập của mọi nhà nhưng đắt với nhà em. Em nhớ đâu đó 20k/quả đã bơm sẵn.

Để chắc cú, em thò đầu ra hỏi cậu phục vụ phòng ở đây bóng bay kia bao nhiêu tiền 1 quả? Trăm rưỡi. ÚI zồi ôi, hút quả bóng bằng đứng hát 1 tiếng rưỡi. Thôi, em thấy mình hợp với oxi hơn là khí cười. Hết được bóng, các anh, các chị lại tranh nhau mic hát chờ đợt tiếp theo. Bóng cứ từng quả từng quả được đưa vào, em lạc một góc chọn bài. Ô, lâu lắm rồi không hát, có khi cũng phải hát một bài thôi
-........có bàn chân lặng lẽ…..

Tiên sư ông nào đang hát thì đạp cửa phòng chạy mất thế không biếc!
 
Em tỉnh rượu rồi ạ
Khốn khổ
Đấy....em bảo mà...2 cái hớp dấm vào...

Update tiếp nhật ký Lan Can cho MN đọc nha ạ
Lan can ký sự phần 7

Các anh/chị cứ hóng cảnh khụt nhau làm gì, cái gì đến sẽ đến. Hạnh phúc là một cuộc hành trình cơ mà, khụt nhau cũng thế thôi, nó phải là hành trình, dần dần tìm thấy nhau mới vui chứ. Chưa sờ vào đã bong băng dính thì ………..
phần 7 bắt đầu thôi
À mà trước khi đọc phần này thì em xin báo trước là có thể nó xuống tay vì lúc viết phần này là tối qua, lúc em đang cúm rồi. Mấy anh/chị hỏi em có bao nhiêu phần, em cũng không trả lời được đâu, em dự định là 3 chục nhưng có thể hết trước vì em cũng không nhiều chữ. Cả việc post một mạch thật dài được không? em cũng không làm được, ngày em có khoảng 1 tiếng để gõ 2 phần, sáng 30p tối 30p thôi. Em chỉ phục vụ anh chị được thế thôi, em mời anh chị ăn cơm ạ…..
Sau những bàn chân lặng lẽ là những bàn tay hoạt động hết công suất theo nguyên tắc bàn tay trái, bàn tay phải. Em bị cả phòng túm lại xử liên tiếp. May mà toàn xử vào phần bệ phóng, nói chung, làm gãy cơn phê là một cái tội ác đáng phải đem ra xử bắng, nhưng vì em xinh nên được tha đấy.
Cuộc sống em cứ thế thôi, sáng dạy dọn phòng dù chẳng ai thuê, đi ăn, đi chơi, tối về hóa kiếp lan can. Cả tháng như thế, em hơi nhớ nhà một tí, nhà có nhớ em không thì em chẳng rõ nữa. Không thấy bố và 2 đứa em gọi điện gì cả, mà có điện thoại đâu mà gọi. Cả tháng trôi qua, em làm quen được với hết các chị trong phòng. Trong đó ngoài Trang và Thương hay đi cùng em ra thì có chị Phương Linh, không phải cái chị hát cùng hà a tuấn đâu. Chị Phương Linh này là biểu tượng của học thức trong cái tiểu đội lan can của bọn em.
Nếu trước đấy có ai hỏi em, nhà giàu có khóc không. Chắc 100% em trả lời là không. Nghèo thì mới khóc chứ giàu sướng bỏ bu, khóc cái gì mà khóc. Thế nhưng từ ngày quen PL thì em biết, giàu cũng khóc. Chị PL là con nhà giàu, giàu nứt đố, đổ tường luôn, quê chị ở đồng bằng chứ không phải trên núi như em. Hồi còn đi học, học cấp 3 ý, chị học trường chuyên, lớp chọn, có xe đưa xe đón đi làm. Cái gì chị cũng có, chỉ không có bố mẹ ở cạnh. Bố chị đi công tác suốt, mẹ chị cũng đi công tác nhưng là công tác tiếp thị đời sống cùng mấy chú bạn bố chị.
Một năm cả nhà gặp nhau vài lần, lần gần nhất là lần chị thi đại học trượt. Lúc biết tin đó, bố mẹ chị cũng chẳng quan tâm lắm, bảo trượt đại học thì ra nước ngoài. Chị chán nhà dạt xuống đây làm lan can. Chị bảo, tiền giờ ở tài khoản vẫn có nhưng tiền không làm chị vui được, chỉ có người mới làm chị vui. Chị L còn ấp ủ cái giấc mơ dạy tiếng Anh cho toàn bộ lan can để sau này mở rộng thị trường ra nước ngoài. Chị vẫn vỗ ngực tự hào, chị là cái lan can duy nhất ở đây có chứng chỉ ai eo 7.5. Anh nào đi hát ở vùng em mà thấy chị nào tóc xoăn xoăn, đeo kính cận hay mặc áo học sinh đi tiếp khách thì đúng là chị PL ấy.
Anh Lâm kể, có lần chị PL ngồi giải bài tập cho sinh viên ngay tại quán hát cơ mà. Bài tập tiếng Anh ý.
Cuối tháng, chị Tâm Thi dẫn anh Lâm sang phòng chốt lương, chốt giờ cho bọn em. Em ngày làm tám tiếng như công chức, không nghỉ ngày nào được tận gần 30tr. Ôi zồi ôi, lương cao hơn cả lương giám đốc sở quê em ấy chứ. Trừ tiền điện thoại, trừ tiền ăn, quần áo, em cầm về được ít. Em bấm bụng nhờ Tùng gửi về cho bố em hẳn 1tr. Những đồng tiền đầu tiên sao ngọt ngào quá. Mải vui mải cười mãi mới ngó sang chị Trâm. Mặt chị thừ ra, dài như cái bơm
