NHẬT KÝ ĐI LÀM
Update: 01/07/2026
TĨNH....
Để nói về quá trình đi làm của mình ,thì phải nói rằng, mình có rất nhiều chuyện để kể, có rất nhiều thứ, đối với mình vừa mới mẻ, vừa lạ lẫm ,thân quen . Thật là may mắn ,trong quá trình Mình đi làm, mình có rất nhiều những mối nhân duyên đặc biệt . Những mối nhân duyên ấy , có thể là khách đến một lần, có thể là đi xong không nhớ mặt, có thể từ chối gặp gỡ lần sau, cũng có thể là làm cho nhau tổn thương đến đau lòng....Nhưng mỗi một khách đến, với mình :đều mang cho mình những bài học, những trải nghiệm , những kinh nghiệm quý báu mà mình nghĩ, nếu như không làm nghề này, thì mình sẽ không bao giờ có được.
Trong số những khách hàng ấy, có rất nhiều khách hàng đã gắn bó với mình từ những ngày đầu tiên mình chập chững bước chân vào nghề, cho đến tận bây giờ . Có những khách hàng, dù chỉ gặp một lần, hai lần nhưng vẫn lặng lẽ âm thầm theo dõi những bài viết của mình. Còn những khách hàng ,chưa gặp bao giờ ,nhưng luôn luôn dõi theo ,xem quá trình mình làm việc . Thật sự biết ơn khách , vì phải quan tâm mình , mình phải đặc biệt , mình có giá trị, thì mới được yêu thương quan tâm đến thế .
Trong số những khách hàng mình gặp, có một vị khách ,nói là trẻ tuổi thì cũng không đúng, nhưng nhiều tuổi thì cũng chưa hẳn. Hai đứa bằng tuổi nhau , nhưng từng ngày đến gặp mình , hắn đã gọi mình bằng chị...... chị quá ấy chứ ...mình nặng hơn hắn cả chục cân thịt cơ mà. Dáng người của hắn gầy gò ,mái tóc lơ thơ, khuôn mặt lúc nào cũng hiện nét đượm buồn.
Hắn làm kỹ sư tại một công ty V - một công ty có tiếng đầu ngành trên cả nước. Mình khâm phục hắn , bởi hắn là người miền Trung. Sinh ra và lớn lên tại miền đất đầy nắng và gió , còn nhiều vất vả nhưng hắn có ý chí và nghị lực phi thường....
Mình không nhớ nổi lần đầu tiên hai đứa gặp nhau như thế nào chỉ nhớ từ khi bắt đầu có ký ức về hắn lần nào hắn cũng đến rất đúng giờ hẹn là tới mỗi lần đến không nói nhiều lúc nào cũng chỉ là một câu duy nhất " Chị đã vào phòng em rồi thì đừng đi ra ngoài nữa nhé".... Lần nào hắn tới cũng đều book lịch qua đêm, khi thì 23 giờ lúc thì 00 giờ , có hôm sớm hơn được một tí khoảng 22h30 hắn đã léo nhéo gọi.
Hắn đến, khỏi nói, khoản kia..... Hợp nhau vô cùng. Cái kiểu làm tình của hắn, trái ngược với ngoại hình, cuốn- mạnh mẽ, cuồng nhiệt và đê mê...
Hắn hiền, từ giọng nói khuôn mặt nét cử chỉ mọi thứ đều rất dễ chịu, nhẹ nhàng. Mỗi lần hắn tới, mang theo những câu chuyện, về công việc , về sự sắp xếp nhân sự ,về làng quê hắn lớn lên, về gia đình, về hoàn cảnh, về xóm trọ ... Mọi thứ qua cái giọng kể đều đều của hắn nghe rất khoan thai , thư thả nhưng chất chứa nỗi buồn . Mỗi lần hắn tới ,mình đâu có phải làm gì , cứ chịch nhau xong là mỗi đứa nằm một gối, duỗi thẳng chân , hướng mắt lên phía trần nhà: một đứa cứ nói , một đứa cứ nghe ...cả đêm như vậy ....cho đến khi nào buồn ngủ.....