Sao thế chị?
Tháng này tao được có 4 chục. Không biết có ghi thiếu tick nào không?
4 chục mà còn thiếu gì nữa?
Mày đi hát tính sao bằng được lương bọn tao đi bay?
Đấy là câu nói thay đổi cuộc đời em lúc đó. Đời em cứ thế trượt dài theo những chuyến bay đêm thôi. Rất dài.
Phần 8 luôn
“......Trong đêm trăng thanh em dựa vào vai anh
Đôi ta yêu nhau bên cạnh cái lan can
Nơi va đập vào lan can
gâu gấu gâu………. em đập vào lan can….”
Giọng Tùng chua lè lưỡi từ cửa vọng vào khiến hội chị em cười như bố đẻ em bé. Hát hò éo gì lại gâu gâu như chóa thế không biếc. Em mạnh dạn đại diện phái nữ ra kéo Tùng vào, âu cũng là kéo lại cái phước cho hàng xóm. Nhà nuôi chó rồi, anh đứng đấy làm gì cho lời ru thêm buồn.
Em hỏi Tùng học được ở đâu cái bài hát nghe như gạch vào tai thế thì TÙng bảo, đây là bài thánh ca sinh viên, anh ngày xưa làm sinh viên anh lạ gì. Á à, con chóa này nói dối nhá, nhà Tùng cách nhà em có 2 chục cái dao quăng, Tùng bỏ học sớm hơn em thì làm thế éo nào được sinh viên. Văn này là văn tán con nào rồi. Được rồi, để đấy theo dõi dần hành vi. Em mà ngửi thấy mùi con khác thì……em cũng chẳng biết nữa, sôi máu thì nghĩ vậy, thân gái một mình xuống đây cho cánh đàn ông dựa vào lúc say nhưng lúc tỉnh thì em mới lại là người cần dựa.
Mà cái bà chị Tâm Thi cũng tài, phát lương đúng vào 30 âm hàng tháng. Hỏi sao không phát theo lịch dương cho dễ nhớ hoặc ít ra nó giống nhân viên công sở. Chị bảo chúng mày có làm việc như người dương éo đâu mà nhận lương vào ngày dương. Đêm mới mò ra đường thì tính lịch âm là đúng rồi, người âm phủ ngày ngủ đêm hây hây hây mà lại.
Thêm nữa chị Tâm Thi mê tín lắm, phát lương 30 âm xong là để sáng mùng 1 lên chùa. Cũng áo nâu, giày bệt lên chùa, chị rủ cả bọn em đi cùng để x3 lòng thành. Em hỏi chị, cầu gì trên chùa? Chị bảo cầu bình an, cầu tài lộc. Ái chà chà, kẻ mang sóng gió cho gia đình người khác lại đòi bình an cho gia đình mình à. Tài lộc của chị, của em là nước mắt của cơ số bà vợ khác đấy. Thần phật nào chứng cho cái điều đấy. Nhưng mà thôi, chị đang làm má mì, chị là nhất. Nam mô a di das, xin ơn trên cho con tháng này chấm đủ 36 công để lấy tiền mua mặt trăng. Nam mô a di das a. Khấn cho vui mồm chứ em trên núi, em có tín ngưỡng gì đâu, bố em thì còn tin Giàng chứ em chỉ tin vàng, bạc, hiện kim thôi. Đấy mới là thứ tín ngưỡng cao nhất, ăn sâu nhất vào tâm trí em nhất.
Thêm nữa vào phần mê tín, chị Tâm Thi còn cấm bọn em được lấy nghệ danh là Kiều, cái gì Kiều cũng không được, Thúy Kiều thì càng không. Em có hỏi làm sao mà lại thế, Thúy Kiều xinh như thế mà không cho em lấy. Chị Tâm Thi xoa xỏa vào mặt em, chửi em là cái đồ báng bổ, thứ nhất nhan sắc của em như Hoạn Thư làm thế nào được Kiều mà đòi làm. Thứ 2, Kiều là tổ nghiệp, tổ của cái nghề chỉ bán nghệ không bán thân này( được giá thì cũng bán) nên không được phạm húy. Đứa nào khi sư phạm tổ thì đời này kiếp này không ngóc lên được. Ui, rùng hết cả mình, tên em mà xấu tí thì em cũng lấy nghệ danh là Kiều đấy nhưng mà là Tiểu Kiều - vợ anh Chu Du thích phun mưa cơ.
Quay lại với Tùng đi, cả tháng ở dưới này, Tùng tuần nào cũng rủ em đi khoan nhau mấy lần. Nói chung thì tuổi trẻ, ham muốn thì không phải là không có, em nhìn cái giàn khoan ấy em cũng thích lắm chứ nhưng chưa được. Sung sướng nào chẳng có cái giá của nó, Tùng chưa phải cái giá mà em muốn.
Làm mãi, làm mãi, ngày nào cũng đi làm mà thu nhập vẫn kém các chị khác. Em thấy không an phận, xinh đẹp, giỏi giang…là những thứ em không có. Nhưng em ham học và chăm làm mà. Cần cù phải bù được thông minh chứ lại. Em quyết học thêm một khóa pay lak cấp tốc cho do chị Trang đứng lớp. Lan can phòng hát có 110k/tiếng thôi nhưng lan can phòng bay tận 210k cơ. Giá trị thặng dư này đủ lớn để em đưa chân hoặc đưa cái gì khác cũng đươc trừ cl.
 
Hôm nay em đã có lịch qua đêm
Nên em xin phép chỉ nhận lịch đến 23h nhé ạ
Cảm ơn MN đã yêu thương, ủng hộ em ạ !
 
Lan can 10

Hôm qua em cúm, với lại hôm qua là m1, dù không làm lan can nữa nhưng vẫn nhớ ngày trước lên chùa chị Tâm Thi dắt em đi. Hôm qua bồi hồi nhớ nhau, em cũng thắp cho chị nén nhang mà nhớ lại chuyện xưa. Hồi còn ở với nhau, hồi em làm lan can ấy, có lần m1 cúng chùa, chị Tâm Thi cầm cái mic với viên kẹo đặt vào khay lễ đặt lên cúng. Tất nhiên là có phủ giấy điều rồi. Em hỏi chị thì chị bảo, làm nghề nào cúng nghề đấy, với lại trần sao âm vậy, trên này mình hưởng gì thì các cụ dưới đó hưởng thế. Ngày xưa các quan các cụ ngả bàn đèn chơi á phiện đầy ra. Các ngài phải high thì con cháu mới lên bar được chứ. Ối zồi, lúc đó em cười lắm. Em phê em thấy phật tổ, chúa các kiểu rồi mà giờ các ngài phê thì thấy gì không biết. Eo ôi, bậy bậy, nghĩ lại chỉ sợ các ngài vật méo mồm.
…….
Sau cái đám cưới là cái đám ma, thường thì đời là thế. Sau cái hôm chơi ồ vui như tết em bị trầm cảm mất một ngày. Lúc về thay quần áo lại còn thấy cồm cộm ở cạp quần chỗ mông phải, không rõ tờ 500k chui vào đấy từ khi nào. Em là em trung thành với đám quần su đúc là có lí do cả đấy chứ. Mấy bà cứ thích lọt khe làm cái gì, vừa ngứa, vừa khó phòng thủ lại không dán được băng dính. Như pha này thì còn không có chỗ cho 500k nằm ngủ đây này. Mặc dù hơi vui vì 500k bỗng dưng xuất hiện nhưng mà vui thế này vật vã quá, người mệt lử, chân tay mỏi nhừ, đầu óc quay quay. Soi lại mình trong gương thì thấy 7 phần ngợm 3 phần người. Lặng nhìn mình trong gương 1 lúc thật lâu, em tự tưởng tượng ra em sau 1 thời gian dài tiếp tục chơi bời. Da em sẽ sạm đi như các chị, không còn căng bóng như đáng ra nó phải thế vì em mới 1VII tuổi, em sẽ có mụn, sẽ già đi thật nhanh…. sẽ………em không dám nghĩ, không muốn nghĩ nữa. Vốc đến 2 chục vốc nước lên mặt mà cũng chẳng tỉnh táo hơn bao nhiêu.
Chị PL thấy em ở nhà tắm lâu quá cũng theo vào, nắm lấy tay em chị rủ rỉ vào tai mấy câu
- Lần đầu ai cũng thế đấy em. Chị còn nôn thốc nôn tháo ra cơ. Rồi cũng quen hoặc không. Nhưng dù có thế nào em cũng vẫn là người được lựa chọn. Không ai bắt em làm thế cả?