Mình thương hắn , rất thương ! Mỗi lần hắn đến, mình cứ có cảm giác giống như gặp một người tri kỷ, đến để tâm sự nỗi buồn, chứ không phải là gặp khách.... Lúc ít tuổi thật của nhau, mình sống chết lấy thịt đè người quyết tâm không cho hắn thay đổi cách gọi . Vẫn cứ là chị... phải là chị ...Mình có cảm giác, giống như mình là đại ca của hắn, cái cảm giác mà mình được khuyên nhủ, chỉ bảo hắn mình đứng ở bề trên hắn .....oách lắm
Hắn không uống được rượu bia , nhưng suốt ngày phải đi uống, cứ mỗi lần uống được dăm ba cốc , hắn lại mò mẫm nhắn tin gạ mình qua đêm . Có bữa, mình thấy hắn tâm sự , rằng em hết tiền rồi, Em định vay tiền để qua đêm với chị , nhưng mà thôi , hôm nay cho em về nhé. Cái cảm giác lúc ấy, vừa thương , vừa nuối tiếc, vừa man mác buồn...., Giá mà mình có tiền , mình không phải là đang đi làm, mình giống như kiểu sinh viên đi học , hoặc đang đi làm cặp kè với nhau .....thì tốt biết mấy ! Nhất định khi ấy, mình sẽ bảo với hắn : không cần tiền cứ ở lại đây với chị cũng được. Nhưng mà .....à thôi .....không nhưng nữa !
Bữa nọ hắn nhắn tin hỏi mình :
em muốn đi với chị một ngày thì mất bao nhiêu tiền
- Hỏi làm chi Có tiền không mà hỏi , tôi không đi với người , phí tiền lắm , lo mà làm đi nhé ! Bữa nào có tiền mời tôi đi nhậu sau . Xong rồi , về qua đêm cũng được ! (cái giọng rất chi là phũ phàng, nhưng cũng đầy vẻ quan tâm) . Mình nghĩ , hắn sẽ cảm động lắm . Nhưng không, hắn trả lời rất dứt khoát:
trả lời em đi , bao nhiêu tiền?
( định bụng một con số thật to, để cho hắn nhìn thấy số tiền ấy, hắn nản , hắn bỏ cái ý tưởng điên rồ ấy đi . Bởi vốn dĩ xưa nay, mình chỉ nhận đi tour với khách nước ngoài , mục đích đi tour không phải để ăn chơi , để đi chịch nhau , mà để đi support họ trong quá trình họ làm việc, họ di chuyển , họ tham quan , nghỉ dưỡng......
Nhưng khi mình báo giá xong hắn bảo :
em sẽ cố gắng! bữa nào em với chị đi chơi một ngày nhé !
Điên à sao phải chơi, thích thì thuê phòng, nằm mà c**** nhau?
sao chị lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chịch thế nhỉ
ủa thế ta đi làm ,ta không nghĩ đến c**** thì tar nghĩ đến cái gì (sĩ quen thân)
bằng cái giọng thủ thỉ, lừa gái sẵn có, hắn bảo :
"em chỉ muốn đi đâu với chị ,em muốn được gần bên chị một ngày, chị muốn đi đâu nói với em đi". "Đừng nghĩ đến vấn đề kia nữa nhé, Em chỉ muốn được nghỉ ngơi cùng chị....
Tự nhiên đọc đến đoạn đấy , sống mũi mình cay cay, nước mắt cứ thế vòng quanh ....chững lại một nhịp... đọc đi đọc lại tin nhắn .....mình không trả lời......
Hắn lại hối:
" nói đi ,nói cho em đi, chị muốn đi đâu"
Đâu cũng được!
Không! Phải muốn được đi đâu chứ
Ờ thì... tớ ước ao được đến phố cổ Ninh Bình , tớ muốn được xem cái show tinh hoa Bắc Bộ, tớ muốn một lần được đi Tràng An - Bái Đính...
Chốt nhé, em sẽ báo cho chị khoảng một tuần .....
Phải nói thế nào nhỉ... tim mình bỗng nhiên chậm lại một nhịp ....Đã lâu lắm rồi ....Rất lâu ....rất lâu.... mới có người hỏi mình như thế ! Đã lâu lắm rồi , mình cố gắng gồng lên, để chứng tỏ rằng mình chẳng cần gì , chẳng cần ai, chỉ cần tiền .....Đã lâu lắm ....mình mới đọc được... những dòng tin nhắn thân tình đến thế, từ một người mà mình xa lạ, nhưng lại vô cùng thân tình....
Vậy đấy cứ bảo rằng đi làm nghề này thì sẽ vô cùng bạc bẽo.....nhưng những thứ tình cảm ấy ....chẳng dễ gì mà có thể mua bán được bằng tiền .......chẳng có cái giao dịch nào có thể trao đổi được ....Và trân trọng hơn đến thế, biết ơn công việc này đến thế, biết ơn những mối nhân duyên này , biết ơn những cơ hội bây giờ.... Quãng thời gian mình khắc cốt ghi tâm , mình nghĩ rằng sẽ theo mình đi suốt cuộc đời ....không có gì có thể xóa tan đi được....
HP ngày 01/07/2026
#ChuyệncủaNhi !