Sao lại không ai bắt em làm thế? Tiền bắt em làm thế, em bắt em làm thế. Chị sống sướng từ bé thì biết thế nào được nghèo nó khổ thế nào. Chị biết thế nào tết đến cả nhà 5 người ngồi quanh nồi cơm độn sắn với đĩa thức ăn duy nhất là mỡ lợn trộn với mắm? Chị biết thế nào được cái áo qua 3 đời người, chị mặc cộc thì cho em, em mặc cộc lại cho em…. Đời này là bể khổ, sinh ra đã khổ, lớn lên càng khổ, thì giữa những cái khổ đấy, em sẽ chọn cái khổ có nhiều tiền, cái khổ mà sau đó hoặc thời điểm nào đó em được sướng, chứ khổ như hồi bé, khổ như ở nhà thì chẳng thể nào sung sướng cả.
é hé hé hé hé hé

Đang bật chị như bắn rap thì tiếng con Hân cười như xé vải trong phòng kéo tụt em xuống đất. Cả em với chị PL chạy vội vào xem nó làm sao. Con Hân bằng tuổi anh Tùng, xuống đây sau em một hôm, ban đầu em chào chị nhưng nó bảo, cùng kiếp lan can, mày tao hết đi, ở đây không ai là chị nó, nó cũng không làm chị ai, có phải lính tuổi quân, nhân dân tuổi đời đếch đâu mà tính ngày để làm chị em. Mình là lan can, không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện xưng hô mày tao nốt phần đời lan can còn lại. Các chị không ưa Hân lắm vì như thế hơi láo. Em thì bình thường tại ngoài việc xưng hô ra thì Hân ô kê lắm. Thi thoảng nó còn lên đồng trong phòng nữa. Hỏi nó căn gì, nó bảo nó căn cô thúy, cô Mai Thúy. Nó trốn nhà đi làm lan can vì nó nghẹo, ếch bò đến mắt hay chưa thì không rõ nhưng nó nghẹo. Sinh viên trường nhạc họa, tìm cảm hứng sáng tác bằng chất gây phê rồi nghẹo lúc nào không hay.

Bình thường ở phòng, 2 anh chị cấm không được tổ chức chơi bời vì chơi ban ngày thì tối không đi làm được hoặc anh chị sợ bị túm tội tổ chức. Tội sử dụng thì còn xin xỏ hay bla ble được chứ tổ chức thì đi hẳn. Có đợt lan can nhà bị bắt, khai là em cầm đĩa thế là 7 quyển, từ đấy trở đi, anh chị dặn, không cầm đĩa, không quấn tẩu, không có bật lửa gì hết, khách bảo em, rủ em chơi thì em chơi… Đấy, lan can cũng lắm thứ phải học lắm chứ.
Vừa nãy con Hân cười vì chị Thương mang được ít đồ thừa của khách về, anh chị cũng lại vắng nhà, thế này thì có tiệc ở phòng rồi. Chị Thương ngoài ghẻ ra còn có khả năng ăn vào 1 cân sắt ị ra nửa tạ đinh, chị ấy hay ngậm kẹo vào mồm xong vắng vắng thì nhè ra gói vào giấy mang về, cái thì bán tiếp cái thì để dành cho chị em. Những viên kẹo khăm khẳm mùi nước bọt của chị Thương. Được cái vẫn phê như thường. Phi đội lan can chuẩn bị ngay một phòng bay dã chiến, đóng cửa, thả Tùng, hôm nay không tiếp khách.

Kẹo vào lời ra, các chị tự dưng hôm nay kể lắm chuyện hơn mọi ngày. Riêng chị Trang mồm oang oang lên, chúng mày kẻ cho con mòm thối này mỏng thôi, hôm trước đi chơi, nó làm 1 đường to như luống cày xong nó ngồi giảng tứ diệu đế với bát chánh đạo cho khách nghe đấy. Khách sợ quá đòi đổi lan can mấy lần. Tưởng dọa thế mọi người sợ cả mà mụ Thương vẫn dí vào mũi em 2 đường như cho voi chơi. Nào thì tứ diệu đế, khổ đế đầu tiên, con người sinh ra đã khổ, già yếu cũng khổ…….
Nghiện là………
Là chứng rối loạn hình thành bởi thói quen sử dụng một chất hay thực hiện một hành vi có khả năng đem đến kết quả hưá hẹn song song với tác động tiêu cực. Đấy nghiện là thế, nhưng nếu là thế thì ai chả nghiện cái gì đấy, trà sữa, facebook, điện thoại, game…. Thế nhưng những nghiện kia thì ít bị kì thị và phê phán hơn nghiện mai thúy, dù rằng tổn hại về thể xác, tinh thần về lâu về dài nếu chúng ta không nhận ra sớm thì cũng từa tựa như nhau cả.
Cơn phê thứ 2 của em phải qua vội vì tối ấy vẫn phải đi làm. Đêm xuống, lúc người ta lên giường thì em ra đường. Em bỗng dưng thấy phòng hát thực sự là chán so với phòng bay ấy, khách vừa bo ít, lại còn không vui gì cả, cùng một thời gian công tác cùng một công sức bỏ ra, bay có phải được lên zời không. Chiếc băng dính dán ngay bụng giờ chuyển sang hông cho duyên dáng và cũng ngắn đi 1 tí.
 
Khách ơi. ..có CV nên em đc tha sớm
Iem zìa cơ quan rồi
Do bữa nay hơi mệt nên em xin phép ko nhận lịch đặt trước nhé ạ.
Khách gọi lúc nào rảnh là qua em nha..
Nhứng nhồn nhên.....
 
Mấy bữa nay em đang chân trong chân ngoài nên bận quá
Khách thông cảm giúp em nha
Em xin phép ko nhận lịch trước ạ
Khách cứ ll lúc nào rảnh là em làm lúc đó ạ
 
Sáng sớm khách báo: Anh đến rồi, có phải lấy phòng không?
Đang cơn dở mắt: " Anh ko lấy phòng thì định chịch nhau dưới gốc cây cột điện à"
- Ừ, hay thế đi, anh đang gốc cây cột điện, anh đi xe tải, qua đây làm phát
Dời ạ.....
 

tùng@4120

DÂN QUÂN
2
2
Mới gặp bạn này sáng sớm nay
Vui vẻ, nhiệt tình
Ngực thật, mông to
Khoản dịch vụ rất thoải mái, da mát mịn
Thêm 1 địa chỉ uy tín
 
  • Like
Reactions: Tuệ Nhix 1669
Dạ chào buổi sáng các chuym ạ !
Bạn Nhi vẫn làm việc chăm chỉ nhé. Tối rảnh ngồi kế các anh nghe vụ dúi nhau dưới biển Nha... nha...nhà...
 
Chuyện dúi nhau ngoài bãi biển, lúc xuống nước, sóng đánh dập dồn, xong mỗi lần bị xô vào nhau,dù vô tình hay cố ý, cũng khiến người ta "xốn xang, xao xuyến"
Hay nhất là, lúc vô tình vập vào nhau, cái cảm giác ngực thì phâpj phồng, chuym thì dựng đứng.... Lúc ấy kéo nhau ra xa xa chút, cạ cạ vào nhau, quả ấy nó mà đc ấn vào phát thôi.....Tar nói: Sướng quên lối về!
Ko tin dịp này đi biển, các anh cứ thử đi
Mà...
Cần gì phải thử... Ai cũng đều có cảm giác ấy thôi...kk
 

Bình luận mới